nh Tuyên tỏ ra rất ngạc nhiên, “Chị,
chẳng phải chị không đi làm sao?”
“Có, chỉ có điều công việc khá tự do”.
“Ồ”.
Mới nói chuyện đã nhận được câu trả lời đáng ngạc
nhiên khiến Đường Minh Tuyên cảm thấy hơi hụt hẫng. Nhưng vì cô chịu ảnh hưởng
của nền giáo dục phương Tây, không quen dò hỏi chuyện riêng tư của người khác
nên câu chuyện dừng lại ở đó.
Một lúc sau hai người vào cửa hàng quần áo, dưới sự
tiếp đón nhiệt tình của nhân viên, Đường Minh Tuyên mặc thử trang phục mùa xuân
mới nhất của nhà thiết kế Michael ở Paris, nhân tiện bảo Phong Bình chọn hai bộ
quần áo mặc thử. Phong Bình mỉm cười từ chối, sau đó liếc nhìn giá quần áo.
Đường Minh Tuyên tưởng rằng cô chê đắt nên không khỏi nhăn nhó: Lẽ nào cô ta
không dùng thẻ tín dụng của anh hai sao?
Đi đi lại lại hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng
mua xong quần áo, hai người đến quán cà phê cạnh đó uống trà, nói đông nói tây
một hồi, Đường Minh Tuyên không kiềm chế được tò mò, trực tiếp hỏi: “Có một
buổi tối, bà em tìm chị, hai người đã nói chuyện gì?”
Phong Bình cười: “Mới nói được vài câu, bà đưa cho tôi
một tấm ngân phiếu, bảo tôi rời xa anh Nam, tôi không đồng ý”.
Đường Minh Tuyên cũng có thể đoán được những điều đó,
cô muốn biết chút gì đó đặc biệt hơn.
“Thế thôi à? Không có gì khác à?”
“Không có gì khác”. Phong Bình uống một ngụm hồng trà
rồi hỏi lại: “Sao bỗng nhiên em lại hỏi điều đó?”
“Không có gì”. Đường Minh Tuyên cũng cười: “Em chỉ
muốn hỏi thế thôi mà”.
Phong Bình cũng nghi ngờ: Lẽ nào Đường Minh Tuyên vẫn
chưa biết thân phận của mình? Đường Trạm không nói cho cô ta biết sao?
Đường Minh Tuyên không nhận được câu trả lời mà mình
muốn, lại thấy Phong Bình nghi ngờ, đành phải cúi đầu uống trà. Thực ra Phong
Bình cũng rất tò mò về chuyện nhà họ Đường, đặc biệt là ba cậu con riêng kia,
nhưng có lẽ đây là điều cấm kỵ của người ta, không tiện hỏi trực tiếp. Thế là
hai người đều chuyên tâm uống trà.
Im lặng một lúc, bỗng nhiên Đường Minh Tuyên nói: “Lần
này anh hai rất có mắt nhìn người”.
Phong Bình ngạc nhiên, sau đó mỉm cười.
“Trong số những người bạn gái trước đây của anh ấy,
chị là người đặc biệt nhất, không lấy lòng bất kỳ người nào”.
“Cảm ơn”. Phong Bình nói lời cảm ơn rồi mỉm cười, uống
trà.
Đường Minh Tuyên mỉm cười, đang định nói gì đó, bỗng
nhiên ánh mắt hướng về phía sau cô, nét mặt có vẻ ngạc nhiên. Phong Bình hướng
theo ánh mắt của cô ta, quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc
chỉnh tề đang đi về phía họ, chính là An Duyệt Sinh.
Anh ta bước nhanh đến trước bàn, nhẹ nhàng gật đầu với
Đường Minh Tuyên, sau đó mỉm cười với Phong Bình và nói: “Tôi gặp khách hàng ở
tầng trên, thấy cô ở đây nên qua chào một tiếng”.
Phong Bình không có chuẩn bị gì, bỗng nhiên gặp anh ta
nên không biết phản ứng thế nào, chỉ mỉm cười.
Đường Minh Tuyên tinh tế liếc nhìn hai người, sau đó
nhìn An Duyệt Sinh, khuôn mặt của anh ta khá tuấn tú, đôi mắt phượng dài, ẩn
chứa vẻ gì đó rất dịu dàng, còn Phong Bình tuy mỉm cười nhưng ánh mắt có gì đó
khang khác.
Vì không có nhiều chủ đề để nói với Phong Bình nên cô
ta đã sớm muốn viện cớ đi trước, bây giờ lại thấy tò mò, nhìn Phong Bình và
hỏi: “Anh đây là…”
Phong Bình đặt cốc xuống, giới thiệu với cô: “An Duyệt
Sinh”.
Đường Minh Tuyên thấy cái tên này quen quen nhưng bỗng
chốc không thể nhớ lại được là mình đã nghe thấy ở đâu.
Phong Bình tiếp tục giới thiệu Đường Minh Tuyên: “Cô
ấy là em gái của Đường Ca Nam”.
An Duyệt Sinh mỉm cười với Đường Minh Tuyên: “Xin chào
cô Đường”.
Đường Minh Tuyên khẽ gật đầu.
An Duyệt Sinh nói: “Rất xin lỗi vì đã làm phiền hai
người, tôi muốn mượn chút thời gian của cô Phong, không biết có tiện không?”
Câu cuối cùng là nói với Phong Bình.
Anh ta nói rõ ràng thẳng thắn như vậy, Đường Minh
Tuyên đành phải kìm nén trí tò mò rồi từ biệt trước. Đến tận lúc lái xe ra khỏi
Trung Hoàn, cô ta mới chợt nhớ ra. An Duyệt Sinh, thời gian trước họ bí mật tìm
người điều tra Phong Bình, Lục quản gia đã từng nhắc đến cái tên này, nói là
anh ta đã từng tặng hoa cho Phong Bình, lẽ nào họ có quan hệ sâu sắc hơn?
An Duyệt Sinh ngồi xuống chỗ của Đường Minh Tuyên, chỉ
nhìn Phong Bình mà không nói gì. Ba năm nay, anh đã tưởng tượng cảnh tượng này
không biết bao nhiêu lần, bây giờ điều đó đã trở thành sự thực, nhưng lại quên
mất lời mở đầu.
Từ khi anh ta tặng hoa, Phong Bình đã mơ hồ hiểu được
ý của anh ta.
Thực ra, cô không bận tâm đến việc đối diện với anh,
chỉ có điều hai người đã không còn gì để nói thì gặp nhau để làm gì? Lẽ nào
cùng nhau hồi tưởng lại những ký ức đã qua? Tuy cô cũng tin rằng trên thế giới
này có những đôi tình nhân chia tay rồi vẫn có thể làm bạn của nhau, nhưng bản
thân cô, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc cô không có ý nghĩ và dự định ấy.
Cả hai cùng im lặng một lúc lâu An Duyệt Sinh mới nói:
“Anh đã tìm em”.
Phong Bình cười và nói: “Em biết, em nhìn thấy tin
nhắn tìm người trên báo”.
“Dù thế nào đi nữa, dù anh có gì sai thì em cũng không
nên bỏ đi như thế, hành động ấy của em thực sự rất khôn