Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Phấn Hoa Lầu Xanh

Phấn Hoa Lầu Xanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323482

Bình chọn: 7.00/10/348 lượt.

được đám người dưới nói chuyện với nhau

bên ngoài cửa mới biết được một số tin tức về nhà họ Ngô. Mợ hai Đinh

Hương lại có mang một lần nữa, sau chín tháng mười ngày chăm sóc chu đáo đã sinh nở mẹ tròn con vuông, tuy nhiên, đứa bé sinh ra lại là một tiểu thư khiến mọi người trong nhà ai nấy đều thất vọng. Vì mợ hai Đinh

Hương xuất thân hèn kém nên dù sau ba năm tranh giành quyết liệt vẫn

không leo lên được vị trí chính thất. Cô a hoàn Mai Mai đã được gả cho

một ông chủ bán đậu phụ, sống một cuộc sống tự do tự tại. Mợ hai Đinh

Hương đang dần dần bị thất sủng, thiếu gia lại phiêu lưu tìm thú vui ở

bên ngoài, cả đêm không chịu về nhà. Bà lớn lại bắt đầu tìm hiểu, lựa

chọn các cô gái con nhà danh giá, chuẩn bị hỏi về làm vợ cho thiếu gia,

sau này còn có thể giúp thiếu gia cai quản cơ nghiệp…

Những điều đó tưởng chừng như không liên quan gì tới con người cô độc đang bị giam nơi góc viện như tôi, nhưng thực ra, đó là một tín hiệu

báo trước rằng, những ngày tháng ở lại nhà họ Ngô của tôi đã không còn

nhiều nữa.

Quả nhiên, khi chuẩn bị bước sang năm mới, tướng công viết một tờ

giấy bỏ vợ, gửi tới chỗ tôi, lý do được ghi rõ: Được gả về phủ đã ba năm nhưng không sinh được con và mắc tội đố kỵ.

Ba ngày trước khi cô dâu mới bước vào nhà họ Ngô, tôi bị trả về nhà mẹ đẻ.

Ngày tôi bị đưa trả về nhà mẹ đẻ, cũng là ngày Đinh Hương bị đưa tới

giam giữ trong căn phòng đã giam giữ tôi vì lời ăn tiếng nói không được

lễ phép, đắc tội với bà mẹ chồng suốt ngày ăn chay niệm Phật, tay không

rời khỏi chuỗi tràng hạt kia.

Khi bốn mắt giao nhau, khuôn mặt của cả hai đều đờ đẫn. Cùng là phận

đàn bà, tôi đồng cảm với cô ấy, cô ấy thương xót cho tôi. Người con gái

bị bó chân, người con gái không có quyền tự do lựa chọn cuộc sống cho

mình, không có quyền phản kháng lại số mệnh. Sủng ái và ruồng bỏ, nồng

nàn và lạnh nhạt, tất cả chỉ trong chớp mắt, nhân quả luân hồi.

Giờ phút đó, ân oán giữa chúng tôi bỗng dưng như được hóa giải, tôi không còn chút oán hận nào đối với cô ấy nữa.

Ba năm trước, tôi được đưa vào Ngô phủ với tư cách là cô dâu mới, ba

năm sau, tôi bị đưa ra khỏi nhà họ Ngô với thân phận của một người vợ bị ruồng bỏ.

Chiếc kiệu được đưa ra theo lối cửa sau của phủ họ Ngô.

Tôi cứ đăm đắm nhìn về phía sau, nếu được gặp lại người đàn ông khôi

ngô tuấn tú ấy, nếu có thể nói với nhau một hai câu… thì tốt biết bao.

Cho mãi tới khúc quanh cuối cùng, cho tới khi phủ nhà họ Ngô đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.

Chàng không hề lộ diện.

Nước mắt tôi lại ướt đầm vạt áo.

Tướng công, chàng hẳn đã quên tiện thiếp tự lâu rồi.

Trên đường trở về nhà mẹ đẻ, tâm trạng tôi là sự đan xen buồn vui lẫn lộn, một phần vì còn lưu luyến tình cảm với tướng công, một phần là nỗi mong đợi được gặp mặt người thân từ lâu nay đã trở thành hiện thực.

Ngồi trên kiệu, tôi tưởng tượng ra cảnh vui mừng khi được gặp lại cha

mẹ, em trai với bao tình cảm nhớ thương bấy lâu nay.

Ba năm rồi, cuối cùng thì tôi cũng được gặp lại người mẹ ngày đêm tôi hằng mong nhớ.

Nghĩ đến việc sắp được trở về trong vòng tay của gia đình, tôi không thể ngăn được niềm xúc động trào dâng trong lòng.

Chiếc kiệu dừng lại trước cửa phủ nhà họ Ngụy, tôi vén tấm rèm che

trước mặt ra nhìn, nhưng lại không thấy cha mẹ ra đón mình. Quản gia

chạy vào trong nhà bẩm báo, một lúc sau lại chạy ngược ra, ra hiệu cho

những người phu khiêng kiệu đi vào bằng lối cửa sau.

Một dấu hiệu chẳng lành đã được báo trước.

Tất cả đồ đạc trong căn phòng cũ của tôi dường như không hề bị thay

đổi, chúng chỉ bị phủ lên một lớp bụi dày đặc, xem ra đã lâu không có

người lui tới quét dọn.

Tôi nhìn thấy chiếc diều giấy của tôi hồi còn nhỏ, nhìn thấy cây đàn, nhìn thấy chiếc giường gỗ bạch đàn được chạm trổ hình cánh hoa đã theo

tôi suốt mười lăm năm. Nhớ lại cái đêm của ba năm về trước, ngày mà tôi

sắp được gả về nhà họ Ngô, mẹ đã ôm tôi vào lòng trên chiếc giường đó.

Mọi chuyện dường như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua.

Mẹ! Hai mắt tôi đã đong đầy nước mắt. Nỗi thương nhớ con gái liệu có khiến tóc mẹ bạc hơn nhiều không.

Tôi vội vàng chạy ra ngoài, đi tìm mẹ để vấn an.

Nhưng viên quản gia đã ngăn tôi lại ngay bên bậu cửa, nói rằng ông và bà đang có chuyện quan trọng, tạm thời không thể gặp mặt tôi được.

“Tiểu thư, tiểu thư cứ ở lại phòng nghỉ ngơi đi đã.” – Viên quản gia

ôn tồn nói. Tiếng tiểu thư ông ta gọi thật ngượng ngập, tôi nghe mà cũng thấy nghịch lỗ tai.

Trong lòng tôi dường như đã hiểu ra – từ tiểu thư nhà họ Ngụy đến mợ

cả nhà họ Ngô, rồi lại đến tiểu thư, điều đó có nghĩa là gì.

Tôi nhớ lại lời mẹ nói với tôi ba năm về trước, mẹ đã nói rằng hy vọng tôi không bao giờ quay trở về nữa.

Như người vừa tỉnh ngộ, bây giờ, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó.

Con gái được gả chồng cũng giống như bát nước đã đổ đi, làm sao có thể thu về được.

Về đến nhà đã bốn ngày rồi, tôi vẫn không gặp được bất cứ người thân nào.

Từ mong đợi ban đầu, đến thất vọng, tuyệt vọng, bây giờ là thanh

thản. Tôi dần dần hiểu ra rằng, sau khi bị ruồng bỏ khỏi nhà họ Ngô,