u có sao.
Tôi nói hôm nay trời lạnh lắm, con
chỉ lo cho sức khỏe của ba mà thôi. Rốt cuộc thì tôi cũng chẳng cãi lại được
ba, đành phải để cho ba quét dọn nhà cửa và đồ đạc. Tôi lại trở thành người
rảnh rỗi. Tôi xuống bếp phụ mẹ, mẹ nói, con cứ lo làm chuyện của con đi, dưới
đây cứ để một mình mẹ làm là được rồi. Tôi làm việc gì cơ chứ, tôi thật là một
người quá rảnh rỗi rồi.
Ăn cơm trưa xong, tôi đưa ba mẹ đi
dạo cửa hàng, năm nay quần áo kiểu thời Đường đang rất thịnh hành, lại đang là
mùa Tết nên có rất nhiều cửa hàng giảm giá, mẹ thử một bộ màu đỏ có hoa văn màu
xanh nhạt. Mẹ mặc vào thì trông trẻ hơn đến mấy tuổi. Lúc mẹ đang thử áo quần,
tôi âm thầm ra quầy tính tiền đưa thẻ trả tiền, mẹ vừa thấy giá là 235 tệ thì
vội bảo tôi là đắt quá đừng nên mua. Ba nói, “Bà nó à, Tuyết Nhi con nó đã có
lòng thì bà cứ nhận đi, đừng có nói nhiều nữa”.
Tôi mua cho ba một chiếc áo khoác
dài màu xanh đậm, cả đời ba sống rất tiết kiệm, lại không dám ăn ngon mặc đẹp,
còn nói là số tiền mà ba dành dụm được sẽ cho tôi một nửa, còn một nửa kia sẽ
cho con của mẹ kế. Nhưng dứt khoát là tôi không dám nhận, đó là đồng tiền khổ
nhọc của ba mà. Lúc mua áo khoác cho ba, sẵn tiện tôi mua luôn cho mình một
chiếc khăn choàng bằng lông có hoa văn trang trí, ba mẹ xem ra có vẻ rất phấn
khởi vui vẻ.
Khoảng 6 giờ chiều, tôi đề nghị đến
quán Gia Lạc Phúc để ăn cơm tối, mẹ cứ một mực phản đối. Ba nói, “Bà nó à, bà
cứ nghe theo Tuyết Nhi đi mà, chúng ta lên đây thì đã là khách rồi, mà đã là
khách thì cứ theo ý chủ nhà thôi”.
Tôi bảo ba mẹ hãy gọi món ăn đi, ba
mẹ vừa nhìn thấy bảng giá liền há hốc miệng ngạc nhiên, tôi muốn được bày tỏ
lòng hiếu thảo, muốn ba mẹ đón một cái Tết vui vẻ, vì hôm nay ba mẹ lên đây là
để đón Tết mà.
Tôi mua cho ba loại rượu mà ba
thích, ngồi trong tiệm ăn ấm cúng và dễ chịu như thế này, chúng tôi cảm thấy
rất vui vẻ, nhưng ba mẹ lại vô tình nhắc đến Gia Gia, lòng tôi như thắt lại. Ba
thấy sắc mặt của tôi và mẹ không được bình thường, liền nói, “Tại ba, tại ba,
nếu như không phải tại ba thì Gia Gia sẽ không bị …” Bao nhiêu vui vẻ trong
chốc lát đều tan biến hết, tôi miễn cưỡng làm ra vẻ không để ý, cứ luôn miệng
bảo ba hãy uống rượu đi, bảo mẹ hãy ăn đi, thế nhưng mỗi người chúng tôi đều
mang một tâm trạng không vui.
Lúc quay về, chúng tôi ngồi trên
taxi mà không ai nói với ai lời nào cả.
Về đến nhà, ba cũng trở nên trầm tư.
Tôi nói, “Ba mẹ à, ba mẹ đừng có nghĩ về Gia Gia nữa, được không? Chuyện đã qua
rồi thì cứ để cho nó qua đi
Cũng đã khuya rồi, tôi ngồi một mình
ở đây để viết nhật ký, hồi nãy lúc lên mạng có nhận được vài lá thư, toàn là
của bạn trên mạng gửi. Hà Quốc An cũng gửi đến một bức thư chúc mừng, đọc mấy
chữ chúc mừng năm mới, mà lòng tôi vẫn lạnh như băng.
Tại sao tôi cứ bị cùm chân trong
cuộc sống tình cảm nặng nề này mà không thể tự giải thoát được cho mình cơ chứ?
Ngày 4 tháng 1
Trời nắng
Sáng nay ba mẹ về, sau khi tiễn ba
mẹ ra bến xe, tiện thể tôi đến khu du lịch Trung Hưng trên đường Giang Nam. Tôi
thấy mẩu quảng cáo tuyển nhân viên trên báo hồi sáng nên mới đi xem thử, kết
quả là ngay cả tư cách đăng ký tôi cũng không có nữa. Người ta yêu cầu phải có
giấy chứng nhận là hướng dẫn viên mới được. Tôi nói, tôi có thể làm việc trong
văn phòng mà, người phụ nữ với gương mặt không một chút cảm xúc ấy nói với tôi
rằng cô ta chỉ cần hướng dẫn viên du lịch mà thôi. Tôi đành tức giận bỏ về.
Tôi thất vọng não nề, tôi không thể
cứ sống một cách rảnh rỗi như thế này được, con người vốn dĩ là một vật thể
lười nhác mà, càng không có chuyện gì làm sẽ càng không có được chỗ dựa tinh
thần, mà đã không có chỗ dựa tinh thần thì con người ta sống cũng như chết mà
thôi. Có làm việc thì mới vui vẻ được, có vui vẻ thì mới có cuộc sống phong
phú. Không có cuộc sống phong phú thì cũng không thể có thế giới hạnh phúc.
Cũng vì thế nên tôi mới luôn phải đắm chìm trong tâm trạng nặng nề, cho đến tận
bây giờ tôi vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau của việc ly hôn và mất đứa
Mọi người thường nói, công việc
thích hợp với tôi là văn thư, nhân viên văn phòng… nhưng giờ hễ nói đến việc
làm thư ký văn phòng là tôi lại xanh mặt, tôi sợ sẽ gặp một người như giám đốc
Trương một lần nữa. Trong các tình huống mà tôi đã gặp, phụ nữ thường vô phương
cách, không biết phải đối phó thế nào cả.
Tiện đường tôi đến tiệm bán lẻ của
tòa báo trên đường Trung Sơn, đứng ở đó xem mấy mục quảng cáo rao việc của ngày
hôm nay. Để xem thử coi có việc nào thích hợp với mình hay không nhé. Đọc một
hơi, đột nhiên ngẩng đầu lên mới thấy cô bán báo đang nhìn tôi chăm chăm, nét
mặt không hài lòng chút nào. Biết rồi, cô ấy đang bực mình vì tôi chỉ coi mà
không mua, tôi vội móc tiền ra mua một tờ Lao động việc làm, sau khi gấp tờ báo
lại bỏ vào túi, rồi mới bắt đầu đọc tiếp, nét mặt cô bán báo cũng tươi tỉnh trở
lại, còn giới thiệu với tôi mấy tờ báo như là Thời trang mới, Mỹ phẩm và sắc
đẹp. Cô gái trẻ đẹp này bỗng nhiệt tình và tươi vui, vì thế tôi mua thêm hai tờ
tạp chí nữa.
Trên bá
