XtGem Forum catalog
Phấn Hoa Lầu Xanh

Phấn Hoa Lầu Xanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323703

Bình chọn: 8.5.00/10/370 lượt.

áng để dựa dẫm

mà thôi! Con yên tâm đi, sau này, Tần ma ma sẽ quan tâm tới con, sẽ che

chở cho con, chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, sẽ không ai ở đây dám ức

hiếp con cả…” – Bà ta luôn miệng nói, lồng ngực cứ phập phồng, nhấp nhô

theo lời nói. Da mặt tôi ngày càng trở nên trắng bệch, chỉ cảm thấy đầu

óc nặng trịch còn dưới chân lại nhẹ bẫng, tôi lảo đảo mấy cái rồi mới

đứng vững được.

“Lầu xanh là gì? Ngọc Hương Lầu là gì?” – Tôi hỏi một cách khó nhọc.

“Cô nương ngốc nghếch của ta!” – Bà ta vỗ vỗ chiếc quạt giấy vào lưng tôi, nở nụ cười rộng ngoác tận mang tai – “Đó chính là chỗ đám đàn ông

bỏ tiền bạc ra để mua vui, đàn ông cho chúng ta bao nhiêu bạc, khi nhận

rồi, chúng ta cho họ bấy nhiêu niềm vui!”.

“Anh… anh họ của tôi đâu? Bà hãy cho tôi gặp anh họ được không? Tôi

cầu xin bà đấy!” – Tôi đã hoàn toàn ý thức được tính nghiêm trọng của

vấn đề rồi, tôi chạy tới níu lấy tay bà ta cầu khẩn, khuôn mặt đã giàn

giụa nước mắt.

“Anh ta đi từ lâu rồi.” – Người phụ nữ đó lạnh nhạt nói. Giọng điệu bình tĩnh như đang kể về một con chim sẻ vừa bay đi.

……

“Nàng có oán trách ta không?”

“Có đem muội bán đi, muội cũng không hề oán trách chàng!”

……

Ước gì tôi có một chiếc búa lớn đập vỡ dãy núi kia mà la hét, ước gì

đôi chân của tôi trở nên khổng lồ để có thể thoát khỏi nơi đây, có thể

dốc hết nỗi oan khuất đang chất chứa trong cõi lòng. Nhưng tôi chỉ là

một người phụ nữ. Ngoài việc bất lực ngồi khóc, tôi chẳng còn cách giải

quyết nào khác. Tôi thậm chí còn không thể ra khỏi căn phòng này.

Tôi ngồi phịch xuống đất, luôn miệng lẩm bẩm câu nói mà người đàn bà kia vừa nói – anh ta đi từ lâu rồi.

Người phụ nữ kia dường như đã chứng kiến nhiều việc như thế này rồi,

bà điềm nhiên khóa cửa lại, ngồi xuống bên cạnh tôi bắt đầu công việc

sơn móng tay. Mỗi lần sơn xong một móng, bà lại giơ lên trước ánh sáng

ngắm nghía một hồi lâu.

Một lát sau, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài phố vẫn là dòng

người ngựa xe như nước, ồn ào náo nhiệt. Điệu bộ và nụ cười của anh họ

ngày hôm qua dường như vẫn vang vọng bên tai tôi.

Giờ đây, tôi càng hoảng sợ và đau đớn nhìn tình yêu của mình ra đi.

“Thở than trăng ấy rớt thanh lầu”

Đoạn chêm

“Tự ngày đoạn đứt duyên thiên nọ

Nhĩ nhàu chăn gối những tơ vương

Bỏ mặc trăng tà rơi bên gác,

Mộng với đêm lành hết từ đây.”

Con gái Thái Úy đại nhân được gả cho nhị công tử nhà họ Tô, một công

tử con nhà giàu có ở Tô Châu, lễ đón dâu được tổ chức thật long trọng,

linh đình.

