âu chuyện đó.
- Ừ, mình sẽ đi cùng Chi. –
Tôi trả lời sau tất cả những suy nghĩ vừa xẹt qua đầu.
Tôi và Chi thong dong trên
phố bằng chiếc xe cà tàng. Chưa bao giờ tôi ước mình giàu hơn một chút như lúc
này – giàu đủ để mua một chiếc xe tốt hơn. Nhưng có vẻ Chi không quan tâm tới
điều đó lắm. Cô ngồi sau xe, hít thở không khí trong lành:
- Mình muốn đi mười vòng Hồ
Tây.
- Được thôi. – Tôi mỉm cười.
- Thật đấy!
- Ừ, thật. Mà tại sao lại
nhiều thế?
- Vì mình muốn nhớ.
Chúng tôi im lặng một hồi
lâu. Rồi Chi nói, dường như nén lại tiếng thở dài:
- Lần này đi, có thể mình sẽ
không trở về nữa.
Tôi thấy lòng nhói lên.
- Gia đình mình đã quyết định
đổi quốc tịch. Tất cả sẽ sống ở bên đó. – Chi nói tiếp.
- Vì sao?
- Mình cũng không biết nói
sao. Bố mẹ mình đã sống quá lâu bên đó, cả họ hàng nữa, chẳng còn ai ở đây. Mọi
thói quen dần dần mất đi. Mình có lẽ là người duy nhất còn cảm thấy níu kéo
thành phố này. Mà mình cũng chẳng hiểu tại sao mình lại nói tất cả những điều
này với Vũ nữa…
Tôi im lặng, chợt cảm thấy
mình là bờ vai, đành mở lời vụng v
- Có lẽ mình không hiểu
chuyện này lắm. Mình…
- Đưa mình đi chỗ nào khóc
được.
Tôi dừng xe ngay đầu đường
Thanh Niên.
- Ở thành phố này, nơi nào cũng
khóc được, Chi ạ.
Tôi ngồi xuống vỉa hè. Cô gái
kỳ lạ “của tôi” khóc thật. Tôi nhìn dòng người qua lại, thấy lòng yên ả lạ
thường. Chi buông chiếc ba lô nhỏ màu đen xuống, lấy ra một chiếc máy ảnh và
chụp. Cô chụp rất chậm, khi chiếc Canon đưa lên, tôi vẫn thấy những giọt nước
mắt trên má Chi. Một lúc, cô dụi mắt, nói:
- Cậu biết không, triển lãm
tranh đó là thứ duy nhất mình xin bố - như điều cuối cùng muốn làm ở đây. Mình
đã ở làng trẻ em Birla hai tuần, dạy các em bé mồ côi cầm cọ, làm màu, và vẽ.
Vẽ những gì các em thích, vẽ những gì các em cảm thấy. Triển lãm tranh đó thực
ra chỉ là ý muốn của mình, còn bố mình đã mua hết số tranh đó.
- Vì sao cậu lại làm tất cả
việc này?
Chi lau nước mắt, nhìn tôi:
- Mình cũng không biết nữa.
Có lẽ là có điều gì đó thôi thúc. Mình không biết mình còn cơ hội nào để làm
những điều này không nữa.
Tôi mỉm cười, muốn nói với
Chi rằng cô có thể…
- Mà cậu biết tại sao mình
nói chuyện với cậu lúc trưa không? – Chi cười.
- Bạn bè mình vẫn bảo mình có
khuôn mặt dễ lừa mà.
- Ha ha, không! Vì trong tất
cả số tranh ở triển lãm hôm nay, chỉ có bức đó là mình vẽ. Và cậu là người đầu
tiên nhìn vào nó chăm chú đến thế.
- Đó là lý do cậu bảo nó xấu
hả? – Tôi phá lên cười.
- Đúng rồi đó, còn tất cả
những bức tranh kia đều đẹp, trong mắt mình là thế.
Chúng tôi cứ ngồi đó. Mặc
dòng người qua lại, mặc thành phố lên đèn, mặc gió hồ thổi xuống lạnh lẽo, mặc
tiếng ồn ã xung quanh, mặc cả điện thoại đang rung lên… Tôi muốn hỏi Chi rất
nhiều điều, nhưng có điều gì đó khiến tôi kìm nén lại. Tôi và Chi ngồi nói
chuyện một lúc lâu nữa, cho đến khi những cột đèn giao thông đã nháy vàng. Nhất
định không để tôi đưa về, Chi tới bến xe buýt gần đó, nơi cô có thể bắt taxi.
Tôi vẫn nhớ, đó là một ngày
cuối thu. Trời chớm lạnh. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy tôi vẫn tự hỏi liệu đó có
phải một câu chuyện thật không? Tôi có câu trả lời khi tìm thấy mẩu giấy nhỏ
trong túi áo khoác của mình, không biết Chi đã bỏ vào từ lúc nào: “Không biết
phải cảm ơn cậu thế nào. Cuộc sống có những điều tình cờ như vậy, và mình chỉ
biết cảm ơn. Nếu có lúc trở về, mình sẽ lại muốn cậu ở cạnh mình khi mình khóc.
Hãy sống thật vui vẻ nhé! Với mình, cậu là một cơn gió, Vũ ạ!”
Tôi gấp mẩu giấy lại, nhấp
một ngụm cà phê rồi nhìn xuống phố, thấy nó bỗng nguệch ngoạc như một bức tranh
nào đó. Chợt mỉm cười…
Đoạn Đường Tình Yêu
1. Bản Thank you của Dido là
thứ đầu tiên đánh thức tôi. Tôi cảm nhận một cơn đau đầu ghê gớm và toàn thân
nhức mỏi, hậu quả của việc uống quá nhiều Vodka vào tối hôm trước. Căn phòng
yên ắng một cách lạ thường. Tôi rút tai nghe, vứt Ipod sang một bên, và thấy
không biết phải làm gì tiếp theo. Chú cá kiếm bơi quanh quẩn trong chiếc bể nhỏ
gợi nhắc cho tôi về chính mình, sự bế tắc của tôi bây giờ có lẽ còn hơn cả thế.
Đông còn chưa bắt đầu, nhưng đã thấy đâu đó trong lòng minh những chiếc lá bắt
đầu rụng xuống, để lại cái cây khẳng khiu đứng chơ vơ.
Tôi và Khánh mới chia tay
nhau được bảy mươi hai tiếng, sau hơn mười nghìn tiếng yêu nhau. Chúng tôi có
những mâu thuẫn nhỏ nhưng không giải quyết được. Chúng tôi có những góc nhìn và
cảm nhận về cuộc sống khác biệt. Chúng tôi có những quan điểm và giá trị trái
ngược. Và quan trọng nhất, chúng tôi thấy mệt mỏi về mối quan hệ của hai người.
Chỉ có điều, khi tôi cảm thấy cần thời gian để hàn gắn chuyện giữa hai người,
hoặc cần thời gian để làm mới mọi thứ, thì Khánh lại làm điều ngược lại, anh
nói chia tay - nhanh hơn cả cách tôi đánh vần nó. Ngày thứ ba sau khi chia tay,
tức là tối hôm qua, tôi và Hiếu - bạn thân của tôi đang ngồi uống nước ở một
quán bar nhỏ trong thành phố, nơi có góc nhìn xuống hồ Gươm tuyệt đẹp, thì
Khánh bước vào cùng một cô gái khác - hoàn toàn khác. Không đến mười phú
