ao gầy, nhưng ngũ quan tinh tế hơn người, mắt to mũi cao, môi hồng răng trắng, giống như một đóa hoa phú quý đầy mình. Còn Tần Liệt
cao hơn nàng nửa cái đầu, mặc trường bào màu trắng, đai lưng cài lỏng,
vẻ mặt nghiêm túc, cả người không có nét khói bụi chiến trường, chỉ
giống như thư sinh văn nhã đi đâu cũng gặp chốn kinh đô.
Hai người họ dù là tướng mạo hay khí chất đều khác nhau, nhưng khi kề bên
lại khiến người ta có cảm gi hài hòa lạ thường. Giống như bọn họ vốn nên ở bên nhau.
Nghĩ đến đây, Thanh Nhã vội lắc đầu, xua đi những ý tưởng lộn xộn này. Nàng
bước đến bên cạnh Bảo Khâm, lẳng lặng tách hai người họ ra. Nàng khẽ
nói: “Công chúa mau vào phòng thôi, ánh mặt trời bên ngoài rất hại.”
Bảo Khâm nhíu mày, tỉnh táo hơn chút, nheo mắt nhìn về hướng doanh trại. Trên cột cờ nơi xa đâu còn là cờ xí của quân Tây Bắc.
Lục Cân dẫn mọi người vào phòng, Thanh Nhã vừa vào thấy ở vị trí chủ tọa có hai chỗ ngồi thì trở nên rối rắm.
Quá gần nhau…
Nàng ta còn chưa nghĩ ra nên làm thế nào, Tần Liệt đã mở miệng nói: “Ngồi
đây đi”. Hắn không thèm phân tâm đã kéo Bảo Khâm ngồi xuống bên cạnh
mình, lúc nói liếc nhìn Thanh Nhã, ánh mắt lạnh thấu xương, khiến nàng
ta im ngay tức khắc.
Đám thị vệ nhanh chóng dâng trà. Bảo Khâm đang khát nước, nhấc chén trà lên tu một hơi hết sạch. Đang muốn bỏ chén xuống thì thấy Ngũ Cân và Lục
Cân nhìn mình há hốc mồm. Bảo Khâm giật mình, hơi do dự, cuối cùng không hề thay đổi sắc mặt đặt chén xuống, sau đấy rút khăn tay ra, lau miệng
một cách tao nhã. Nàng nở nụ cười đoan trang, nói với Lục Cân: “Đáng lẽ
ta nên đến xem tình hình từ mấy hôm trước, nhưng sức khỏe không tốt nên
cứ trì hoãn mãi. Nãy tình cờ gặp Tam điện hạ ngoài cửa, nên đi cùng
luôn. Không biết mọi người mấy hôm nay đã quen ở đây chưa?”
Đâu phải là trùng hợp, rõ ràng là người ta cố ý đến tận nơi. Ngũ Cân ở bên
cạnh nghe xong mặt giật giật, nghĩ thầm: “Đám người này do Tam gia chọn, không quen cũng phải quen. Đã vậy, mấy hôm nay đám tiểu tử thối này cả
ngày đi săn, đá bóng, cuộc sống trôi qua thoải mái xiết bao…”
Hắn tức anh ách nhưng không dám nói ra nửa lời. Chỉ có Lục Cân vô tâm, trả
lời ngây ngô: “Hàng ngày không phải tập luyện, lại có thịt để ăn, các
huynh đệ còn mong gì hơn.”
Vài tên trong đám hạ nhân đi theo bỗng bật cười, Bảo Khâm nhíu mày nhìn họ, những người đó lập tức im miệng. Tuy ngoài mặt không phục, nhưng không
ai dám lên tiếng nữa.
Trong Hành cung, Bảo Khâm chỉ có mỗi Thanh Nhã là tâm phúc, còn lại ngoài
những người Tần Liệt cử đến, tất cả đều có lai lịch riêng. Ví dụ như
tháng trước Hoàng hậu tặng hai cung nữ, Lệ phi gì đó cũng tặng một cung
nữ. Bởi đều là người trong cung, đám người đó kiêu căng ngạo mạn, ngoài
Thanh Nhã là người thân cận bên cạnh Bảo Khâm nên không dám đụng tới ra, những kẻ khác chúng đều không coi vào mắt. Vừa nghe nói đến đi săn thú
mùa thu, kẻ nào kẻ nấy hào hứng hẳn lên.
Nhưng bọn chúng dù có xảo trá đến đâu cũng không dám giở trò trước mặt Bảo
Khâm. Một mặt là do Thanh Nhã chăm sóc nàng rất kỹ, mồm miệng lại chẳng
nể nang ai, mắng bọn chúng tới mức không dám ngẩng đầu. Mặt khác Bảo
Khâm cũng không dễ nịnh nọt, ngoài đối xử tốt với Thanh Nhã ra, những kẻ khác nàng đều rất lạnh nhạt. Tuy không đến nỗi trách mắng, nhưng ánh
mắt lạnh như băng, chỉ cần nàng trừng mắt là có thể dọa cả đám hai chân
nhũn ra.
Thường ngày Bảo Khâm lười quản giáo họ, lần này đi săn cũng chỉ dặn Thanh Nhã
mang theo vài người, khiến đám a hoàn đấu đá lẫn nhau. Cuối cùng kẻ
thắng mới được đi theo.
“Đều đến rồi chứ?” Thị vệ đổi chén trà mới, Bảo Khâm không tu một mạch như trước nữa mà chậm rãi thưởng thức, ung dung hỏi.
Lục Cân không trả lời ngay, ngây ra một lúc mới buồn bực nói: “Lão Thất không đến”.
Bảo Khâm không biết Lão Thất trong mồm hắn là ai, nghi ngờ quay sang nhìn
Tần Liệt. Khuôn mặt như khúc gỗ của hắn càng thêm lạnh lẽo, ánh mắt
không có chút ấm áp nào, lạnh lùng hỏi: “Đi đâu? Có xin nghỉ không?”
Lục Cân im lặng. Mọi người nhất thời hiểu ra.
Tần Liệt không quyết định gì, chỉ quay sang nói với Bảo Khâm: “Nếu đã giao người cho nàng, mọi việc do nàng làm chủ”.
Bảo Khâm cười, cũng không hỏi Lão Thất này là ai, cầm chén trà nhấp một
ngụm, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Nếu đã vậy, đánh ba mươi trượng
đi”.
Tất cả hít một hơi lạnh. Lục Cân ngây ra, sắc mặt Ngũ Cân cũng trở nên khó
coi hơn. Tần Liệt vẫn im lặng, liếc qua Bảo Khâm, trong ánh mắt không rõ rốt cuộc có ý gì.
“Lão Thất là…”, Ngũ Cân vội vã mở miệng giải vây, nhưng bị Tần Liệt chặn họng: “Ngây ra đó làm gì, còn không đi mau.”
Lục Cân vội xoay người chạy một mạch. Ngũ Cân mặt đỏ tưng bừng, đôi môi hơi mấp máy, hai mắt hồng hồng, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Đám tùy tùng đi theo bị dọa cho sợ hãi không dám thở mạnh, không dám ngẩng
đây lên nhìn Bảo Khâm. Ngày thường chúng chỉ thấy Bảo Khâm lạnh lùng,
ánh mắt sắc bén, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc nàng vừa mở miệng là
đòi đánh đòi giết, cứ như là … Bà La Sát vậy!
Một lát sau Lục Cân nghiêm túc quay về, không bẩm báo Tần Liệt mà hỏi