Chiêng trống vang trời, cờ bay phấp phới, nào người ngào ngựa, cả một đoàn dài ăn vận một màu kéo dài từ đầu phố tới cuối ngõ.

Dân thường và đám dân buôn ép dẹp lại hai bên đường, thi nhau thò cổ

ra xem cuộc vui, đàn bà trẻ con núp dưới những ô cửa sổ, tít mắt lại mà

bàn nọ luận kia.

Chú rể cưỡi trên một con ngựa trắng dũng mãnh, chốc chốc lại lắc qua

lắc lại thân mình theo mỗi bước đi của con ngựa với vẻ dương dương tự

đắc, lúc lại chắp tay đáp lễ người đi đường. Vẻ tự phụ ngông cuồng và

hớn hở trong ngày cưới lộ rõ trên mặt.

Trên gác của lầu xanh lớn nhất, nổi tiếng nhất thành Tô Châu – Ngọc

Hương Lầu – một đám các cô gái mặt hoa da phấn đang vẫy vẫy những chiếc

khăn hay quạt tròn đủ màu, đứng trên gác chỉ chỉ trỏ trỏ, khúc khích

cười trông xuống.

“Các chị ơi, nghe nói cô dâu của nhị công tử họ Tô có tiếng tăm lắm

đấy! Cô ta là thiên kim tiểu thư, cành vàng lá ngọc độc nhất của quan

Thái Úy đại nhân đấy! Từ nay về sau mấy vị thiếu gia nhà họ Tô hẳn là

quan lộ thênh thang rồi.” – Nghễ Nghi tựa vào lan can mà nói, tâm trạng

phức tạp, khuôn mặt trắng ngần xinh xắn bị lớp son trát lên tựa hồ như

sắp chảy thành nước. Tuy nàng mới mười bảy, hãy còn rất trẻ, nhưng sắc

đẹp đã chẳng thua kém gì hoa khôi của Ngọc Hương Lầu – cô nương Phấn

Đại. Nhắc đến Phấn Đại, chính là nói đến trang tuyệt thế giai nhân, sắc

đẹp nghiêng nước nghiêng thành do một tay Tần ma ma chăn dắt, cũng là át chủ bài của Ngọc Hương Lầu, là viên ngọc mà Tần ma ma hết lòng yêu quý.

“Phải đấy! Con gái của Thái Úy đại nhân kia mà, hơn nữa, nhà họ Tô

kia cũng là nhà giàu bậc nhất nhì Tô Châu đấy! Về sau chẳng phải cần

tiền có tiền, muốn quyền có quyền sao… chẳng phải là một tay che trời

sao?” – Cô nương Tư Tư nhìn xuống tấm thân mặc áo hỷ đỏ của nhị công tử

họ Tô, tựa hồ nghĩ gì lung lắm, bần thần lẩm bẩm.

“Ha ha, ừ phải rồi, có tiền có quyền, cô sà vào đó mà âu yếm vuốt ve! Kêu Tô công tử ấy nhận cô về làm lẽ đi, nửa đời còn lại hưởng không hết vinh quang phú quý đâu!”

“Phải rồi, phải rồi!” – Các chị em nhao nhao trêu cười cô.

“Nói linh tinh! Tôi… tôi chỉ nói chơi thôi, chứ có phải tôi muốn lấy chồng đâu!” – Tư Tư đỏ rần hai má, vội vàng giải thích.

“Ái chà, lại còn nói không muốn! Tôi xem cô như sắp muốn lao xuống

lầu ngay kia, mắt thì cứ đã dính chặt vào người ta rồi! Hôm nay ngày

lành tháng tốt, thì cứ kêu Tô nhị công tử đến rước cô đi thôi, song hỉ

lâm môn đấy!” – Nói rồi, không rõ cô nương tinh nghịch nào lại ỡm ờ đẩy

cô ta một cái, nửa người Tư Tư đã nghiêng qua lan can, suýt nữa thì ngã

xuống d