vọng: “Anh
Phương, thực ra không đơn giản chỉ là chuyện tiền nong…”
Chàng trai nói: “Vậy thì…”
Cô gái định nói nhưng lại thôi, bỗng nhiên chuyển sang
giọng nói dứt khoát: “Thôi, không nói chuyện ấy nữa”.
Chàng trai không nói gì, xung quanh bỗng chìm trong
tĩnh lặng.
Đường Ca Nam càng
coi thường Phương Quân Hạo hơn.
Thì ra bạn gái của anh ta là do anh ta thuê đến, quá
bựa. Loại người như anh ta mà cũng được gọi là chàng trai độc thân có giá sao?
Nghe mà thấy chối tai.
Đường Ca Nam vừa
định nhấc chân bước đi thì lại nghe thấy cô gái nói: “Cô Phong ấy thật đáng
yêu”.
Câu nói ấy khiến bước chân của Đường CaNam sững
lại.
Phương Quân Hạo cười nhạt: “Đáng yêu? Cô ta đáng ghét
thì có”.
Khó khăn lắm Khưu Thiên mới tìm được chủ đề mới để phá
tan bầu không khí tĩnh lặng, nhưng không ngờ Phương Quân Hạo lại có phản ứng
như vậy khiến cô cảm thấy rất khó xử.
Dường như Phương Quân Hạo cũng cảm nhận được điều đó,
anh ho khan một tiếng, nhẹ giọng giải thích: “Haizzz, cô không biết cô ta đáng
ghét thế nào đâu, ngay từ nhỏ đã thích bắt nạt người khác, tội lỗi gì tôi cũng
phải gánh chịu thay cô ta…”
“Ý, hai người quen nhau từ nhỏ à?”
“Tôi mong là mình chưa từng quen cô ta”. Phương Quân
Hạo sục sôi lòng căm phẫn.
“Thế… vì sao lúc nãy cô ta nói là bạn của bố anh? Tôi
cứ tưởng…” Cô ta không nói hết câu.
Dĩ nhiên Phương Quân Hạo hiểu ý cô ta, anh thở dài và
nói: “Vì thế tôi mới nói cô ta đáng ghét. Làm như không đùa cợt người khác thì
cô ta sẽ chết không bằng”.
Khưu Thiên đành phải cười và nói: “Ha ha, cô ấy thật
xinh đẹp”.
Phương Quân Hạo nói: “Nhờ vào khuôn mặt đó mà cô ta
bày đặt đủ trò lừa bịp”.
Khưu Thiên đành im lặng. Kiểu nói chuyện như vậy càng
nói càng thấy kỳ cục. Cô tự nhận thấy mình là người khéo giao tiếp, vậy mà nói
chuyện với anh ta sao lại không xuôi vậy nhỉ?
Nghe xong câu chuyện của họ, dường như Đường Ca Nam hiểu ra
vài phần.
Anh đã nói rồi mà, dù gì thì anh ta cũng là người biết
thưởng thức cái đẹp, từ trước đến giờ chưa gặp người nào biến thái như cô ta,
thật là biến thái. Vừa chòng ghẹo anh xong, chắc chắn cô ta thấy hả hê lắm.
Niềm phẫn nộ của Đường Ca Nam hóa
thành ý chí chiến đấu. Thù này không trả thì không phải là quân tử.
Đúng vào lúc anh làm cái chuyện vô đạo đức nghe lén
người khác nói chuyện thì Chu Tân Trúc nhìn chằm chằm vào Phong Bình như kiểu
phát hiện ra châu lục mới vậy. Ha ha, xem ra cô ta đoán không sai. Con ranh này
đã câu được Phương Bá Thao, chả trách Nhiệm Nghiêu bị tống ra ngoài như một bao
rác.
Chu Tân Trúc căm ghét loại phụ nữ dựa vào đàn ông để
tiến thân. Bởi vì bố cô ta có sở thích lăng nhăng. Vừa kinh doanh bất động sản
vừa đặc biệt chú trọng đến sự phát triển của sự nghiệp văn hóa, tích cực đầu tư
vào lĩnh vực điện ảnh. Như mọi người đã biết, lĩnh vực này sản xuất nhiều người
đẹp, vậy là sở thích của ông chủ Chu được
phát huy đến đỉnh điểm. Hứng lên là ông lại tặng biệt thự, khiến vợ và các con
tức gần chết. Có lẽ là già néo đứt dây, Chu Tân Trúc trong phút tức giận đã
quyết chí đi theo sự nghiệp điện ảnh, truyền hình, trở thành người mẫu, cũng
coi là đánh vào nội bộ kẻ địch, biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà.
Chính vì lý do đó mà cô cố tình thờ ơ với sự theo đuổi
của những chàng trai môn đăng hộ đối, chọn ca sĩ Hàn Dịch có xuất thân nghèo
khó làm bạn trai của mình. Như vậy là bố cô ta không làm gì được. Quy luật của
gia đình cô ta là ai có tiền thì nghe người đó, người nào tài lực hùng hậu nhất
là chủ. Vì vậy, người đứng cạnh Chu Tân Trúc tối nay không phải là Hàn Dịch mà
là em trai cô ta Chu Trí Trạch.
Chu Trí Trạch bị bắt ép đi cùng chị đến buổi tiệc vô
vị này nên dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội săn tìm người đẹp. Sau khi nghiên
cứu rất nhiều ngôi sao nổi tiếng có mặt trong hội trường, anh ta đặt mục tiêu
về phía Phương Quân Di. Phương Quân Di trẻ đẹp, tràn đầy sức sống, hơn nữa
những người trẻ tuổi ít kinh nghiệm dễ đối phó hơn.
Ý đồ của anh ta Chu Tân Trúc hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng
chọn ai không chọn lại nhằm đúng vào con ranh nhà họ Phương. Cô ta đang ức chế
thì bỗng nhiên nhìn thấy Phong Bình rời Phương Bá Thao, đi về phía căn phòng ở
phía sau tấm bình phong.
Cô ta do dự một lúc rồi vội theo sau.
Phong Bình không hứng thú với những người trong giới
kinh doanh đến bắt chuyện với Phương Bá Thao, hơn nữa đi giày cao gót đứng suốt
một buổi tối, quả thực rất mệt, muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi. Nào ngờ vừa đặt
mình xuống sofa thì Chu Tân Trúc xuất hiện, bộ váy dạ hồi màu bạc cùng với dáng
người của cô ta, quả là đồ sộ, khí thế.
Chu Tân Trúc cười khẩy: “Thì ra Phương Bá Thao là chỗ
dựa vững chắc của cô. Tôi thấy lạ là vì sao cô lại hung hăng như vậy?”
Phong Bình dựa đầu vào sofa, mắt nhắm hờ, không thèm
để ý đến cô ta.
Chu Tân Trúc cao giọng: “Này, tôi đang nói chuyện với
cô…”
Phong Bình uể oải đáp: “Xin lỗi cô Trúc, tôi không nói
chuyện với những người vô lễ”.
Ngọn lửa giận dữ trong lòng Chu Tân Trúc như được đổ
thêm dầu: “Cô là cái thá gì mà dám chỉ trích tôi vô lễ. Chẳng qua cô chỉ l
