da hổ trắng này nàng không cần sao?”
“Không cần, không cần”. Bảo Khâm vội vã xua tay từ chối. Nếu là con hổ mắt
xếch mình vằn khác thì không nói làm gì, tuy oai phong mạnh mẽ nhưng
không hiếm. Còn Bạch Hổ thì tuyệt đối có một không hai, sợ là đến trong
cung cũng chưa chắc có. Nếu nàng cố chấp đòi lấy, chẳng phải sẽ trở
thành mục tiêu công kích của mọi người sao. Tính tình Bảo Khâm tuy có lỗ mãng, nhưng đạo lý này nàng vẫn hiểu được.
Tư Đồ đứng một bên chán nản nói: “Công chúa không thích nhưng ta lại rất
thích. Nếu người ta đã không cần, Tam gia cứ tặng ta là được”.
Bảo Khâm đã đi một đoạn đường dài, nghe thấy vậy thì dừng lại, kinh ngạc
giục ngựa quay người nhìn Tư Đồ. Nàng không hiểu nổi, Tư Đồ đâu phải kẻ
không có đầu óc, sao lại đưa ra yêu cầu vô lý như vậy? Càng khó hiểu hơn nữa là Tần Liệt không thèm chớp mắt đã đồng ý luôn.
Bảo Khâm không bình tĩnh được nữa, thúc ngựa đi theo Tư Đồ, thấy xung quanh không có ai mới lên tiếng gọi hắn lại: “Tư Đồ đại nhân lấy tấm da hổ
làm gì? Hẳn ngài không thật sự muốn làm áo da hổ.”
Tư Đồ liếc mắt nhìn nàng đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng
vuốt cằm cười xấu xa: “Công chúa đúng thật là huệ chất lan tâm, đoán
phát trúng ngay. Ta cũng chỉ là một viên quan bé nhỏ, sao dám chiếm dụng món đồ quý này, đương nhiên phải đem hiếu kính với bề trên. Công chúa
cũng biết tính tình Lão Tam, muốn hắn ra mặt, sợ là có chết cũng không
chịu.”
Tần Liệt và Tần Đế bất hòa, e rằng cả triều đình đều biết, Bảo Khâm đã từng tận mắt nhìn thấy xích mích giữa hai người họ.
“Giữa Tam điện hạ và Bệ hạ…” Bảo Khâm muốn hỏi cho rõ nhưng lại cảm thấy thân phận và lập trường của mình mà quan tâm đến vấn đề này thì hơi… mập mờ.
Quả nhiên, nàng còn chưa nói, Tư Đồ nheo mắt nhìn nàng đầy ý vị, nụ cười
càng trở nên sâu xa: “Chuyện cụ thể thế nào người hỏi Tam gia đi. Ầy,
chuyện trong nhà nên để hôn phu của Công chúa kể thì tốt hơn”.
Bảo Khâm cố nén sự kích động muốn nện vào mặt hắn một cái, quất ngựa đi thẳng.
Buổi tối, nàng không tham gia yến tiệc mà trốn trong phòng nghỉ ngơi. Ăn cơm xong, uống thuốc rồi nằm lên giường ngủ một lúc, nàng nghe thấy có
tiếng người nhẹ nhàng bước vào, không cần nói cũng biết là Thanh Nhã.
Bảo Khâm không mở mắt nói, uể oải nói: “Có chuyện gì thế?”
Thanh Nhã cẩn thận thì thầm bên tai nàng, ra vẻ thần bí hỏi: “Công chúa đoán xem bên ngoài vừa xảy ra chuyện gì?”
Bảo Khâm chớp mắt, không trả lời.
Thanh Nhã thấy nàng rõ ràng rất tò mò, nhưng ngang ngạnh không chịu lên tiếng hỏi thì vừa bực vừa buồn cười, không nấn ná nữa, khẽ nói: “Nô tỳ nghe
nói, khi nãy Nhị điện hạ đắc ý kiêu ngạo sai thị vệ mang đến một con hổ
trắng, nói là tự mình săn được, muốn dâng lên cho Tần đế.”
“Ồ…” Cuối cùng Bảo Khâm cũng lên tiếng, nhưng vẫn cố nhịn, đợi khi không thể nhịn nổi nữa mới cười phá lên, sắc mặt cổ quái, nói: “Tần đế cũng thật
khó xử với hai vị điện hạ”.
“Không phải đâu” Thanh Nhã lấy tay quạt quạt, cười ghẹo: “Con hổ trắng mà to
hơn con hổ Tam Điện hạ săn thì không nói làm gì, đằng này còn bé tẹo,
trên lưng lại trúng hai mũi tên, đâu có uy phong như Tam Điện hạ tay
không bắt hổ. Hơn nữa, Bệ hạ mới thu được hai tấm da hổ, ngài ấy lại
tặng thêm một con, người chưa nhận đã ban luôn cho Văn Quý phi”.
Nói xong, Thanh Nhã cảm thấy tán dương Tần Liệt sẽ tăng thêm uy phong của
hắn, còn Lương Khinh Ngôn trở nên mờ nhạt nên nàng ta vội vàng ngừng
lại, cười cười đổi chủ đề: “Đây đúng là bãi săn Hoàng gia, con thú nào
cũng có, đến quý báu như Bạch Hổ cũng có thể bắt được ba con cùng lúc”.
Bảo Khâm liếc nhìn Thanh Nhã, khóe miệng cong lên: “Tục ngữ nói, một núi
không thể có hai hổ. Bãi săn này rộng bao nhiêu mà một lần bắt được ba
con, đúng là buồn cười”.
Thanh Nhã nghe thế, lập tức im lặng trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn nàng: “Ý Công chúa là…”
“Cũng không biết ai ra tay hào phóng như vậy”. Bảo Khâm đưa tay lấy một miếng đào trong đĩa bỏ vào miệng, lại gõ ngón tay, dáng vẻ như đang xem trò
hay: “Chắc chắn không phải Tần Tu”. Tên đầu đất sẽ không có tâm cơ làm
chuyện nịnh nọt người khác như thế.
Nhắc đến Tần Tu, Bảo Khâm mới nhớ ra hình như mấy ngày rồi không thấy mặt
hắn, nàng hỏi Thanh Nhã, nàng ta lập tức cau mày, lắc đầu nói: “Nô tỳ
cũng không thấy Ngũ gia, nhưng nghe người khác nói mấy hôm nay người
không ở trong trại, hình như là trốn ai đó.”
Bảo Khâm mơ hồ đoán ra, cười thích thú, không hỏi thêm nữa.
Thỉnh thoảng lại có tin tức phía Vương Nhạn Như truyền tới, đại loại là nàng
ta thống lĩnh thị vệ bày binh bố trận thế nào, huấn luyện chăm chỉ ra
sao. Bảo Khâm cũng chỉ nghe, không nói gì thêm, thậm chí còn không có tí tẹo phản ứng nào. Nàng vẫn như cũ bảo Lục Cân chỉ huy đám thị vệ tập
chạy, đi săn, thậm chí còn đá bóng. Bảo Khâm chỉ dặn dò mọi người phải
tuân thủ nghiêm chỉnh kỷ luật quân đội, ngoại ra không hỏi gì nữa.
Lục Cân tính tính thật thà, nàng bảo làm gì hắn làm theo đó, thậm chí còn
không cần bẩm báo với Tần Liệt. Nhưng Ngũ Cân lại vô cùng nhiệt tình, cứ vài ba hôm đến xem một lần, lần nào xem xong cũng cau mày nhăn