không còn, quỳ gối trước mặt người phụ nữ mà anh ta từng ruồng bỏ để mong được
tha thứ. Tại sao lại như vậy? Tại sao phải đợi đến lúc mất đi thì mới thấy quý,
mới thấy yêu thương? Nhìn Quốc An nước mắt lăn dài trên má, tôi đã đưa tay lau
những giọt nước mắt ấy, rồi tôi hôn vào má anh, không nói gì thêm, tôi nhắm mắt
lại. Tôi không muốn dùng những câu nói cay độc làm anh tổn thương thêm nữa. Anh
ôm xiết tôi vào lòng, rồi hôn lên trán, lên mặt… Tôi chợt nhớ đến cảnh ân ái
ngày trước. Tôi vẫn nhắm hai mắt lại, anh mơn trớn, vuốt ve tôi. Anh nhẹ nhàng
đưa tôi vào cảm giác đê mê điên cuồng như ngày trước. Khi anh hôn lên da tôi,
một luồng khoái cảm lại cháy bỏng trong tôi. Tôi đến Gia Gia, bỗng chốc lạc thú
ấy tan thành mây khói. Tôi cố sức đẩy Quốc An ra. Anh hỏi tôi, “Nhi? Em sao
thế?” Tôi quay mặt sang chỗ khác rồi đáp, “Em vừa thấy Gia Gia”. Nghe vậy Quốc
An cũng ngây người ra, sau một lúc trấn tĩnh, anh mới nói, “Nhi! Em sinh cho
anh một đứa khác nhé. Anh muốn dùng cách này để chuộc lỗi”. Tôi quát lớn, “Anh
tưởng là chuyện gì cũng có thể theo ý anh muốn hay sao? Không! Quốc An! Tôi sẽ
không bao giờ tha thứ cho anh!”, nói xong tôi òa khóc. Tôi khóc một lúc sau vẫn
thấy Quốc An ở đó, đang ngồi trên sofa. Tôi thay quần áo, thu dọn một lúc rồi
nói, “Tối nay anh ở đây đi, nó từng là nhà của anh mà”. Tôi bỏ đi, Quốc An kéo
tay tôi nói, “Ở lại đi em!” tôi liền đáp, “Tôi ở lại được nhưng Gia Gia của
chúng ta đã đi rồi, nó đã không còn trên đời này nữa!”
Thứ năm, ngày 8 tháng 11
Trưa nay tôi về đến nhà thì Quốc An đã đi rồi. Anh ta để lại một quyển sổ tiết
kiệm và một lá thư với nội dung là, “Tuyết Nhi! Em yêu của anh! Lúc em đọc
những dòng chữ này thì anh đã đi rất xa. Anh định chờ thêm vài ngày nữa để bắt
tên sát nhân tông chết Gia Gia phải đền tội, rồi anh cùng em đi nơi khác làm
lại từ đầu. Anh bị sốc mạnh trước cái chết của con, mọi niềm vui trên đời này
dường như đều bị chôn vùi. Anh rất ân hận. Anh những tưởng rằng cái chết của
con có thể hàn gắn tình cảm của chúng ta, nhưng anh đã lầm. Chuyện này trách ai
bây giờ? Chỉ biết trách bản thân, trách anh đã làm cho em đau khổ. Tại anh cả!
Anh đã chối bỏ tình yêu của mình. Bây giờ có hối hận thì cũng đã muộn rồi!
Trong em bây giờ chỉ chất chứa nỗi oán hận. Xem ra thì mong muốn cùng em gương
vỡ lại lành chỉ là mộng tưởng của anh thôi…! Anh đã không thể tìm lời nào để
biểu đạt ý của mình nên chỉ còn cách duy nhất là quỳ trước mặt em, hòng mong em
tha thứ, nhưng em cũng không chấp nhận… Đây là số tiền 10.000 tệ mà anh đã kiếm
được bằng chính đôi tay của mình, anh muốn để lại để em lo cho Gia Gia. Những
tháng ngày tươi đẹp của chúng ta đã đông cứng ở đây rồi! Anh sẽ gởi email cho
em. Kẻ đã làm em đau khổ. Hà Quốc An. Trưa 6 tháng 11 năm 2001”.
Quốc An cũng đi rồi! Lúc này tôi mới
thấy hối hận, tôi hối hận vì mình đã không chấp nhận cho anh ta cơ hội. Nhưng
liệu tôi có thể quên những chuyện đã qua không?! Tôi có thể sống vui vẻ như
ngày ấy được không?! Không! Không! Tôi không thể! sốt ruột. Tôi ngồi trấn tĩnh
một lúc sau rồi gọi điện về quê để hỏi thăm tình hình của ba mẹ, ba nói, “Nhi!
Hôm nay đội công an điều tra nói là tên sát nhân chạy chiếc xe đó đã đến thú
tội, là một cô gái”. Tôi vội hỏi, “Có thật vậy không ba? Con muốn giết chết tên
sát nhân ấy, hắn đã cướp đi đứa con bé nhỏ của con!” Tôi nói tiếp, “Ba! Ngày
mai con sẽ về”. Ba an ủi, “Nhi! Con đừng quá xúc động như thế! Người ta phạm
tội thì chắc chắn sẽ bị pháp luật trừng trị”. Tôi đáp, “Ba! Con biết rồi. Mai
con về”. Tối, nằm trên giường mà tôi không tài nào ngủ được, trong đầu cứ nghĩ
đến tên sát nhân ấy. Tôi nguyền rủa và muốn giết chị ta quá đi mất!
Thứ sáu, ngày 9 tháng 11
Hôm nay tôi chạy vội về quê, ba mẹ vẫn còn buồn vì cái chết của Gia Gia. Ba
nói, “Đúng là một cô gái đã tông chết Gia Gia, cô ấy tên Từ Thành Phương, làm ở
cửa hàng rượu trên triền núi. Con cô ấy đang học trung học, ba năm trước cô ấy
đã ly hôn. Cả nhà sống nhờ vào chiếc xe honda ấy”. Nghe mẹ nói thế mà người tôi
vẫn cứ nóng ran như thể có thể đốt cháy tất cả mọi thứ. Một lúc sau tôi nói,
“Dù có như thế nào con cũng muốn người tông chết Gia Gia phải đền tội”. Mẹ tôi
nói, “Nhất định phải đòi cô ta bồi thường, lấy mạng đền mạng, đó là thuận theo
lẽ trời”.
Đến trưa tôi cùng ba đến đồn công
an, Tiểu Lý, người phụ trách vụ án của Gia Gia nói là, “Ngày hôm đó Thành
Phương phải đưa một người khách nước ngoài đến địa điểm du lịch, trên đường về,
cô ấy đi quá nhanh nên đã tông vào một cháu gái trên đường. Lúc đó thấy cháu bé
đi cùng với một ông lão, sợ phải chịu trách nhiệm, do dự một hồi rồi cô ấy bỏ
chạy. Lúc đó, cô ấy đội nón bảo hiểm nên không ai nhìn thấy. Mãi đến ngày hôm
qua, cô ấy mới gọi điện đến đồn cảnh sát thú tội. Cô ấy nói vì biết được người
chết là một đứa bé nên cô ấy không ăn ngủ gì được, lương tâm cắn rứt, nên cô ấy
đã…” Khi Tiểu Lý thuật lại chuyện này, tôi nhìn thấy mắt ba tôi ươn ướt, có lẽ
ông cụ đang tự trách mình. Tôi hỏi Tiểu Lý chỗ Thành Phương tạm giam
