o Lao động việc làm ở mục rao
việc, tôi thấy có một mẩu rao việc tìm người bầu bạn với nội dung như sau:
“Một bà lão, 62 tuổi, chồng mất sớm,
hai con đang làm việc ở nước ngoài, hiện giờ đang sống một mình, muốn tìm một
người để trò chuyện tâm sự, không giới hạn tuổi tác, ai có ý muốn làm thì có
thể hẹn gặp mặt, điện thoại số xxxxx…”
Tôi đi đến chỗ vắng một chút để gọi
điện thoại di động cho bà ấy, điện thoại truyền đến giọng nói của một người đàn
bà lớn tuổi, bà muốn tôi đến phỏng vấn, tôi căn cứ theo đường mà bà ấy chỉ để
đi đến nhà bà.
Bà họ Thạch, tôi gọi bà là má Thạch,
nhưng bà ấy không ưng ý, muốn tôi gọi là cô Thạch, đó là một người đàn bà có
học thức và không chịu nhận là mình đã già, lúc trước là giáo viên của một
trường trung cấp sư phạm. Cô Thạch sống trong một căn nhà rộng có ba phòng và
một sảnhsạch sẽ sáng sủa, tạo cảm giác thoải mái dễ chịu.
Cô Thạch nói, “Cô đẹp thật đấy, có
một cô gái đẹp như cô đến cùng tâm sự bầu bạn với tôi thì tôi sẽ rất là vui
đấy, nhưng có điều tôi không hiểu là một cô gái vừa trẻ đẹp lại vừa có học thức
như cô thì sao lại muốn làm loại công việc như thế này chứ?”
Tôi cười nói với cô ấy rằng, “Có
phải là cô chê cháu không tốt không?” Cô ấy liền nói: ”Không phải như thế, tôi
chỉ cảm thấy rằng đối với một người phụ nữ như cô thì không nên làm cái nghề có
thể sẽ làm mai một khả năng của mình như thế này”.
Trong lòng tôi cảm thấy không được
vui, “Xin cô đừng nói như thế nữa, nếu cô chê cháu thì cháu sẽ thôi không làm
nữa”.
Cô ấy thấy tôi muốn đi liền vội
vàng, “Ôi, cái cô gái này, sao lại nóng tính thế, tôi rất mong cô có thể đến
làm bạn với tôi, tôi hỏi là chỉ muốn biết sự lựa chọn này của cô có phải là do
tự nguyện không?”
Tôi trả lời, đương nhiên là do tôi
tự nguyện rồi.
Gương mặt cô Thạch nở nụ cười tươi
rói, tự nguyện thì tốt rồi. Cô Thạch lại hỏi tỉ mỉ hơn về nơi ở và tình hình
gia đình của tôi, sau khi tìm hiểu kỹ về thân thế của tôi xong, cô Thạch nói
với tôi, “Công việc chủ yếu mà tôi muốn cô làm là cùng đi bộ với tôi và cùng
xem ti vi với tôi”. Cô muốn tôi mỗi ngày phải dành cho cô ít nhất là năm tiếng
trở lên, tính tiền theo giờ, mỗi giờ 5 tệ, tôi nghĩ một lát rồi đồng ý.
Cô Thạch nói, “Nếu như cô không có ý
kiến gì, bắt đầu từ chiều mai cô đến làm nhé”. Tôi đồng ý và cho cô số điện
thoại của tôi.>
Ngày 5 tháng 1
Trời nắng
Khoảng hơn 9 giờ tôi nhận được điện
thoại của cô Thạch, cô ấy muốn tôi mau mau đến nhà cô ấy. Khoảng hơn 10 giờ tôi
mới trang điểm xong, chuẩn bị đi ăn cơm trưa, rồi mới đến nhà cô Thạch. Vừa mới
ra khỏi cổng lớn của khu nhà thì nhận được điện thoại của Vương Kiếm Hùng,
Vương Kiếm Hùng nói, “Tuyết Nhi, em đang ở đâu vậy? Em có ở nhà không?”
Tôi nói, “Kiếm Hùng à, em sắp phải
ra ngoài rồi, anh có chuyện gì à?”
Vương Kiếm Hùng nói, “Anh muốn mời
em đi uống trà, em có rảnh không? Có muốn đi không?”
Tôi xin lỗi Kiếm Hùng, và nói, “Em
đã tìm được một công việc để làm rồi, trưa nay là bắt đầu làm. Vương Kiếm Hùng
hỏi, “Công việc gì mà lại làm vào buổi trưa thế?”
Tôi nói, “Giờ thì em chưa muốn nói
cho anh biết đâu, em không muốn cả ngày cứ ngồi không, không có việc gì để
làm”.
Vương Kiếm Hùng nói, “Không phải đã
từ lâu anh bảo em hãy đến phòng thiết kế hình tượng của anh làm việc rồi sao?
Hay là em coi thường chỗ của anh?”
Tôi vội vàng trả lời, “Không phải
thế, không phải thế đâu! Kiếm Hùng à, em chỉ cảm thấy chỗ của anh không thích
hợp với em thôi”. Vương Kiếm Hùng nói, “Làm gì có, em chưa làm thì sao biết là
sẽ không thích hợp chứ, có phải là em đang tránh né anh không?
Tôi không biết phải trả lời anh ấy
như thế nào nữa nên đành cúp máy luôn, nhưng chưa tới một phút sau điện thoại
lại reo. Lần này là cô Thạch gọi đến. Cô Thạch nói, “Tuyết Nhi ơi, sao cô còn
chưa đến vậy, trưa nay tôi muốn đến khu mua sắm Nhân Dân để mua một cái áo
lông, cô sẽ đi cùng tôi đấy”.
Tôi vội đáp, “Được rồi, cháu sẽ đến
ngay bây giờ, cô cứ ở nhà đợi cháu nhé, một tí nữa là cháu sẽ tới đấy”. Lúc tôi
giơ tay định đón xe thì điện thoại lại reo, là Vương Kiếm Hùng gọi. Vương Kiếm
Hùng nói, “Tuyết Nhi, anh sẽ đến chỗ em ngay bây giờ đấy, em đợi anh được
không?”
Tôi nói, “Xin lỗi, Kiếm Hùng à, giờ
em phải đi kiếm tiền, anh quay về đi.” Vương Kiếm Hùng lớn tiếng nói, “Không
được, không được, em đợi anh một chút đi, anh có chuyện quan trọng muốn nói với
em”. Tôi chần chừ một chút rồi cũng đồng ý.
Xe của Vương Kiếm Hùng đậu nhẹ sát
bên cạnh tôi, anh thò đầu ra cửa xe nói, “Tuyết Nhi, lên xe đi, để anh đưa em
đi.”
Tôi lên xe ngồi kế bên anh để nói
cho anh biết nơi cần đến, sau đó tôi hỏi anh, rốt cuộc thì có chuyện gì thế?
Anh ngẫm nghĩ rồi nói, “Thôi, dù sao thì hôm nay em cũng không đi được, anh
muốn cho em một bất ngờ, tối nay em rảnh không?”
Tôi trả lời là chưa biết nữa. Vương
Kiếm Hùng nói, “Vậy thì để tối mai vậy, em có thể cho anh một chút thời gian
được không?” Tôi nói, vậy thì để đến mai hẵng tính vậy.
Sau khi đưa tôi đến chiếc cổng lớn
nhà cô Thạch, anh còn nhìn tôi đi vào nhà.
Cô
