ật như phim vậy, lái xe taxi phải vội vàng lắm mới có thể nắm được tay vợ thế
này".
Mệt sắp chết còn có tâm tình đùa giỡn, người này nếu không phải lạc
quan quá độ thì chắc chắn trong lòng có việc, muốn cố ý che đậy. "Vậy
anh còn đi làm làm gì, lại nhận ca đêm?!". Rụt tay về, hờn dỗi, không
thể trách tôi được, ai bảo Trần Dũng không chịu nghe tôi khuyên, bất
luận thế nào cũng phải vất vả kiếm tiền bằng cái nghề này, một tháng nay cuộc sống của anh mất cân đối, chúng tôi lại biến thành Ngưu Lang Chức
Nữ, anh đi làm tôi tan tầm, nếu không phải mỗi ngày anh đều kiên trì đến đón tôi thì ba mươi phút ngắn ngủi này cũng tan thành mây khói.
"Hiện tại việc khó tìm, em cũng biết chạy không biết bao nhiêu trung
tâm việc làm rồi, bằng cấp của anh khó có được công việc lương cao, làm
lái xe là kiếm tiền nhanh nhất rồi...". Anh tựa vào ghế, lập tức đụng
phải mẩn ngứa phía sau lưng, đau đến xuýt xoa nhưng vẫn không han thở,
chỉ nắm chặt lấy tay lái, hít sâu, quẹt mấy giọt mồ hôi trên mặt. "...
Cho nên Ân Sinh đừng bực, kiên trì thêm chút nữa, chờ có đủ tiền, anh
sẽ, anh sẽ...".
"Anh Dũng!". Ngắt lời anh, tôi không muốn nghe nữa, giọng nói cật lực nhẫn nại run rẩy đánh vào lòng tôi, khiến nó đổ máu, đau thay cho anh.
Anh Dũng, anh có thể không làm, có thể không phải chịu đựng mà!
Tôi quay đầu, chớp chớp mắt nhịn xuống sắp khóc, vừa hay nhìn thấy
phía trước có hiệu thuốc, hô lên. "Dừng xe, dừng xe!". Thậm chí chưa kịp chờ xe dừng hoàn toàn liền tiện tay mở cửa vội chạy ra ngoài, một lúc
sau, ôm thuốc mỡ, cồn, i-ốt, bông băng gạc chạy trở về, không nói gì,
trực tiếp lật áo anh lên, hạ lệnh cấm anh kéo nó xuống. "Ngồi yên! Không cho phép nhúc nhích!". Phải bôi thuốc, một khắc cũng không thể chờ, anh Dũng, em lập tức bôi thuốc cho anh.
Năm phút sau.
"Em xem, chỉ là nổi một vài mụn nước thôi mà, em mua thuốc đắt tiền
như vậy, tiền thuốc men chi loạn lên, giờ thì hết rồi, biết tới khi nào
mua thuốc bổ uống được?". Chậm rãi kéo áo xuống, thím Trần vẻ mặt nhăn
nhó lên cơn như thường lệ, lải nhải bên tai không yên.
"Mụn cái gì, đó là nổi mẩn ngứa đó, hơn nữa mọc khắp cả lưng cực kỳ
nguy hiểm, nếu còn chần chờ không bôi thuốc, em sẽ thành bà, bà, bà...
gì đó, lại càng không hay ho".
Tôi chẳng thể nào nói ra miệng hai chữ "quả phụ" được, ngẫm nghĩ..
Xùy xùy xùy, đại cát đại lợi, chồng tôi thân thể cường tráng, nhất định
khỏe mạnh trường thọ trăm tuổi! Mà... từ khi nào Trần Dũng biến thành
"của tôi" ấy nhỉ, tự dưng lại nghĩ ngay ra thế, quái dị!
"Tóm lại lần sau không được tiêu tiền loạn, da anh thô, không tất yếu bôi thuốc tốt".
Nghe đấy, Trần Dũng tự ti lại chuẩn bị xuất hiện bệnh tự ngược, anh
mà lên cơn thần kinh là thế nào cũng nghĩ ra vài chủ ý ngu ngốc, có thể
sẽ xúc động nói với tôi rằng đồng chí Trần Dũng dễ nuôi, sống không cần
ăn cơm ngũ cốc gì, hấp thụ ánh sáng và hít khí trời, thêm chút trấu là
ổn? Càng nghĩ tôi càng tức, tên đàn ông này thật vừa đáng thương vừa
đáng giận, sự hèn mọn rõ ràng đó xuyên thấu qua ngôn ngữ và động tác
tiến đến đầu óc tôi, như ớt khô, nghe thấy mùi là đã ngạt chịu không
nổi.
Chỉ là trời biết, tôi chẳng hề nghĩ như vậy chút nào, tôi là một
người vô cùng bình thường, tôi chỉ nguyện cầu chồng tôi có thể đĩnh đạc
cau mày hướng tôi chỉ đạo : vợ, anh bị mẩn ngứa, mau đi mua cho anh ít
thuốc. Còn nguyện cầu anh có thể chỉ sau lưng rồi nói : vợ, chỗ này ngứa quá, gãi dùm anh.
Bất quá, tức thì tức, người ta luôn miệng tiết kiệm tiền dùm mình,
tôi mà nói cái gì thì chỉ giống như chẳng biết phân biệt tốt xấu, một
bụng ý kiến không có cách nào biểu đạt, thôi không nói nữa, hầm hừ quay
về chỗ ngồi, hơn nữa ngày mới nghẹn ra một câu. "Chú ý lái xe, ngày mai
về nhà nhớ uống nhiều nước đậu xanh vào!".
Bà nội tôi từng nói nước đậu xanh lọc máu trừ độc, mụn nhọt mẩn ngứa uống nó là tốt nhất.
Tôi cúi đầu, thở dài ngao ngán, tật xấu của thím Trần nhà tôi thật là bó tay!
Xe vững vàng chạy về phía trước, thời gian rất lâu, chúng tôi chẳng
ai nói gì, có thể cảm giác thấy tầm mắt nghi hoặc thỉnh thoảng lướt qua
người tôi, miết thoáng nhìn, rồi lại dời đi. Tôi nghĩ anh biết tôi đang
bực. Quả nhiên, không lâu sau Trần Dũng bắt đầu bắt chuyện.
"Ân Sinh à, hôm nay công việc có nhiều không?".
"Không nhiều".
"Cơm anh nấu xong rồi, em về nhà cắm điện hâm lại là được".
"Ừ".
"Bạn anh có giới thiệu cho anh mấy quán bar, sau nửa đêm trên đường vắng vẻ, anh phải đến đó cắm chốt chờ khách".
"Ừ".
"Anh thường chở khách đến mấy khách sạn, taxi luôn hỗn loạn, anh cân
nhắc mấy ngày nay đi tìm người phụ trách của bọn họ, lại liên hệ thêm
vài lái xe nữa, lập một tổ tự quản, nhận việc lại chia nhau, lượng khách cũng cố định".
"Ừ, anh làm đi".
Mặc kệ anh, tôi đáp hững hờ, cũng không phải không hiểu ý anh, nhưng
trong lòng vẫn bị cái gì đó đè nặng trịch, có chút khó chịu.
"Aizz, bà xã, đừng phớt lời anh như vậy chứ".
Thái độ lãnh đạm như thế, có kẻ ngốc mới không nhận ra. Trần Dũng rốt cuộc cũng chịu không nổi than vãn, ngữ khí ngượng ngùng đến tội nghiệp.
"Bà xã, bà xã