ời đã ngã xuống giường, quần áo dọc đường đi đã rơi trên
đất.
Lạc Tử
Thần kịch liệt ra vào trên thân thể nàng, theo trên người nàng đòi lấy cực hạn
vui sướng, những lời nói tức giận trong lúc đó mà đều nói ra.
“Hừ,
đại ca? Nàng đem người ta làm đại ca, chưa chắc người ta đã coi nàng là muội
muội.”
Trực
giác nam nhân nói cho hắn biết, họ Vân kia đối với nương tử nhà hắn không phải
chỉ đơn giản là áy náy, vẻ mặt của hắn, tuyệt đối là vẻ mặt mất đi người yêu mà
đau khổ.
Cẩm
Phượng Lan bị động tác dường như càng ngày càng không khống chế được mà sắp
không chịu nổi, cầm chặt lấy bờ vai hắn, từ trong tiếng rên rỉ nặn ra thanh âm,
"Chậm... Chậm... A a..."
Lạc Tử
Thần thầm nghĩ thật sâu giữ lấy nàng, tuyên cáo nàng thuộc quyền sở hữu của
hắn, làm cho nam nhân khác đừng có mơ tưởng đến thê tử của mình, ánh mắt hắn đỏ
ngầu, một khắc trong cơ thể nàng đạt đến cao trào phóng thích mầm mống của hắn.
Cẩm
Phượng Lan bị hắn làm đi làm lại nhiều lần nên toàn thân đều là mồ hôi, hắn ôm
tấm lưng trơn bóng của nàng, tình cảm mãnh liệt qua đi thanh âm lộ ra vẻ vừa
quyễn rũ vừa mềm mại, “Sao ngươi có thể làm như vậy? Nếu như ngươi còn như vậy
ta muốn ngủ riêng”.
"Chúng
ta là phu thê, nào có đạo lý phân phòng".
Nàng hừ
một tiếng, "Cho dù ngươi tinh lực dư thừa, cũng phải cố kỵ một chút cơ thể
của ta chịu không nổi."
“Ta đã
rất tiết chế.” Hôm nay nếu không phải bị kích thích, thì hắn cũng sẽ không có
mất khống chế như vậy mà nuốt lời, ban đêm chưa đến mà đã ăn nàng.
“Tiết
chế?” Thật đúng là dám nói, nàng cảm thấy đỏ mặt thay hắn.
Ai ngờ,
Lạc Tử Thần nghiêm túc nói: “Trừ đêm đầu tiên, từ lúc chúng ta thành thân đến
nay, ta đều không có cả đêm ép buộc nàng đúng hay không?” Vẫn không thể tận
hứng cả đêm, hắn cũng thật ủy khuất nha.
Hắn vừa
nói, Cẩm Phượng Lan đã nghĩ đến đầu đêm khi hắn ép buộc nàng đến hừng đông,
nhất thời trong lòng vẫn còn sợ hãi.
"Tóm
lại, ngươi tốt nhất tiết chế một chút." Nàng lập tức kiên định lập trường
của mình.
"Lan
nhi, nàng không thể đối với ta như vậy..."
Ngoài
cửa sổ mưa gió không ngừng thổi, bên trong giường có khi là tiếng nỉ non, có
khi là lời nói nhẹ nhàng, nũng nịu, cũng có khi là tiếng mắng.
“Đừng
náo loạn, ta có chút đói bụng.” Thanh âm của Cẩm Phượng Lan có chút thở
dốc.
Lạc Tử
Thần vùi đầu trước ngực nàng, mập mờ nói: “Ta cũng đói bụng mà.”
Cẩm
Phượng Lan ôm lấy đầu của hắn, muốn ngăn cản hắn lại có chút muốn hắn tiếp tục,
những nụ hôn đặt trên khuôn ngực đẫy đà dần dần khiến cho nàng mất đi lí trí.
"Buổi
tối... Buổi tối được..." Tia lí trí cuối cùng trong đầu nàng khiến nàng
thốt ra lời này.
Lạc Tử
Thần dừng lại động tác, ngẩng đầu nhìn nàng, thấy mặt nàng hiện lên sắc hồng,
ánh mắt đung đưa quyến rũ mơ màng, cổ họng chuyển động vài cái, gian nan mở
miệng xác nhận, "Buổi tối tùy ta?"
“Ừ.”
Trước mắt Cẩm Phượng Lan thầm nghĩ không để cho hắn tiếp tục khiến nàng mê loạn
nữa.
Hắn đột
nhiên cười một tiếng, hôn lên môi nàng một cái rồi nói: “Ta đi mang cho nàng ít
thức ăn vào đây.”
Nàng
xấu hổ trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.
Lạc Tử
Thần cười haha, quay người xuống giường mang quần áo mặc vào.
Cẩm
Phượng Lan lấy chăn che mình nằm ở trên giường, nhìn lên đỉnh màn, oán hận cắn
chặt răng. Người này rõ ràng là cố tình mà, biết rõ nàng sợ hai người ở trong
phòng quá lâu sẽ làm cho người ta sinh ra suy nghĩ xa xôi, còn không buông tha
cho nàng mà quấn lấy nàng, ép cho chính nàng phải nói rõ ra.
Tâm
trạng dần dần bình ổn lại, nàng lại nghĩ tới sự việc năm đó.
Kỳ
thật, nếu như lừa nàng hi sinh để cứu người, oán trách của nàng cũng còn chưa
tính, nhưng nàng không thể nào mà tha thứ cho hắn được, không nghĩ tới sẽ có
ngày Vân Ngọc Thành sẽ xấu xa như vậy.
“Đang
suy nghĩ gì vậy?”
Trong
nháy mắt nàng liền thu hồi lại suy nghĩ, quay đầu nhìn về phía trượng phu bên
cạnh giường như đang suy nghĩ cái gì đó nói, “Không suy nghĩ gì cả.”
Lạc Tử
Thần ngồi xuống bên cạnh giường, cầm bàn tay nàng lên, ôn nhu nói: “Chúng ta là
phu thê, bất kể có chuyện gì nàng cũng có thể nói cho ta biết, nếu không giúp
được nàng, nghe nàng kể khổ, cũng coi như có thể giúp được một chút.”
Nàng rũ
mắt xuống, trầm mặc không nói
“Kỳ
thật, lời nói lúc trước của nàng cũng không hoàn toàn là đúng phải không? Sở dĩ
nàng đối với Vân Ngọc Thành cắn đứt quan hệ, còn có nguyên nhân khác có phải
hay không?”
Cẩm
Phượng Lan trong lòng rối rắm, kinh ngạc khi thấy hắn sâu sắc như vậy, cũng
kinh ngạc khi hắn cố chấp như vậy “Lạc Tử Thần….”
“Ta
nghĩ ta muốn biết rõ rốt cuộc là vì sao.” Hắn bình tĩnh nhìn nàng, trong mắt
cũng mang theo cố chấp thật sâu, hắn không muốn có bất kỳ nguy hiểm nào thương
tổn nàng.
Nàng
trầm mặc một lát, mới chậm rãi mở miệng, “Hắn là biết ta có hôn ước, hắn lại
nghĩ sẽ thừa dịp lúc ta bị thương mà chăm sóc cho ta sau đó sẽ lấy ta để bù
đắp” nàng ngừng lại một chút mới tiếp tục, thanh âm lại lộ ra việc đè nén tức
giận, “Để cho ta cùng Nam Cung Linh cùng chung một chồng, thiên hạ vì sao lại
có một người nam nhân không bi