u bữa tối, đi đến chỗ cô ta, cô ta lại chỉ có một mình. Thấy con đến, cô ta lại
lấy lý do sinh nhật ra để cầu xin con ở lại qua đêm… Con đã động lòng,
không nỡ từ chối lời cầu xin đó bèn ở lại với cô ta một đêm… Bây giờ
nghĩ lại, dường như cô ta đã có âm mưu sắp đặt từ trước rồi… Cô ta còn
hái trộm mấy cành hoa mai trước cửa phòng mẹ về cắm ở trong phòng!”.
Tướng công cúi đầu thật thấp, không nhìn vào mặt ai cả nhưng cụm từ “cô ta” thốt ra từ miệng chàng rõ ràng là đang ám chỉ tôi.
Tôi không còn dám tin vào tai mình, mở to hai mắt nhìn thẳng về phía
tướng công. Chàng vẫn cúi gằm mặt xuống, cố gắng né tránh ánh nhìn của
tôi.
Hồi lâu sau, bố chồng nặng nề thở dài một tiếng, khẽ lẩm bẩm trong miệng – “Gia môn bất hạnh!” – Sau đó, ông phẫn nộ bỏ đi.
Một câu nói gia môn bất hạnh đã đủ để quyết định số phận của tôi.
Nhắm mắt lại một cách tuyệt vọng, tôi bỗng nhiên cảm thấy mình có thể
thản nhiên chờ đợi tai hoạ đang rơi xuống.
Tôi phải cảm ơn sự che chở của tổ tiên, cảm ơn sự linh thiêng của Bồ
Tát. Ngô gia dù sao cũng là một gia tộc lớn, luôn là tâm điểm chú ý của
mọi người. Hơn nữa, mẹ chồng lại là người tin vào những giáo lý của đạo
Phật, kết quả là tôi không phải chịu nỗi đau khổ về thể xác, tôi chỉ bị
bỏ đói trong hai ngày, sau đó bị giam lỏng trong một góc nhỏ của Tây
Viện. Cánh cửa buồng nơi tôi bị đưa đến thường xuyên bị khoá. Ngoài
người đưa ba bữa ăn trong ngày tới, tôi không còn được gặp bất kỳ ai
khác. Bởi vì, tôi là người vợ đã phạm phải tội đố kỵ.
Nơi tôi bị giam lỏng vốn là nơi ở của một bà vú già, sau khi bà này
qua đời, nơi này bị bỏ trống, thỉnh thoảng dùng để nhốt những người ở
không may phạm phải tội lỗi nào đó.
Giờ đây, chỉ có một mình tôi trong căn phòng này. Nó nằm khá xa cửa chính của gia phủ, không gian vô cùng yên tĩnh.
Người đưa cơm hàng ngày của tôi vẫn là cô a hoàn thân cận Mai Mai.
Nhưng Mai Mai từ khi nghe lời phân trần của tướng công trong buổi xét xử đã có thái độ khác hẳn đối với tôi. Nó nói rằng, hôm đó là ngày sinh
nhật của nó, vậy mà tôi đã mượn cớ đó để lừa dối người khác nhằm đạt
được mục đích của mình, thật là đáng xấu hổ, thật là trái với luân
thường đạo lý.
Tôi không giải thích, thậm chí ngay một câu nói tôi cũng không buồn nói nữa.
Từ đó, tôi và Mai Mai không còn nói chuyện với nhau nữa. Hàng ngày,
Mai Mai thường hờ hững đặt phần cơm của tôi ngoài cửa, giống như ban
phát đồ ăn cho một con chó đang bị nhốt trong cũi sắt rồi quay người đi
luôn. Nó làm như tôi là một bệnh nhân nguy hiểm, chỉ nhìn thôi cũng có
thể bị nhiễm bệnh.
Trong những đêm tuyết rơi, tôi lại ngồi nhớ về cái đêm sinh nhật của
tôi và Mai Mai ấy, nhớ về nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên như hoa của chúng
tôi, nhớ về những tình cảm thực sự mà chúng tôi dành cho nhau. Những lời hứa tốt đẹp đó, những câu chúc chân thành đó, những tình cảm khăng khít như chị em đó giờ đây đã tan biến theo gió. Tôi chỉ mong rằng, chiếc
túi thơm mà tôi tặng Mai Mai sẽ không bị nó vứt vào thùng rác.
Khẩu vị của tôi ngày càng kém đi, tôi càng ngày càng trở nên tiều tụy.
Tôi thường đem phần cơm của mình làm thức ăn cho những chú chim trong sân. Trong lòng tôi luôn thầm ngưỡng mộ những sinh linh bé bỏng có cánh kia.
Tôi khát khao mình có một đôi cánh như vậy, đặt nó trên lưng, tôi có thể bay lượn khắp nơi.
Bay lên thoát khỏi bức tường cao vời vợi kia.
Về phần tướng công, tôi không hề oán hận sự phản bội của chàng. Chàng là ông trời của tôi, tôi là người của chàng, tất cả mọi thứ mà tôi có,
bao gồm cả tính mạng của tôi đã thuộc về quyền định đoạt của chàng từ
khi tôi được chọn gả cho chàng rồi. Chỉ có cảm xúc nồng nàn của cái đêm
cuối cùng đó, tôi rất sợ phải nghĩ tới. Mỗi lần hồi tưởng lại, những
tình cảm ân ái đó chỉ còn là nỗi giày vò khôn nguôi.
Nhưng bản thân tôi không thể kiểm soát nổi tư duy của mình, thi
thoảng, tôi lại nhớ về những chuyện đã qua, thi thoảng, tôi lại mơ tới
một cuộc trùng phùng sau thời gian dài xa cách.
Không biết tự lúc nào, những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa đông
cũng lìa cành, xoay vòng theo cơn gió rồi rơi xuống mọi ngóc ngách của
khoảng sân nhỏ trước cửa buồng tôi. Đám lá vàng xơ xác như tâm trạng đau khổ tột cùng của tôi vậy.
Một người bị giam cầm nơi thâm cung góc viện, cho dù có hàng nghìn hàng vạn nỗi buồn cũng không biết bày tỏ cùng ai.
Từ khi bị giam giữ nơi đây, đối với tôi, thời gian dường như đã ngừng trôi. Tôi cũng không biết được sự chuyển đổi của thời gian nữa.
Tôi chỉ có thể nhận biết được mùa xuân từ những đám cỏ non mọc lên
giữa những phiến đá; biết được mùa hè từ những bông hoa đua nhau nở rực
rỡ; cảm nhận được mùa thu nhờ những tia nắng mỏng manh như đôi cánh ve
sầu; nhận ra mùa đông từ những đợt gió bắc se sắt lòng người.
Ngày tháng cứ trôi đi một cách lặng lẽ và vô vị, dường như nó cứ trôi đến vô tận, chẳng biết nơi đâu mới có điểm dừng.
Lại một mùa gió tuyết xen lẫn mùi thơm của những bông hoa mai. Thấm thoắt đã ba năm trôi qua.
Trong ba năm ấy, thế giới bên ngoài căn phòng giam đã có biết bao
thay đổi. Thi thoảng, tôi nghe
