XtGem Forum catalog
Phấn Hoa Lầu Xanh

Phấn Hoa Lầu Xanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323524

Bình chọn: 8.00/10/352 lượt.

ã rời xa khỏi nhà họ Ngô…

thì ánh mắt của Đinh Hương trong buổi sáng cô ấy mất đi đứa bé vẫn còn

hiện lên rất rõ ràng mỗi khi tôi nhắm mắt lại. Đó là một âm hồn sẽ mãi

mãi ám ảnh trong tâm trí tôi.

Đứa con trong bụng Đinh Hương đã mất rồi, chỉ có thể đổ lỗi cho tôi

đã khiến con tằm mới được phôi thai trong nhà họ Ngô, chưa kịp biến

thành bướm đã tan biến mất.

Dù là vô ý hay cố ý, gián tiếp hay trực tiếp, tôi chính là hung thủ giết người.

Không biết vị đạo sĩ xem số tướng đó đã đi đâu rồi, nhưng lời nói của ông ta quả nhiên đã ứng nghiệm – tôi là khắc tinh của đứa con trong

bụng Đinh Hương.

Tôi cúi thấp đầu quỳ giữa phòng. Không ai nói câu gì, căn phòng bỗng

trở nên yên lặng một cách đáng sợ, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Bố và mẹ chồng ngồi trên ghế, đôi mày của bố chồng đang nhíu lại,

biểu hiện vô cùng nghiêm nghị. Mẹ chồng vẫn giữ một khuôn mặt cứng đờ

như mọi ngày, không ai đoán được bà đang nghĩ gì, bàn tay phải vẫn đang

không ngừng lần đếm chuỗi tràng hạt. Tướng công đang ngồi bên cạnh Đinh

Hương, không buồn đưa mắt nhìn tôi. Đinh Hương mặc chiếc áo khoác nhung

lốm đốm như da báo, nửa ngồi nửa dựa vào lòng tướng công, chỉ có điều

khuôn mặt hơi tiều tụy, tròng mắt vẫn còn đỏ hoe, thỉnh thoảng lại động

đật khóe môi, ném về phía tôi một cái nhìn đầy thù hận. Một hồi lâu sau, ánh mắt ấy lại quay sang nhìn về một hướng vô định.

Tôi quỳ gối ở đó, không dám gây ra bất cứ một tiếng động nhỏ nào,

ngay cả động đậy chân tay cũng không dám, yên lặng chờ đợi sự phán quyết của số mệnh.

Bố chồng khẽ hắng giọng, phá tan bầu không khí yên lặng.

Mẹ chồng hiểu ý, tiếp lời của chồng, bà giơ cánh tay phải lên, chuỗi

tràng hạt phát ra những tiếng kêu theo nhịp đưa của bàn tay – “Rốt cuộc, chuyện này là thế nào?”.

Không ai có thể khẳng định rằng câu nói của bà vừa rồi là đang chất

vấn ông trời, đang xin ý kiến Phật tổ hay là đang tự hỏi một cách bất

lực; là đang chất vấn những người có mặt hay đang chất vấn một người

đang run rẩy quỳ gối dưới sàn là tôi kia.

Kết quả là không ai dám trả lời. Đinh Hương quả là người rất thức

thời, cô ấy bỗng nhiên giơ khăn mùi soa lên che miệng, bật khóc khe khẽ. Tướng công vỗ vỗ vào vai cô ấy an ủi.

“Đinh Hương, con đừng khóc nữa. Hãy mạnh dạn kể lại mọi chuyện, ta sẽ bênh vực cho con! Bồ Tát sẽ che chở cho con! Là ai đã hại chết cốt nhục của nhà họ Ngô, ta sẽ bắt người đó nợ máu phải trả bằng máu!” – Mẹ

chồng nói với Đinh Hương, nhưng ánh mắt sắc lạnh lại cứ nhìn chằm chằm

vào mặt tôi. Tôi cảm thấy ớn lạnh, khe khẽ co người lại.

“Vâng. Đêm hôm qua, tướng công không về phòng. Sáng sớm hôm nay, nghe đám người dưới nói, tướng công qua đêm ở phòng chị cả. Thế là Đinh

Hương bèn sai họ chuẩn bị món gà hầm sâm để tướng công tẩm bổ. Đinh

Hương định tự mình đến mời tướng công dùng canh gà, ai ngờ bị trượt chân ngã trước cửa phòng chị cả! Tướng công là độc đinh của nhà họ Ngô, khi

biết mình có thai, Đinh Hương đương nhiên cũng biết tầm quan trọng của

nó, thường ngày đi đứng hành động đều rất cẩn thận. Nhưng hôm qua không

hiểu vì sao… dường như có người đang nguyền rủa Đinh Hương vậy! Nhưng

Đinh Hương đã tự vấn lòng mình, trước giờ chưa đắc tội với ai cả, đứa

con còn chưa chào đời trong bụng của Đinh Hương càng không thể đắc tội

với ai được… Chao ôi, thật đáng thương cho đứa con còn chưa ra đời của

tôi, sao con lại đoản mệnh như thế kia chứ…” – Cô ấy vừa luôn miệng nói, chốc chốc lại liếc mắt về phía tôi. Khi nói xong, ra vẻ đau khổ tột

cùng, ôm mặt gào khóc. Tướng công vỗ vỗ vào lưng cô ấy, ghé sát vào tai

cô ấy thì thầm những câu an ủi vỗ về. Đinh Hương nức nở thêm vài tiếng

rồi cũng ngoan ngoãn phục tùng.

Tiếng khóc đã làm cho không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn,

những người có mặt trong phòng lúc bấy giờ đều bị nhuốm một tâm trạng

thương cảm, đôi mắt của bà mẹ chồng vốn ăn chay niệm Phật lâu nay cũng

đang đỏ hoe, đám a hoàn đứng xung quanh cũng lấy khăn tay lên lau nước

mắt. Tất cả đều muốn dâng một nén hương tưởng nhớ tới sinh mệnh đã được

mong đợi từ rất lâu của nhà họ Ngô.

Tôi quỳ gối, vừa lạnh vừa sợ, khe khẽ run rẩy. Tôi nghĩ, ánh mắt của

tất cả mọi người chắc chắn đang đổ dồn vào tôi. Tiểu thiếu gia của nhà

họ Ngô còn chưa kịp chào đời đã bị hại chết, người mẹ mất con chắc chắn

đang rất đau khổ. Mầm sống vừa mới nhú chỉ trong một đêm đã biến mất,

nhất định phải có kẻ giơ đầu chịu báng.

Bỗng nhiên nhớ tới lời của vị đạo sĩ dạo nọ, tôi cảm thấy sống lưng

ớn lạnh. Tôi chỉ thầm mong tướng công sẽ nói đỡ cho tôi vài lời.

“Mày là một đứa không ra gì!” – Bố chồng nổi giận đứng bật dậy, chỉ

thẳng vào mặt tướng công mà quát mắng – “Trước đây, cứ nghĩ mày còn trẻ

tuổi, không quản giáo nghiêm ngặt! Bây giờ, thê thiếp đã mang bầu rồi,

mày vẫn còn bay lượn trăng gió khắp nơi! Vì sao mày không túc trực bên

cạnh vợ hả? Nói đi!”

Tướng công rất sợ người cha nghiêm khắc đã từng giữ chức tuần phủ đại nhân kia. Chàng vội vàng đứng bật dậy, cúi gằm mặt xuống, một lúc lâu

sau mới lí nhí nói – “Con… con vốn chỉ định đi dạo một chút sa