gươi
câm miệng”. Lạc lão phu nhân đột nhiên giận dữ mắng mỏ, nhìn về phía nàng, lạnh
lùng nói, “Ngươi hủy bỏ hôn ước trước, lại mặt dày đến tái hôn, điều này không
nói làm gì, ngươi gả vào nhà này cũng đã được mấy tháng, chưa từng tự tay làm
chén canh, chưa từng tự tay khâu vá một bộ váy, chẳng lẽ hắn phải làm sao? Bà
lão như ta còn không có hồ đồ, chuyện xảy ra trong phủ này ta đểu biết rõ, lần
trước đại phu đến phủ bắt mạch cho ngươi, nói ngươi thân mình bị tổn thương quá
nặng, trong khoảng thời gian ngắn không thích hợp sinh con, tôn tử là người nỗi
dõi duy nhất của Lạc gia, năm nay hai mươi hai, bên dưới cũng không còn ai,
chẳng lẽ ngươi muốn làm cho Lạc gia đoạn tử tuyệt tôn sao?”
Cẩm
Phượng Lan lông mi cụp xuống, cúi đầu chỉnh ống tay áo, không hề hé răng.
"Tổ
mẫu --" Lạc Tử Thần sắc mặt rất khó coi, "Chuyện này không liên quan
đến Lan nhi".
Vì sợ
Tổ mẫu nghi ngờ hay gây áp lực cho Lan nhi, hắn đã dặn đại phu không được tiết
lộ chuyện này, không ngờ vẫn để cho Tổ mẫu biết được.
Lạc lão
phu nhân vẻ giận dữ càng tăng lên, "Chuyện không liên quan đến nàng? Từ
khi lấy nàng vào cửa, trong mắt của ngươi cũng chỉ có nàng, bao lâu nay có thể
nhìn đến những người khác sao?"
Lạc Tử
Thần nghẹn họng, hắn không ngờ rằng Tổ mẫu lại ăn dấm chua như vậy, "Lời
này của Tổ mẫu thực là oan uổng cho tôn nhi rồi, tôn nhi đối với Tổ mẫu vẫn
thực hiếu thuận a".
"Nếu
như ngươi thực sự hiếu thuận với ta, ngươi nhanh chóng nạp thiếp vào cửa, vì
Lạc gia khai chi tán diệp*”.
*Khai chi tán diệp: sinh
con cái nối dòng.
Lạc Tử
Thần âm thầm nắm tay, thanh âm trầm thấp vài phần, nhưng ngữ khí lại thập phần
kiên định, "Tổ mẫu, tôn nhi còn trẻ, việc này không vội, chờ Lan nhi điều
dưỡng thân mình tốt, ngài muốn bao nhiêu tằng tôn*, chúng ta liền sinh bấy
nhiêu".
*Tằng tôn: Chắt.
"Nhìn
thân mình của nàng, bao lâu mới có thể điều dưỡng tốt? Ngươi cho ta thời
gian". Lạc lão phu nhân có chút khí thế bức người nói.
Lạc Tử
Thần trong lòng trầm xuống.
Cẩm
Phượng Lan trong lòng tràn đầy chua sót, ngày này cuối cùng cũng đến. Nàng
ngẩng đầu đưa mắt nhìn trượng phu phía trước mở miệng nói, "Tổ mẫu, kỳ
thật ta -- "
"Lan
nhi" Lạc Tử Thần cắt đứt lời nói của nàng, "Việc này có ta, nàng
không cần nhúng tay".
Cẩm
Phượng Lan thở dài một tiếng, cười cười, nói: "Lạc Tử Thần, quên đi, việc
này sớm hay muộn đều phải nói rõ ra". Nói xong, nhìn Lạc lão phu nhân nói:
"Kỳ thật, ta không thể sinh được con".
Lạc Tử
Thần nắm chặt cánh tay của nàng, sắc mặt liên tiếp thay đổi mấy lần, cuối cùng
nhìn chằm chằm nàng không nói một lời.
Lạc lão
phu nhân ngã ngồi trên mặt đất, ngón tay chỉ Cẩm Phượng Lan run rẩy, thở hổn
hển mấy hơi thở, mới nói ra được, "Như vậy Lạc gia chúng ta giữ không nổi
con dâu là ngươi, Thần nhi, hưu thư, nhanh đưa cho nàng ta hưu thư”.
Cẩm
Phượng Lan khẽ cười một tiếng, chậm rãi ngồi xuống, nói: "Đi lấy bút mực
đến".
Bọn hạ
nhân hai mặt nhìn nhau, nhìn lão phu nhân đang thở hổn hển, lại nhìn thiếu phu
nhân bình tĩnh cùng thiếu gia cả người lạnh như băng, cuối cùng có người chậm
rãi lui ra ngoài đi lấy bút mực.
Chờ
giấy và bút mực có người mang đến, Lạc Tử Thần một cước đạp người kia ngã lăn
trên mặt đất, mắng: "Cẩu nô tài không có mắt, ngươi không có nghe lời bổn
thiếu gia nói sao?”
Lạc lão
phu nhân dùng sức vỗ cái bàn, trên bàn chén bát đều phát ra tiếng kêu,
"Làm con dâu như vậy thì có chỗ nào để giữ, viết hưu thư đi, việc này còn
có cái gì đâu để bàn".
"Việc
này cũng không phải là nàng nguyện ý".
"Mặc
kệ là như thế nào, nàng không thể sinh con nối dõi sẽ không xứng chiếm lấy vị
trí Lạc thiếu phu nhân, không hiền không lương không thục, nữ
tử như vậy có cái gì để lưu luyến".
Lạc lão
phu nhân trong cơn tức giận nói chuyện nặng lời.
Lạc Tử
Thần cũng nóng nảy, "Tổ mẫu xem lại lương tâm xem, Lan nhi theo ta trở về
trong phủ, sớm chiều phụng dưỡng chưa từng quên? Tận hiếu bồi ở bên người Tổ
mẫu, làm sao không hiền không lương không thục?"
"Nàng
-- "
Lạc Tử
Thần đánh gãy lời nói của Tổ mẫu, tiếp tục nói: “Về phần chưa từng tự tay làm
chén canh, chưa từng tự tay làm xiêm y, chúng ta là nhà gia thế không cần nàng
phải làm những việc này, Tổ mẫu lấy những thứ này ghét bỏ Lan nhi, không thể
nào nói nổi”.
Lạc lão
phu nhân lấy tay ôm lấy ngực, thiếu chút nữa liền ngất.
Cẩm
Phượng Lan thấy thế, giật giật ống tay áo của trượng phu, nói: “Bớt tranh cãi,
đừng làm lão phu nhân tức giận”.
“Ngươi
câm miệng cho ta”. Lão phu nhân toàn bộ oán khí đều đổ lên đầu Cẩm Phượng Lan,
“Chuyện này đều là do ngươi gây ra, không có ngươi, Thần nhi ôn nhu đôn hậu,
làm sao có thể đối với ta như vậy chứ”.
Cẩm
Phượng Lan kiên quyết rút tay ra khỏi tay của Lạc Tử Thần, hướng lão phu nhân
cung kính, sau đó xoay người nhặt lên những giấy và bút mực tán loạn trên đất.
Mọi
người thấy nàng đi đến một bên, đem mọi thứ đặt trên bàn rồi viết.
Chặn
lại giấy, mở nghiên mực đậm, kéo tay áo cầm bút viết, không nhanh không chậm,
rất nhanh một bức hưu thư với những dòng
