ư không gọi là thất tình”.
“Còn có cách nói đó sao?”
“Dĩ nhiên”. Đường Ca Nam khua khua bàn tay phải bị
đau, thản nhiên nói: “Nói thì em cũng không hiểu được, chỉ có điều, lúc ấy vẫn
còn ấu trĩ, một số việc không phải xuất phát từ trái tim, nhưng hầu hết những
nam sinh hồi ấy đều như vậy”.
Phong Bình nhìn cười, gật đầu lia lịa: “Em hiểu em
hiểu, đàn ông không có trải nghiệm về tình yêu thì đâu được gọi là đàn ông,
đúng không? Nếu ngay cả một người phụ nữ để anh ta uống say một trận cũng không
có thì chẳng phải là rất đáng buồn sao?”
Đường Ca Nam gườm gườm nhìn cô: “Anh muốn uống canh”.
Phong Bình nhìn hai bát canh trên bàn rồi cười và nói:
“Canh gì? Canh bào ngư hay là…”
“Canh cà rốt nấu thịt”.
Phong Bình mỉm cười, bón canh cho anh, sau đó lại quay
về chủ đề ban đầu: “Ban đầu chị khóa trên của anh đã từ chối anh theo đuổi rồi,
sao bây giờ lại ứng tuyển vào công ty của anh?”
“Chẳng có gì là lạ cả. Cùng là một công việc nhưng Bắc
Thần là tốt nhất, có nhiều cơ hội phát triển”.
“Anh cho rằng cô ta vì tiền sao?” Ý nói là cũng có thể
vì một người nào đó.
“Có lẽ là theo đuổi cảm giác thành công. Trước đây cô
ấy từng nói muốn có không gian rộng lớn để phát triển bản thân. Này, sao em cứ
hỏi về cô ấy thế?” Bỗng nhiên Đường Ca Nam thay đổi ngữ khí, cười bí hiểm và
nói: “Ghen à?”
“Tò mò mà, trí tò mò của phụ nữ lúc nào cũng mãnh liệt
như thế”. Cô ngừng một lát rồi bổ sung một câu: “Lẽ nào nhìn em giống với người
phụ nữ thích ghen tùy tiện lắm sao?”
“Rất giống, vô cùng giống”. Đường Ca Nam cố tình chọc
tức cô.
“Anh quên giao hẹn ban đầu của chúng ta rồi sao? Anh
có quyền nuốt lời bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Nếu anh yêu người khác thì
chỉ cần nói với em một tiếng là được, em rất biết điều”. Phong Bình tỏ vẻ rất
nghiêm túc.
Đường Ca Nam ngây người hai phút, sau đó cười và nói:
“Dĩ nhiên, nếu em thay lòng đổi dạ thì anh cũng tác thành cho em”.
Đây là lần đầu tiên hai người nói đến vấn đề này, tuy
nói bằng giọng điệu bông đùa nhưng không khí có gì đó khang khác.
Phong Bình thấy anh dùng bốn chữ “thay lòng đổi dạ”,
cứ như là bây giờ cô đang yêu anh vậy, rõ ràng là muốn chiếm lợi về mình. Nhưng
vì cô chủ động nhắc đến chủ đề này khiến không khí trở nên ngột ngạt nên tự cảm
thấy có nghĩa vụ phải xoa dịu nó: “Muốn ăn gì nữa không?”
Đường Ca Nam lắc đầu: “Không ăn nữa”.
Thế là Phong Bình đặt thìa xuống, lấy một con tôm
trong khay và bắt đầu bóc.
Đường Ca Nam nói: “Anh không ăn nữa mà”.
“Em nghe thấy rồi, em tự bóc cho mình ăn”. Phong Bình
đưa con tôm trắng nõn vào miệng, lẩm nhẩm nói: “Tự mình bóc tôm, mùi vị thật
khác biệt”.
Đường Ca Nam thấy hơi kỳ lạ, bỗng nhiên hỏi: “Không
phải đây là lần đầu tiên em bóc tôm cho đàn ông ăn đấy chứ?”
Phong Bình cũng ngạc nhiên, cô cười và nói: “Lần đầu
tiên em bóc tôm cho mình ăn”.
Đường Ca Nam ngả người vào sofa, mỉm cười và hỏi:
“Không phải là em chưa yêu bao giờ chứ?”
“Làm gì có chuyện ấy?” Phong Bình cười phá lên, thấy
anh tỏ vẻ nghi ngờ nên đưa ra câu trả lời khẳng định: “Dĩ nhiên là em đã từng
yêu rồi”.
“Thật xem, nói ra xem nào…”
“Nói ra xem nào?”
“Đúng vậy, nói xem em đã yêu mấy lần, đối phương là
người đàn ông như thế nào?”
“Sao anh có thể khẳng định chắc chắn là đàn ông như vậy?”
Phong Bình cố tình chọc ghẹo anh.
Quả nhiên Đường Ca Nam tròn xoe mắt ngạc nhiên, nhưng
sau đó anh lập tức cười phá lên: “Em đang chuyển chủ đề nói chuyện, anh không
bị mắc lừa đâu”.
Phong Bình đang bóc tôm, không ngẩng đầu lên mà buột
miệng nói: “Quá nhiều lần rồi, em không nhớ rõ nữa”.
…
“Nếu nhất định anh muốn biết bằng được thì em có thể
thử cố gắng nhớ lại, điều kiện là trước tiên anh cần nói rõ về bản thân mình”.
…
Đường Ca Nam rất phản cảm với cái kiểu ấy của cô, rõ
ràng là điều kiện trao đổi không công bằng một cách nghiêm trọng như thế này
anh quyết không bao giờ đồng ý vậy mà vẫn còn lấy ra để trao đổi với anh. Nhưng
anh quên rằng, tối qua có người đã nói “phụ nữ có đặc quyền nuốt lời bất cứ lúc
nào”. Chỉ có điều anh thực sự thấy tò mò.
“Buổi chiều có việc gì không?” Anh chuyển chủ đề nói
chuyện.
“Không. Sao cơ?”
“Lát nữa anh có cuộc họp, sợ em ngồi một mình”. Đường
Ca Nam mỉm cười.
“Không sao, em quen với việc tự tìm thú vui cho mình
rồi. Nếu anh không để ý thì em muốn tham quan ở đây một chút”.
“Hả?” Đường Ca Nam ngạc nhiên thốt lên.
Phong Bình ngẩng đầu nhìn anh, cười và nói: “Một ngày
nào đó trong tương lại, có lẽ em sẽ trở thành một phần thành viên của nhà họ
Đường, tham quan văn phòng làm việc của nhà mình chắc là không sao chứ?”
“Dĩ nhiên”. Đường Ca Nam mỉm cười: “Để anh bảo A Mạn
đi cùng em”.
“Cảm ơn”.
Thế là buổi chiều Đường Ca Nam đi họp, Phong Bình tham
quan tòa nhà Bắc Thần. Dĩ nhiên điều đó gây không ít xôn xao, ở đây chúng ta
không nhắc đến. Nháy mắt đã đến tối, họ đi gặp Jennifer như đã hẹn.
Jennifer có may mắn được gặp quý nhân nên ăn mặc rất
sang trọng, trang điểm lộng lẫy khiến hai người ăn mặc bình thường đến gặp cảm
thấy hơi khó xử. May mà Jennifer là người khéo giao tiếp, sa
