àng nở nụ cười, quay mặt hướng vê phía trượng phu nói: “Ngươi
không phải là vẫn muốn biết ba năm trước đây đến tột cùng xảy ra chuyện gì
sao?” Nàng hất cằm về kẻ đối diện nói, “Ta chỉ là bị một người trên giang hồ
được mọi người ca tụng là thiếu hiệp lừa gạt dùng tính mạng của ta để đổi lấy
mỹ nhân mà thôi.”
Liễu
Nguyệt Sanh ánh mắt cũng lạnh xuống.
"Đáng
tiếc a" Cẩm Phượng Lan cười đến sáng lạn đứng lên, "Cuối cùng hình
như hắn không thể ôm được mỹ nhân về, quả thật là khoản mua bán này không có
lời rồi. Ngươi nói, có phải hay không, Vân……thiếu.….hiệp……” ba chữ cuối cùng,
âm thanh của nàng kéo dài, nói không nên lời châm chọc vô cùng.
Vân
Ngọc Thành mặt trắng bệch nhìn nàng cười đến mức sáng rực, nhưng con mắt kia từ
đầu đến cuối vẫn lạnh như băng sương, người con gái luôn cười duyên dáng gọi
hắn là Vân đại ca cuối cùng cũng chính là hắn đã giết chết nàng.
Nàng
bây giờ trầm tính lãnh đạm, không tìm thấy một phần giảo hoạt linh động của năm
đó.
“Thực
xin lỗi.” Hắn thật sự rất hối hận, hận chính mình bị sắc đẹp mê hoặc, không
thấy rõ lòng mình, cuối cùng thành ân hận cả đời.
Cẩm
Phượng Lan tươi cười bỗng dưng đông cứng, lãnh đạm nói: “Nếu như năm đó ta chết,
ngươi nói ba chữ này đối với bia mộ lạnh như băng của ta có ích hay sao?”
Liễu
Nguyệt Sanh đột nhiên hướng về phía Lạc Tử Thần cúi đầu, “Tử Thần, thực xin
lỗi, ta không nên mời người như vậy ngồi cùng bàn với chúng ta.”
Lạc Tử
Thần mặt như sương tháng mười, phất phất tay, nói: “Cái này cũng không thể
trách ngươi, tri nhân tri diện bất tri tâm*, nếu không phải Lan nhi ở đây, ta
và ngươi cũng khó tránh khỏi bị hắn lừa gạt.”
*Tri nhân tri diện bất
tri tâm: biết người biết mặt nhưng không biết lòng dạ ra sao.
Vân
Ngọc Thành sắc mặt trắng xanh lần lượt thay đổi, tùy tùng của hắn mỗi người đều
nắm chặt binh khí của mình, nhưng cũng không có ai dám phát ra tiếng động gì
cả, chủ nhân ở trước mặt, bọn họ cũng không thể nói gì.
“Ta
không có hứng thú ăn, ta về phòng nghỉ ngơi trước.” Cẩm Phượng Lan không muốn
nhìn thấy Vân Ngọc Thành nói.
Lạc Tử
Thần cầm tay nàng nói: “Chúng ta cùng trở về phòng, ta cũng không có hứng thú
ăn nữa.”
Liễu
Nguyệt Sanh hướng Vân Ngọc Thành cười lạnh một tiếng, đi theo phía sau vợ chồng
Lạc Tử Thần rời đi.
Vân
Ngọc Thành ngồi yên một hồi lâu, sau đó uể oải hướng về phía ngoài khách điếm
mà đi.
Tùy
tùng của hắn vội vã theo sau.
Theo
tiếng vó ngựa đi xa, đoàn người bọn họ cũng biến mất trong làn mưa.
Mưa to,
hơi nước bốc lên làm cho đâu đâu cũng ướt sũng, sắc trời mờ mịt chỉ có thể nhìn
thấy cảnh vật bên cạnh.
Cẩm
Phượng Lan lẳng lặng đứng phía trước cửa sổ, ánh mắt dừng ở chỗ rất xa.
Rất
nhiều chuyện xảy ra đã không thể quay lại đươc, có vài người cuối cùng đã trở
thành người xa lạ.
“Lan
nhi….” Lạc Tử Thần than nhẹ một tiếng, tiến lên từng bước, đem nàng ôm vào
lòng, “Đừng suy nghĩ, đều đã qua rồi”.
“Thật
ra thì, ta không trách hắn.” Ngữ điệu của nàng rất chậm, dường như muốn sửa lại
ý của mình, “Mỹ nhân ai mà không yêu, từ xưa đến nay vì mỹ nhân đầu rơi máu
chảy còn thiếu sao? Ta chỉ là thấy chính mình không đáng giá, phụ thân cùng Vân
đại hiệp là bằng hữu, ta cùng Vân Ngọc Thành từ nhỏ đã quen biết nhau, cho tới
bây giờ ta cũng không ngờ là lại có một ngày như vậy, chính mình lại bị đại ca
mà mình tin tưởng nhất lừa thiếu chút nữa thì mất mạng.”
“Là hắn
rất nông cạn.” Lạc Tử Thần không chút nào lưu tình bình luận.
Cẩm
Phượng Lan cúi đầu nở nụ cười, nói: “Đã nghe nói qua giang hồ đệ nhất mỹ nhân
chưa?”
“Nam
Cung Linh?”
“Xem ra
là đã nghe nói qua.”
“Nàng
ta quả thật là làm cho người ta say đắm.” Lạc Tử Thần quay mặt nàng lại, nâng
cằm nàng lên, cười nói: “Có điều, với ta không có quan hệ, ta có nương tử là đủ
rồi”.
Cẩm
Phượng Lan có chút kinh ngạc nói: “Ngươi đã gặp qua Nam Cung Linh?”
“Gặp
qua.”
“Mỹ
nhân như vậy mà ngươi cũng không động tâm?” Nàng hoài nghi nhìn hắn.
Hắn
cười, đem nàng ôm vào lòng, nhìn thẳng vào mắt của nàng, nói: “Tướng công của
nàng rất kén chọn.”
Cẩm
Phượng Lan hai tay đẩy ngực hắn ra, không cho hắn gần sát mình, “Ta thấy ngươi
cũng không phải là kén chọn.”
“Nói
như vậy là sao?”
“Chính
ngươi tự biết.” Nghĩ đến hành động đăng đồ tử* của hắn, trên mặt Cẩm Phượng Lan
có phần đỏ đỏ, dùng sức muốn tránh khỏi ngực của hắn.
*Đăng đồ tử: từ thời Tần
Hán đến nay, “Đăng Đồ Tử” là một cái tên dùng để chỉ những kẻ háo sắc.
Lạc Tử
Thần cười đến mức say đắm, không thành thật cọ vào thân thể mềm mại của nàng,
bên tai nỉ non: “Trách ta khi nàng đang bệnh nặng mà giở trò hả? Ta đây còn
không phải là nghĩ muốn thừa dịp nàng suy yếu mà chuyện đã định, để tránh cho
nàng chạy trốn sao, có điều, hương vị của nàng khi đó thực mê người”.
"Ngươi
thực hỗn đản."
Hắn ôm
nàng xoay một vòng, đem nàng ở trên vách tường hôn thật sâu, tay cũng gấp gáp
cởi bỏ quần áo của nàng.
Cẩm
Phượng Lan dẫm lên chân hắn vài lần, cũng không thể buộc hắn dừng lại, dần dần
cũng bị hắn khiêu khích bên trong.
Chẳng
biết lúc nào, hai ngư