ch ăn cơm rang Dương Châu sao?”
Lục quản gia hơi hếch cằm lên, lạnh lùng nói: “Cậu hai
có nói, nhưng tôi đã làm món khác, vì vậy…”
“Làm cơm rang Dương Châu khó lắm sao?” Cuối cùng thì
Phong Bình cũng không kiềm chế được nổi nóng, “Vì sao ngay cả chuyện nhỏ nhặt
như vậy mà cũng phải viện cớ từ chối? Rốt cuộc thì bà đã được đào tạo theo đúng
chuyên môn bao giờ chưa? Biết thế nào gọi là…”
“Cô vẫn chưa phải là bà chủ của căn nhà này”. Lục quản
gia lạnh lùng ngắt lời cô, nói với cô bằng giọng điệu hết sức ngạo mạn: “Vì
vậy, xin đừng lên lớp với tôi”.
Phong Bình giận tái mặt nhưng không nói được lời nào.
Cô ngây người một lúc rồi mới nói: “Tôi không thể chịu được bà nữa rồi”.
Lục quản gia mỉm cười khoái trí, sau đó giơ hai tay
ra, nhún vai và nói: “Vậy thì cô có thể đi. Có ai ngăn cô đâu?”
“Bà nói gì?”
Phong Bình sống hơn hai mươi năm, gặp rất nhiều quản
gia, người hầu nhưng chưa bao giờ gặp người nào vô lễ như bà ta.
Lục quản gia cười rất tươi: “Trước khi đi, tốt nhất
hãy xem cái này”.
Bà ta nói rồi lấy tờ báo giải trí trên bàn ăn rồi đi
lại đặt trước mặt Phong Bình, đôi mắt biết cười nhìn cô chằm chằm, chậm rãi nói
với một giọng điệu hết sức khinh mạn: “Bài báo này… vô cùng… vô cùng… tuyệt
vời”.
Phong Bình chau mày, chú ý nhìn tờ báo trên tay bà ta,
bốn chữ “CÔ GÁI LỌ LEM” to, đậm đập ngay vào mắt.
Cô chỉ liếc qua là biết chuyện gì.
Chuyện này hoàn toàn trong dự liệu của cô. Sở dĩ trước
đó cô án binh bất động là vì cô không biết đối phương muốn thế nào, người ta
nói địch chưa hành động thì ta chưa hành động. Về nguyên tắc cô là người rất sợ
phiền phức, nhưng mọi chuyện đều có ngoại lệ. Cô rất tò mò không biết báo chí
viết thế nào, nên cầm tờ báo và cúi xuống đọc.
Lục quản gia đứng cạnh cô, chăm chú nhìn nét mặt của
cô, sau đó dùng giọng nói “dịu dàng ấm áp” vốn có của mình, tiếp tục mỉm cười
và nói: “Cậu hai do tôi nuôi từ nhỏ đến lớn, tính cách của cậu ấy thế nào tôi
hiểu rõ hơn ai hết. Đừng nói là đã đính hôn với cô, cho dù có kết hôn thì cũng
chẳng chứng minh được điều gì. Chuyện xấu xa của cô đã bại lộ, cho dù cậu hai
có thể nhịn thì lão phu nhân cũng không thể nhịn được… ha, ha, ha ha ha ha”. Bà
ta cười khoái trí, sau đó lại thở dài ngao ngán và nói: “Haizzz, bây giờ cô đi
thì còn giữ được chút thể diện, đợi người ta đến đuổi đi, thì không hay ho gì
đâu…”
Phong Bình vẫn chưa đọc hết bài báo trên tay thì đã bị
những lời nói ra vẻ ra đây hiểu biết của bà ta làm cho “sốc” nặng.
Cô ngẩng đầu nhìn ba ta, im lặng đúng ba mươi giây,
sau đó bật cười: “Cảm ơn bà đã nhắc nhở. Những người chưa kết hôn đúng là không
nên sống cùng nhau. Được, bây giờ tôi đi, trừ phi Đường Ca Nam quỳ xuống mời
tôi về, nếu không tôi sẽ không bao giờ bước chân vào cái nhà này”.
Lục quản gia nghe câu nói ấy mà thấy mát lòng mát ruột,
toàn thân sảng khoải, chỉ mong sao có thể mở tiệc chúc mừng ngay tức khắc. Cuộc
đối đầu kéo dài hơn nửa năm, cuối cùng phần thắng đã về tay bà ta. Bà ta coi đó
là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời. Chỉ có điều nói đi cũng phải nói lại, một
tiểu thư xuất thân cao quý, muốn thắng được một bà già bò từ dưới đáy xã hội
lên, quả thực không phải là chuyện dễ.
Lúc Phong Bình đến, cô chỉ mặc một chiếc váy dạ hội,
lúc đi cũng rất nhẹ nhàng, chỉ mặc bộ quần áo thể thao, đẩy cửa bước ra ngoài.
Tuy nhiên, mới đi được vài bước cô đã thấy hối hận.
Cô đánh giá thấp sức ảnh hưởng của bài báo này, vừa
bước ra khỏi cổng đã thấy hai người giống như phóng viên “mai phục”. Vừa thấy
cô, họ vội vội vàng vàng lao tới. Nhìn dáng vẻ đó, chắc chắn là không trốn
được. Cô quyết định mỉm cười đi tới, chuẩn bị tùy cơ ứng biến.
“Cô Phong, xin hỏi câu chuyện trên báo có phải là sự
thật không?” Không hổ là phóng viên, chưa thấy người mà đã nghe thấy tiếng.
“Lẽ nào chuyện trên báo lại có thể là giả?” Phong Bình
mỉm cười, hỏi vặn lại với giọng điệu mỉa mai.
“Nói vậy thì chuyện ấy là thật rồi?” Phóng viên lập
tức nắm lấy cơ hội, vội hỏi: “Vậy cô hãy nói đôi chút về cảm nhận của mình được
không? Chuyện này có ảnh hưởng đến tình cảm và cuộc sống của cô với Đường Ca
Nam không?”
“Vấn đề này, tôi khuyên anh nên phỏng vấn quản gia của
nhà anh Đường. Bà ta có cách nhìn vô cùng độc đáo…” Phong Bình nói đến đây, cố
tình dừng lại.
“Quản gia?” Quả nhiên phóng viên vô cùng ngạc nhiên,
không dám tin vào tai mình: “Sao có thể thế được?”
“Vì sao lại không thể? Bà ta vừa mới khuyên tôi, tốt
nhất nên tự rời khỏi nhà họ Đường, đừng có đợi người nhà họ Đường đến đuổi tôi
đi, như vậy thì có thể giữ được vài phần thể diện còn sót lại”. Nhắc đến điều
đó Phong Bình cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười, giọng
nói hết sức ôn hòa: “Tôi nhận lời khuyên của bà ta, đang định rời đi, kết quả
là bị hai người chặn ở cửa”.
Phóng viên đều trợn mắt há mồm, ngạc nhiên đến nỗi
không nói được lời nào. Anh ta không thể ngờ rằng cô lại chủ động tung tin hiểm
như vậy. Những lời nói đầy khiêu khích, ức hiếp chủ nhân một cách trắng trợn
như thế, người khác phủ nhận còn không kịp, vậy mà cô