Duck hunt
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328154

Bình chọn: 8.00/10/815 lượt.

gười phụ nữ thúc giục: "Đi vào."

"Thả đứa nhỏ." An Dĩ Nhược bất động, quật cường nhìn cô ấy, "Tôi đi theo cô."

"Cô không có tư cách nói điều kiện với tôi, đi vào." Người phụ nữ cất cao giọng.

"Vậy đưa đứa nhỏ cho tôi, cô dọa nó thành như vậy, cửa ải bảo an dưới lầu cô sẽ không qua được." An Dĩ Nhược không từ bỏ, chỉ cần đứa nhỏ vào trong tay của cô, liều chết cô cũng không thể để cho nó gặp chuyện không may, "Tôi cam đoan ngoan ngoãn đi theo cô."

"Dì Dĩ Nhược..." Thần Thần nước mắt lưng tròng quay đầu, thấy ba ba đại nhân gật đầu với nó, hiểu chuyện vươn cánh tay về phía An Dĩ Nhược muốn cô ôm nó.

Người phụ nữ ôm chặt nó lui về sau một bước, không chịu thỏa hiệp.

Lúc hai bên gằng co, không biết là di động của ai vang lên, tiếng chuông vốn du dương giờ phút này lại có chút bi tráng, phá vỡ sự trầm mặc khiến người ngạt thở.

Lòng bàn tay của Ôn Hành Viễn cũng thấm ra mồ hôi, cánh tay anh nắm chặt Si Nhan càng lạnh lẽo hơn.

Sau khi di động của anh vang lên, di động của An Dĩ Nhược lại vang lên lần nữa, vang lên vài tiếng thì tự ngắt. An Dĩ Nhược phân biệt ra tiếng chuông khác nhau, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh, ánh mắt nhìn thẳng người phụ nữ, từng bước một di chuyển lùi vào trong thang máy.

Trong mắt người phụ nữ hiện lên nghi ngờ, không kịp suy nghĩ lách mình theo vào, cửa thang máy nhanh chóng khép lại, sau đó cực nhanh hạ xuống.

"Thần Thần?" Si Nhan muốn theo sau, dưới chân mềm nhũn suýt nữa ngã sấp xuống, may mà Ôn Hành Viễn đỡ lấy, chạy tới trước thang máy đã không còn kịp.

"Đi thang lầu." Tịch Thạc Lương phản ứng kịp trước tiên, lúc dứt lời, bóng dáng đã biến mất ở đầu bậc thang.

Đỡ Si Nhan xuống lầu, di động của Ôn Hành Viễn lại vang lên, ấn xuống phím call, anh trầm giọng: "Người đi xuống rồi, dùng thang máy. Thần Thần ở trên tay của cô ta, còn có một người phụ nữ khác làm con tin."

"Đã biết." Mục Nham lưu loát cắt đứt, từ từ giơ tay phải lên, quả đấm nắm chặt nới lỏng trong nháy mắt, súng bắn tỉa đã sẵn sàng chờ phân phó. Người mặc cảnh phục, cầm súng lục trong tay anh đứng ở trong đại sảnh của trung tâm triển lãm, ánh mắt ám trầm, vẻ mặt sắc bén. "Đội trưởng Mục làm việc hiệu suất quả nhiên phi thường." Họng súng vẫn để ở bên gáy của Thần Thần, đáy mắt của người phụ nữ hiện lên một tia đau xót không dễ phát giác, hít một hơi thật sâu, "Mục Nham, vì sao không thể buông tha cho tôi." Trong lời nói bất đắc dĩ chỉ có hai người mới nghe được, giọng nói giống như lưỡi dao băng phá vỡ bầu trời đêm yên tĩnh, không tiếng động xé rách lòng của cô.

Vì sao không tha cho cô một con đường sống? Vì sao phải ép cô như thế? Chẳng lẽ nhất định muốn viên đạn xuyên qua thân thể của họ, mới có thể thực sự kết thúc tất cả sao?

Nếu như vậy, tối nay, họ sẽ tác thành cho nhau, nếu là đau, cũng là giải thoát.

Mắt Mục Nham nhìn thẳng về phía của cô, sắc mặt tối lại giống như bầu trời u ám, hồi sau nghe anh nhẹ nhàng thở dài, trong hơi thở nhẹ nhàng làm như ẩn chứa áp lực nặng nề, tiếng than thở tiến thẳng vào trong lòng của nhau. Bóng dáng cao lớn thẳng tắp đứng ở đối diện cô, anh giữ nguyên tư thế cầm súng không thay đổi, mím môi, cuối cùng mở miệng, nhưng giọng nói lạnh như băng: "Tiêu Nhiên, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp."

Khóe môi ngưng tụ lại nụ cười đau thương, một giọt nước mắt trong suốt trợt xuống mặt của cô, cô khàn giọng: "Muộn rồi. Không quay đầu được."

Quay đầu nói thì dễ làm mới khó làm sao, dòng chảy thời gian là hai chân kiên định đi tới, làm sao có thể lùi lại được? Không thể, không thể nào.

Ánh mắt phức tạp xẹt qua mặt cô, Mục Nham không nói nữa, thật lâu sau đó, Tiêu Nhiên nghiêng người nhìn An Dĩ Nhược, "Chính là vì cô ấy?"

Mục Nham không có vội vàng trả lời, ánh mắt lạnh nhạt đón nhận một đôi mắt sợ hãi, sau đó, anh kiên định lắc đầu.

Nhìn vào đồng tử lạnh nhạt không cảm xúc của anh, lòng An Dĩ Nhược không khỏi trấn định lại, quay đầu nhìn Tịch Thạc Lương thở hổn hển đuổi theo tới xuống lầu, nước mắt đột nhiên dâng lên.

Hóa ra, cô thật sự sợ cùng người khác dây dưa không rõ, cho dù chính mình hoàn toàn không rõ nguyên do.

Cùng Ôn Hành Viễn nhìn nhau, đã hiểu được anh giao phó cái gì cho mình, Mục Nham nhẹ nhàng rồi lại trịnh trọng gật đầu, sau đó dùng ánh mắt ý bảo anh chớ làm bậy, nhìn anh ôm Si Nhan mạnh mẽ dẫn cô ấy đi, cho đến Tịch Thạc Lương cũng ở dưới ánh mắt chăm chú của anh lui đến phía ngoài cửa thủy tinh, trong đại sảnh của trung tâm triển lãm thành phố còn sót lại anh, An Dĩ Nhược, Tiêu Nhiên và Thần Thần.

Thần Thần nước mắt lưng tròng nhìn về phía của anh, tiếng khóc từ từ hạ thấp xuống, vài lần há mồm cũng không có phát ra tiếng.

Trong ánh mắt lạnh nhạt của anh nổi lên một chút độ ấm, giọng nói trầm thấp thuần phát mang theo nhiều tiếng vọng ở trong đại sảnh vắng vẻ, "Tiêu Nhiên, cô chạy không thoát nơi đây, đưa đứa nhỏ cho tôi, thả con tin."

Cô rũ mắt, tuyệt vọng trong đáy mắt được nhanh chóng giấu đi, giọng nói mang theo một chút nghiền nát, "Anh đã đến đây, tôi cũng không cần phải đi." Nghiêng người nhìn An Dĩ Nhược, cô nói: "Bất quá, họ phải theo tôi."

"Không