là vì tiền hay tìm cơ
hội phát triển sao?”
“Cô ấy quay lại có ý định gì khác không, chúng ta cũng
không quản được mà, đúng không?” Đường Ca Nam nắm tay cô và nói: “Hơn nữa thực
sự khả năng của cô ấy có thể làm rất tốt chức vụ này. Công ty cần những nhân
tài như vậy. Anh không có lý do từ chối”.
Phong Bình cố tình hiểu sai ý anh: “Thì ra anh định
thu nhận cả tài lẫn sắc”.
Đường Ca Nam không nhịn được cười phá lên: “Xin em,
anh đang nói chuyện công việc mà”.
Phong Bình vung tay anh ra, quay về phòng ngủ nằm
xuống giường: “Thôi, bây giờ em có chút rắc rối, lần sau hỏi tội anh”.
Đường Ca Nam tiến lại gần, cười và hỏi: “Rắc rối gì,
nói ra xem nào, xem chút sức mọn của anh có thể giúp được không?”
Phong Bình nhíu mày nhìn anh một lúc lâu, sau đó ngồi
bật dậy và nói: “Biết đâu đấy”.
Đường Ca Nam hứng chí: “Nói ra xem…”
Phong Bình chần chừ một lúc: “Em có cảm giác, gần đây
em rất có thể sẽ lên báo, hơn nữa không phải là chuyện tốt…”
“Em làm chuyện xấu? Không phạm pháp đấy chứ?” Đường Ca
Nam cố tình tròn xoe mắt ngạc nhiên.
“Nghĩ đi đâu đấy?” Phong Bình cố kiềm chế không cốc
vào đầu anh.
“Vậy thì cần gì lo lắng, giới truyền thông từ trước
đến nay đều thích viết lung tung, không cần để ý đến họ là được. Từ trước đến
nay anh không bao giờ quan tâm đến những gì giới truyền thông nói”.
“Kiểu của anh là đến đâu thì đến, đúng không?” Phong
Bình gườm gườm nhìn anh, “Em không giống anh, em là con gái”.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Đường Ca Nam quay người lại
nhìn cô, vẻ mặt rất tò mò: “Em khơi dậy trí tò mò của anh rồi đấy”.
“Thực ra cũng không có gì”. Phong Bình kéo dài giọng,
ngẩng đầu lấy tay che trán và mắt: “Chỉ là mỗi người đều nên có một chút riêng
tư, đúng không? Trong lòng mỗi người đều có một chút bí mật của riêng mình, đều
có những thứ không muốn cho người khác biết, đúng không? Đều là người trưởng
thành rồi, trong lòng ai cũng có những chuyện rối bời, đúng không? Vì thế, nếu
có thể không bị phơi bày thì không nên phơi bày. Em không muốn được người ta
chú ý đến. Vầng hào quang của vợ sắp cưới của Đường Ca Nam đã đủ chói mắt lắm
rồi”.
“Ừ… Lẽ nào là chuyện tình sử của em?” Đường Ca Nam
tròn mắt nhìn cô.
“Đoán đúng rồi”.
“Thế thì cứ phơi bày ra đi, anh cũng rất muốn biết…”
Lần này Phong Bình không kiềm chế bản thân, giơ tay
đánh cho anh một cái thật mạnh vào đầu.
Đường Ca Nam xoa đầu, chớp mắt rồi nói: “Nhưng anh có
thể làm gì cho em?”
Phong Bình chần chừ một lúc, mỉm cười và nói: “Cái này
á… Tốt nhất anh không nên để trong giới truyền thông xuất hiện hai chữ ‘Phong
Bình’”.
Đường Ca Nam trố mắt lên, trong đầu bỗng nhớ đến nhan
đề một bộ phim, đó là Nhiệm vụ bất khả thi.
Anh quay người lại, nằm im trên giường, nhìn trần nhà
rồi than vãn: “Báo chí thì còn có thể nghĩ cách được chứ tin tức trên mạng
internet thì không thể tưởng tượng được. Trừ phi có người làm nó tê liệt. Em không
đùa đấy chứ?”
Phong Bình thở dài: “Đúng vậy, rất khó”.
Đường Ca Nam ôm cô vào lòng: “Đừng lo, rồi sẽ có cách
mà”.
Phong Bình đẩy tay anh ra: “Người ta nói phòng bệnh
hơn chữa bệnh”.
“Vậy để anh nghĩ cách”. Đường Ca Nam vặt tai.
“Được”.
Sáng hôm sau, Phong Bình từ biệt với thời kỳ ngủ nướng
huy hoàng, mới sáng sớm đã bị Đường Ca Nam lôi dậy
đi bái kiến lão phật gia.
Theo phép tắc, lẽ ra cô nên đến nhà họ Đường gặp “phụ
huynh” từ lâu rồi, chỉ có điều Đường lão phu nhân không thích cô, sau khi biết
thân phận của cô lại cảm thấy hơi ngại khi phải gặp cô. Nhưng dẫu sao thì nàng
dâu cũng phải gặp bố mẹ chồng, không thể khác được. Thế là cuối cùng vẫn phải
đi gặp mặt.
Khi họ đến nhà họ Đường thì Đường Hạo Vân và bạn gái
đã đến rồi. Đường Trạm đang cùng mẹ tập thể dục ngoài vườn. Đường Minh Tuyên
xuống nhà rồi mà vẻ mặt vẫn còn buồn ngủ, nhìn thấy Phong Bình ngồi đó, giật
nảy mình, tỉnh ngủ hẳn. Sau khi chào hai anh, cô liền chạy ra vườn hoa tìm bà
ngoại.
Một lúc sau Đường lão phu nhân vào, khi nhìn thấy
Phong Bình, nét mặt rất tự nhiên. Phong Bình đứng dậy chào hỏi, bà ta cũng tỏ
ra rất thân thiện. Lúc ăn cơm còn bảo cô ngồi cạnh mình. Dù sao thì bà cũng có
kinh nghiệm mấy chục năm, biết rằng nếu không có cách nào thay đổi tình thế thì
cách tốt nhất là thuyết phục bản thân vui vẻ chấp nhận.
Nếu bề trên đã chủ động thân thiện như vậy, vậy thì
Phong Bình cũng cung kính đón nhận, coi chuyện tấm ngân phiếu như chưa hề xảy
ra.
Điều đó khiến ba người không biết rõ chân tướng vô
cùng ngạc nhiên. Bởi vì thái độ ấy của Đường lão phu nhân chứng tỏ đã chấp nhận
Phong Bình, nhưng sao bỗng nhiên lại chấp nhận cô ta? Đúng là không thể hiểu
nổi, không thể hiểu nổi.
Vì có Đường Trạm ở đó nên Đường Ca Nam lầm lì không
nói gì. Đường lão phu nhân thấy ngón tay phải của anh ta không được tự nhiên
lắm nên ân cần hỏi han. Anh tìm cớ ứng phó cho xong chuyện. Sau đó bà ta lại
kêu ca vài câu.
Đường Hạo Vân cùng bố nói chuyện về tình hình chính
trị. Tô Viên Viên là luật sư, biết nhiều nên thỉnh thoảng cũng nói xen vài câu,
có nhiều kiến giải rất hay.
Đường Minh Tuyên không h