mặt của
sếp ôn hòa hơn rất nhiều, gật đầu ừ ừ hai tiếng rồi xua tay, tỏ ý bảo anh ra
ngoài trước.
Anh vui mừng vì đã thoát khỏi hiện trường.
Tuy bình thường Đường Ca Nam là người phóng túng,
thích gây chuyện, để lại phiền phức cho người nhà, để lại ấn tượng phong lưu,
sa đọa trong giới truyền thông nhưng đối với nhân viên thì lại ôn hoà quá mức,
rất ít khi thấy anh nổi trận lôi đình, vì thế mà chỉ hơi nổi giận cũng khiến
nhân viên nơm nớp lo sợ.
Sau khi ra khỏi phòng, A Cửu không dám đứng gần trong
phạm vi ba mét vuông, anh nhanh chóng trốn xuống nhà ăn của nhân viên ở tầng 7.
Thư ký Anna vội đi theo sau, nghe ngóng nguyên nhân sếp nổi giận.
“Cô không đọc báo à?” Anh hỏi
“Không”.
“Không xem ti vi?”
“Không”.
“Không phải là không lên mạng nữa đấy chứ?”
Thấy anh ta vòng vo như vậy, Anna càng sốt ruột hơn,
cô nũng nịu: “Thư ký cho tổng giám đốc rất nhàn rỗi sao? Tôi bận đến nỗi không
có chút thời gian giải trí nào. Anh đừng vòng vo như thế nữa, rốt cuộc là
chuyện gì, anh nói thẳng ra đi”.
A Cửu không biết làm thế nào, đành phải nói qua về tin
tức của hai ngày hôm nay.
Anna kích động, đôi mắt xanh trợn tròn, cô hỏi: “Thật
sao? Tất cả bọn họ đều không thích cô ấy? Cô ấy bị ngược đãi?”
“Suỵt!” A Cửu đưa tay lên miệng, liếc nhìn xung quanh
và nói: “Đây là nơi công cộng, nói chuyện nên chú ý một chút”.
Anna hạ thấp giọng nói: “Bạn trai cũ của cô ấy là ai?
Làm nghề gì?”
“Không biết”. A Cửu bắt đầu thấy hối hận vì phút nhất
thời nhiều lời của mình.
“Anh nói xem sếp có chia tay với cô ta không?” Anna tỏ
ra rất hưng phấn, “Thực ra chuyện họ đính hôn ngay từ lúc bắt đầu đã rất lạ
rồi, anh xem những bạn gái trước đây của sếp, không có ai giống cô ta, Phong
Bình, ngay cái tên cũng thấy nhà quê”.
“Tôi không nghĩ như vậy”. A Cửu không kìm được ngắt
lời cô ta, “Tôi thấy tên của cô ấy rất nho nhã, ẩn chứa nhiều ý nghĩa”.
“Hả?” Anna ngạc nhiên, “Hình như anh có cảm tình với
cô ta?”
“Cô ấy là người rất lịch sự, rất biết cách cư xử”.
“Thật sao?” Anna cảm thấy hơi bất ngờ.
“Ăn cơm đi, canh sắp nguội rồi”.
Nói xong anh bắt đầu cúi mặt xuống ăn cơm. Thời gian
ăn trưa qua được một lúc, nhà ăn bắt đầu có thêm rất nhiều nhân viên, họ đi
thành từng tốp, thì thầm to nhỏ. Trong nhà ăn có hai chiếc ti vi, bình thường
chiếc phía sau không bật, không biết hôm nay ai đã bật nó, tiếng ồn lập tức
tăng lên gấp đôi.
Vì nhất thời lỡ lời mà A Cửu trở thành người loan tin,
anh cảm thấy vô cùng ân hận.
Anh ăn vài miếng cơm, uống nửa bát canh, chuẩn bị đứng
dậy rời đi, nhưng bỗng nhiên anh phát hiện, Anna đang hếch cằm, hai mắt dán
chặt vào chiếc ti vi.
Ti vi đang phát tin tức. Người dẫn chương trình lưu
loát nói: “Hôm nay công ty Giải trí Hoa ngữ mở cuộc họp báo, Tạp
chí thời trang số 1 lên tiếng xin lỗi về bài báo hôm qua,
họ nói bài báo đó hoàn toàn là bịa đặt, không phải là sự thật, họ trịnh trọng
xin lỗi vì bài báo đã gây ảnh hưởng xấu đến danh dự của cô Phong Bình, đồng
thời tuyên bố ngừng xuất bản tạp chí này bắt đầu từ hôm nay, sa thải những
phóng viên và biên tập có liên quan, chủ biên cũng đã nộp đơn từ chức”.
Thông tin ấy vừa xuất hiện, nhà ăn bỗng nhiên chìm
trong yên tĩnh, dường như tất cả mọi người đều dán mắt vào chiếc ti vi.
Màn hinh ti vi lần lượt xuất hiện những bức ảnh đính
hôn của Phong Bình và Đường CaNam, bìa Tạp chí thời
trang số 1 và tiêu đề, nội dung bài báo.
Người dẫn chương trình kết hợp với màn hình, giới
thiệu sơ qua về Phong Bình: “Nghe nói cô ấy vốn là trợ lý cho một văn phòng
thời trang nào đó, vì đính hôn với Đường Ca Nam nên được dư luận chú ý, được
mệnh danh là Cinderella thần kỳ nhất. Hôm qua Tạp
chí thời trang số 1 đã đăng tin về cuộc sống và chuyện
tình cảm trước đây của cô ấy. Không ngờ hôm nay tập đoàn xuất bản lớn này lập
tức phủ nhận và tuyên bố ngừng phát hành cuốn tạp chí được xem là khá ăn khách
này. Mọi người đều dự đoán có thể là do nhà họ Đường đã gây sức ép từ phía sau.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là tờĐông Hoa hôm
nay bỗng nhiên tung tin cuộc sống của cô ấy không sung sướng gì, ngay cả quản gia
cũng hết sức vô lễ với cô ấy. Thông tin này khiến toàn bộ câu truyện trở thành
trò đùa trớ trêu, ngày càng ly kỳ, hấp dẫn hơn”.
Người dẫn chương trình nói đến đó, nhà ăn bỗng ồn ào,
náo nhiệt hẳn lên.
Anna dán mắt vào ti vi nhưng tay thì bám lấy cánh tay
anh A Cửu và nói: “Tôi chẳng hiểu gì cả, rốt cuộc đâu mới là sự thật?”
A Cửu hất tay cô ra, đứng dậy rời khỏi nhà ăn về phòng
làm việc.
Vừa ra khỏi thang máy thì thấy Dương Phàm vội vã bước
vào, anh vội gọi một tiếng: “Hi…”
Dương Phàm giơ tay ra hiệu lát nữa nói chuyện, sau đó
gõ cửa phòng giám đốc, chuẩn bị vào báo cáo tình hình.
Tuy nhiên, bài báo cáo của anh đã không còn ý nghĩa.
Đường Ca Nam đã hiểu
tình hình qua ti vi, hơn nữa đã rơi vào trạng thái tinh thần không thể dùng lời
diễn tả được.
Dương Phàm nhanh chóng nhận ra điểm khác biệt trên nét
mặt của sếp, sau khi báo cáo sơ qua, anh đặt tài liệu lên bàn rồi ra ngoài, để
lại một mình Đườn