rong lòng anh, lờ mờ nghe thấy đầu kia điện thoại đổi thành tiếng của cha, "Thạc Lương, gần đây công việc rất bận sao?"
"Tàm tạm, bác An. Chỉ là phải thay đổi theo mùa, lúc nào cũng phải chuẩn bị chuyện giới thiệu sản phẩm." Tịch Thạc Lương thu lại nụ cười, lại nghe người lớn bên kia nói gì đó, anh tiếp lời: "Cảm ơn bác An, khiến bác lo lắng. Hôm nào con và Dĩ Nhược cùng về, đến lúc đó cùng bác chơi cờ."
Cha An đối với câu trả lời của anh làm như cũng hài lòng, lại dặn dò vài câu, mới cúp điện thoại.
"Cha em nói cái gì vậy?" Dĩ Nhược đột nhiên có chút căng thẳng, cảm thấy sắc mặt của Tịch Thạc Lương hơi bất thường.
Trả di động của cô về trong tay cô, ôm chầm cô hôn một cái, "Không có gì, bảo anh chăm sóc em thật tốt, sợ em gầy." Thấy cô nhíu mày tỏ vẻ không tin, anh nở nụ cười, "Phê bình anh ấy mà, nói luôn để cho em về nhà một mình, còn như vậy nữa ông sẽ phải tuyên bố anh nghĩ việc."
"Chuyện này không thuộc về sự quản lý của ông ấy." An Dĩ Nhược ôm eo của anh, bĩu môi kháng nghị, biết ngay cha rảnh rỗi thì cằn nhằn anh, khó trách anh sợ cùng cô về nhà, đổi lại là cô nếu như bị ông niệm cũng mất hứng. Nhưng đó là cha mẹ cô, là người yêu thương cô quan tâm cô, cô không thể nói bất cứ điều gì.
Tịch Thạc Lương bị vẻ mặt trẻ con của cô chọc cười, "Sao dễ dàng bị gạt như vậy, một chút cảm giác thành tựu cũng không có." Gõ nhẹ vào trán của cô, giải thích nói: "Bác An nhắc nhở anh gần đây ngành thời trang chẳng hề khởi sắc, khủng hoảng tài chính nhất thời bị ảnh hưởng không qua được, bảo anh lưu ý nhiều chút, đừng tùy tiện đầu tư."
"Khi nào thì ông cảm thấy hứng thú với việc làm ăn của anh, công ty của mẹ từ trước đến nay ông đều không có hỏi qua." An Dĩ Nhược cũng không nghĩ tới cha sẽ nói như vậy, suy nghĩ một chút lại cười thần bí, trong lòng thoáng chốc được ấm áp vây quanh, cha đối với quan hệ của cô và Tịch Thạc Lương luôn luôn giữ thái độ trung lập, bây giờ dường như mềm đi rất nhiều. Ngửa đầu nhìn Tịch Thạc Lương, cô nói: "Thực ra thì cha rất yêu mến anh."
Tịch Thạc Lương cười, ôm chặt cô, không có nói gì tiếp.
"Dì Dĩ Nhược!" Tiểu công chúa Thần Thần ôm một bó hoa to, lung la lung lay đi vào phòng làm việc, giống như hiến vật quý nói: "Chúc mừng dì đạt được thành công."
"Cảm ơn bảo bối." An Dĩ Nhược mắt sáng ngời, vội ngồi xổm xuống tiếp nhận hoa, thơm thơm lên khuôn mặt của đứa nhỏ, làm cho Thần Thần cười khanh khách.
"Đứa nhỏ này, nhất định muốn mình đưa tới đây." Si Nhan đi vào, Ôn Hành Viễn điệu bộ phóng kháng đứng đằng sau.
"Cám ơn các cậu đã đến cổ vũ." An Dĩ Nhược mỉm cười chào hỏi với Ôn Hành Viễn, xoay người lại nói với Tịch Thạc Lương: "Thạc Lương, hai vị này chính là bạn em quen ở Paris đã nói qua với anh, trong lúc học tập không ít lần ăn chực cơm của họ." Khi đó Ôn Hành Viễn dẫn theo Si Nhan đi đến nước Pháp du lịch nói là bù đắp tuần trăng mật, ngẫu nhiên gặp An Dĩ Nhược ở bờ sông Seine, hai cô gái mới dầu dần quen biết.
"Xin chào, Tịch Thạc Lương." Tịch Thạc Lương cười nhạt gật đầu với Si Nhan, vươn tay với Ôn Hành Viễn, đối với vị Ôn Hành Viễn giới điền sản tiếng tăm lừng lẫy này chung quy có thể nói là ngưỡng mộ đại danh đã lâu, lại nghe An Dĩ Nhược nhiều lần đề cặp qua tình yêu cay đắng trắc trở mười lăm năm của hai vợ chồng họ, không khỏi có nhiều ấn tượng.
"Xin chào, Ôn Hành Viễn." Ôn Hành Viễn đưa tay nhẹ nhàng bắt lấy tay anh, "An Dĩ Nhược tài hoa hơn người, Tịch tiên sinh rất may mắn."
Tịch Thạc Lương cười, ánh mắt rơi vào trên người Thần Thần, "Sự nghiệp thành công, gia đình mỹ mãn, chung quy Ôn tổng mới làm người ta hâm mộ."
Ôn Hành Viễn nhíu mày, nghiêng người ngắm nhìn vợ yêu, đưa tay sờ sờ tóc con gái, "Đứa nhỏ rất nghịch ngợm, chờ anh làm cha thì biết vất vả."
"Ba ba, đừng bảo là Thần Thần nói vậy, bà nội nói Thần Thần ngoan nhất." Thần Thần tỏ ý bất mãn, lôi kéo tay Si Nhan, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào ngây thơ hỏi: "Có đúng không, mẹ?"
Si Nhan méo miệng nhìn An Dĩ Nhược, xem cô còn nói đứa nhỏ này ngoan ngoãn hay không, miệng đặc biệt không buông tha người, bản lãnh lừa người hạng nhất, kỹ năng vặn lại càng ghê gớm hơn, thật không hổ là con gái của Ôn Hành Viễn, tài ăn nói hạng nhất.
"Mẹ?" Thấy Si Nhan không nói lời nào, Thần Thần không bỏ qua gọi cô một tiếng, lắc lắc tay cô, "Có phải hay không ạ?"
Si Nhan ngồi xổm xuống ôm nó ở trước người, vuốt vuốt tóc của nó bởi vì chơi đùa mà có chút rối, thủ thỉ thù thì: "Đúng, Thần Thần của chúng ta là ngoan nhất, tuyệt không nghịch ngợm, chỉ là nghịch ngợm chút."
Thần Thần cười khanh khách, làm như rất hài lòng với câu trả lời của mẹ, cúi xuống nói nhỏ ở bên tai của Si Nhan: "Mẹ, chúng ta đừng để ý đến ba ba, buổi tối để cho ba ba ngủ một mình."
An Dĩ Nhược nhịn không được cười, Tịch Thạc Lương quay đầu đi cố hết sức nén cười, Ôn Hành Viễn cau mày bất đắc dĩ thở dài, "Thần Thần!"
Đứa nhỏ này không đếm xỉa tới giả bộ tức giận của anh, thè lưỡi với anh, "Ba ba, Thần Thần tặng quà xong rồi, chúng ta về nhà đi, Thần Thần buồn ngủ." Lại còn phối hợp che cái miệng nhỏ nhắn ngáp một cái, sau đó rút khỏi trong l