Old school Swatch Watches
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328114

Bình chọn: 7.00/10/811 lượt.

ủ đắc lực của anh xứng với cái tên.

Tiếng ồn ào bốn phía từ từ lắng lại, toàn sân khấu yên tĩnh không tiếng động, ánh mắt mọi người đều ăn ý tập trung ở trên người của người chủ trì, đèn flash trong tay phóng viên đều đang sẵn sàng giành chụp thời khắc rất được mọi người mong đợi này.

Ánh đèn đang nhấp nháy qua lại, sắc thái đang lên cao, An Dĩ Nhược nắm chặt tay Mễ Ngư rịn ra mồ hôi, nín thở.

Không biết phần im lặng này rốt cuộc duy trì bao lâu, đột nhiên trong lúc đó, người trước mắt sôi trào hừng hực, tiếng hoan hô, tiếng thét chói tay, tuôn ra giống như mở cổng nước lũ. An Dĩ Nhược sững sờ ngay tại chỗ, ngơ ngác nhìn họ, hoàn toàn không hiểu. Mãi đến Mễ Ngư đẩy cô một cái, lảo đảo hai bước chân mới đứng vững, theo ánh mắt Mễ Ngư nhìn qua mới biết được người chủ trì đọc ra tên của cô.

Bước chân còn có chút phù phiếm, An Dĩ Nhược thở ra một hơi thật dài, nghe rõ nhịp tim của mình, hưng phấn và mạnh mẽ nhảy lên.

Run run nhận lấy cúp bạc, dưới ánh đèn lấp lánh sáng rực làm người chói lọi, ôm bó hoa tươi đẹp, An Dĩ Nhược trở thành tân tú giới thời trang rất được mọi người mong đợi đêm này, rực rỡ lóa mắt như thế, sáng lạn chói mắt như thế.

An Dĩ Nhược học tập ở nước Pháp trở về, thuận lợi mở ra cánh cửa quan trọng nhất thông đến thành công.

Ngoài danh hiệu quán quân, bởi vì An Dĩ Nhược phối hợp màu sắc đường nét độc đáo, đạt được lời khen "Nhà ma thuật màu sắc", lúc người chủ trì mời cô phát biểu cảm nghĩ khi đoạt giải, cô ổn định tinh thần, ánh mắt đảo qua từng người dưới sân khấu, Tịch Thạc Lương mỉm cười, một nhà hạnh phúc của Si Nhan, Mễ Ngư xinh đẹp trên khấu và Trình Mạc Phỉ luôn luôn cổ vũ mình, cô chớp chớp mắt, niêm phong ẩm ướt thoáng chốc dâng lên cất vào ở đáy mắt, nhẹ giọng nói: "Cám ơn tất cả tình yêu của tôi những người giúp đỡ tôi, cám ơn!"

Tiếng vỗ tay như sấm, bóng người nhốn nháo, mọi người như thủy triều trào lên, cô hoàn toàn không thấy rõ hết thảy trước mắt, chỉ nhớ rõ Tịch Thạc Lương dùng thân phận lão tổng của Hoằng Thái được mời lên sân khấu, giữa lúc hoảng hốt nghe anh nói: "Tôi tin ánh mắt của mình, nhà thiết kế An Dĩ Nhược sẽ trở thành ngôi sao sáng nhất giới thời trang, mà Hoằng Thái cũng tiếp tục ủy thác trọng trách, đồng thời cung cấp không gian rộng lớn để phát triển."

Nghe đến đó, An Dĩ Nhược nước mắt như mưa rơi, vào ngày hôm nay cuối cùng cô cũng bắt đầu đặt chân vào sự nghiệp của anh, cuối cùng cô cũng dựa vào nỗ lực của chính mình sóng vai mà đứng cùng anh.

Có lẽ, trời sinh bọn họ chính là cùng một loại người, anh không muốn đi đường tắt thành công, sao cô có thể ngồi không hưởng thành công của anh.

Ánh đèn trước mắt không ngừng lóe, An Dĩ Nhược nhớ lại nỗi nhớ anh trong một năm, đối với lo lắng của anh, còn có một mình cô độc bất lực ở đất khách quê người, bao nhiêu cái ban đêm chỉ vì chờ một cuộc điện thoại của anh, nghe giọng nói trầm thấp của anh ở đầu kia điện thoại dặn dò cô chú ý thân thể, khe khẽ nói nhớ cô, cuối cùng nhịn không được nước mắt tràn mi. Hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn về phía của anh, cô nâng lên nụ cười dịu dàng, thấy Tịch Thạc Lương cũng nâng lên nụ cười, ánh mắt của anh trong vắt và dịu dàng, khi cô chưa kịp phản ứng kịp, anh kiên định đi đến bên cạnh cô, nghiêng người hôn lên mặt của cô, sau đó nhẹ nhàng mà ôm lấy cô.

Anh cúi đầu nói, hơi khàn, nhưng cũng là vô cùng mềm mại, "Dĩ Nhược, chúc mừng em!"

Cầu cho thời gian dừng lại tại thời khắc này, mọi thứ đã từng chờ đợi, giống như hoàn toàn thực hiện ở tối nay, An Dĩ Nhược mỉm cười dịu dàng, sau đó vươn tay, nhẹ nhàng mà ôm lại thắt lưng của anh, thì thầm một tiếng "Thạc Lương." Dĩ nhiên nước mắt rơi như mưa.

Hết thảy mọi thứ chân thực như một giấc mộng, nếu như không phải cúp chân thật như vậy ôm vào trong ngực, An Dĩ Nhược thật sự không thể tin được, cô thành công như vậy.

Tranh tài hạ xuống màn che, ngoại trừ An Dĩ Nhược vô cùng nổi bật với giải quán quân, cảnh tượng chói sáng đêm nay thuộc về Mễ Ngư. Rất nhiều thương gia đưa tới lẵng hoa, còn có nhiều nhà truyền thông đuổi tới hậu trường muốn tiến hành phỏng vấn cô ấy, lăn lộn ở trong vòng tròn này mấy năm, Mễ Ngư tất nhiên là rất dày dạn kinh nghiệm, đắn đo đúng mực đến hoàn hảo, rất nhanh đã giải quyết phóng viên, sau đó thay đồ kéo Trình Mạc Phỉ đi trước một bước, đến câu lạc bộ đã được đặt trước chuẩn bị ăn mừng thành công với An Dĩ Nhược.

Cùng Tịch Thạc Lương đi phía trước, An Dĩ Nhược gọi điện thoại cho người nhà, là má An nhận: "Dĩ Nhược của mẹ thật sự là rất giỏi. Con gái, cha con cũng xem phát sóng trực tiếp, mắt cũng đã đỏ." Mẹ cô ở đầu kia điện thoại nở nụ cười, Dĩ Nhược nghe được người lớn trong nhà xúc động, mắt nhanh chóng dâng lên một tầng hơi nước, hồi lâu cũng nói không ra lời.

Tịch Thạc Lương hiểu, dùng ánh mắt ra hiệu, nhận lấy điện thoại để ở bên tai: "Bác gái, con là Thạc Lương... Dĩ Nhược không sao, rất vui, đoán chừng nghe bác khen cô ấy hai câu liền khóc. Dạ, dạ, con biết..." Một cánh tay Tịch Thạc Lương ôm lấy cô, trên khuôn mặt anh tuấn từ đầu đến cuối nở một nụ cười dịu dàng, An Dĩ Nhược khẽ tựa vào t