n, thể diện lớn như vậy, tiểu đệ tất nhiên là muốn
tiện đường".
Vừa
nghe đến hai chữ Nam Cung, Lạc Tử Thần mặt liền đen lại, chờ bạn tốt nói xong,
khuôn mặt hắn như được bọc một tầng sương lạnh, nhìn đen như mực.
"Nam
Cung gia?" Hắn hừ lạnh, "Bọn họ còn có mặt mũi đưa thiếp mời".
Liễu
Nguyệt Sanh phe phẩy thiếp mời trong tay, trong mắt cũng hiện ra tia nhìn lạnh
lùng, khóe miệng lại lộ ra một chút cười nhẹ, "Vân thiếu hiệp đang ở Nam
Cung sơn trang làm khách, thiệp mời có khi sẽ không phải là ngoài ý muốn".
"Đồ
vô sỉ!" Ba chữ từ trong hàm răng hắn nặn ra, mang theo dày đặc hàn ý. Chỉ
cần nghĩ đến người kia từng ti tiện vô sỉ như vậy, hắn liền không thể áp chế
được lửa giận.
Liễu
Nguyệt Sanh sờ sờ cái mũi, không dám nhận thêm những lời này nữa.
"Thiệp
mời đưa đây". Lạc Tử Thần vừa nói, một bên đoạt lấy thiệp mời.
Liễu
Nguyệt Sanh vội vàng lui lại, "Ai, việc này cũng không được, đây là đưa
cho tẩu phu nhân, ngươi không thể làm thay việc của nàng".
"Người
như vậy chúng ta không đi cũng thế." Hiện tại hắn đối Nam Cung sơn trang
là một bụng hỏa khí.
"Tẩu
phu nhân!" Liễu Nguyệt Sanh nhìn người đang lẳng lặng đứng ở cửa phòng
kia, đứng dậy hành lễ.
Lạc Tử
Thần đi qua đỡ lấy nàng, khó nén lo lắng nói: "Là chúng ta nói chuyện ầm ỹ
đến nàng sao".
Cẩm
Phượng Lan nhìn Liễu Nguyệt Sanh không nói gì cả, chỉ nhìn chăm chú tấm thiệp
mời trong tay hắn.
Liễu
Nguyệt Sanh cười đem thiệp mời đưa qua cho nàng.
Cẩm
Phượng Lan mở thiệp mời ra, không chút để ý quét mắt mấy lần, khóe miệng lộ ra
một chút châm biếm, sau đó tùy tay ném qua một bên, "Có hẹn thì nhất định
phải đến nơi hẹn sao?"
Liễu
Nguyệt Sanh tầm mắt nhìn theo thiệp mời vừa rơi xuống đất, nghe vậy cười nói:
"Thế thì không cần, bọn họ cũng không có dám cương quyết đến tận đây. Tẩu
phu nhân cũng không cần phải nghe".
Lạc Tử
Thần ngay tức thì tỏ thái độ, "Thiệp mời này nương tử chưa nhìn thấy, vi
phu giữ lại giải quyết".
Liễu
Nguyệt Sanh mắt như muốn nhảy ra ngoài, im lặng nhìn bạn tốt. Chỉ cần ở bên
cạnh Cẩm Phượng Lan, bạn tốt của mình tính tình liền trở nên khiến cho người ta
không dám khen tặng.
Cẩm
Phượng Lan ngồi xuống một chiếc ghế gỗ bên cạnh, trầm ngâm một lát, nói:
"Chỉ sợ ta phải đi đến nơi này một lần".
"Không
được". Lạc Tử Thần quả quyết phản đối.
Cẩm
Phượng Lan không để ý đến hắn, hướng về phía Liễu Nguyệt Sanh nói: "Làm
phiền Liễu công tử mang thiếp mời đến cho ta, đa tạ".
"Việc
rất nhỏ, cũng là tiện đường thôi".
Lạc Tử
Thần nói: "Nương tử, nàng không cần đa tạ hắn, hắn tới cửa chẳng qua là ăn
nhờ cơm”.
Liễu
Nguyệt Sanh mặt không đổi sắc nói: "Ta nghe nói là biểu muội đến, nghĩ đến
nhất định là món ngon sẽ bày đầy bàn, lại còn có người đẹp làm bạn".
Lạc Tử
Thần miệng nhếch lên, "Thì ra là ngươi có ý với nàng".
"Tử
Thần," Liễu Nguyệt Sanh có thâm ý khác cười, "Sao lời này của ngươi
nghe như thế nào cũng không hề có ý tốt đâu?"
"Có
câu là quân tử hữu thành nhân chi mĩ*, Nguyệt Sanh có tâm ý, ta sẽ làm bà mai
tác thành giúp ngươi".
*Quân tử hữu thành nhân
chi mĩ: có lẽ là người quân tử sẽ thành toàn cho kẻ khác.
Liễu
Nguyệt Sanh sợ tới mức lập tức lắc đầu phủi tay, "Ngừng, ta không nhận nổi
tâm ý này, đó là có lòng, biểu muội của ngươi như vậy ta cũng không dám
muốn".
"Nguyệt
sanh ngươi tuấn tú lịch sự, cùng biểu muội ta thật là ông trời tác hợp
cho". Lạc Tử Thần vừa nghĩ tới có thể ném nàng ra ngoài, thực sự là mở cờ
trong bụng.
Liễu
Nguyệt Sanh tức giận đến đầu vai run rẩy, mắng, "Đem phiền toái của ngươi
đá cho huynh đệ, ngươi còn có thể làm được hay sao".
Lạc Tử
Thần không chút khách khí đáp lễ, "Lúc trước không phải nói cố gắng lưu
loát sao? Như thế nào vừa khẽ động một tý mà đã thành con rùa đen rút đầu?”
Liễu
Nguyệt Sanh ánh mắt hướng về phía người bên cạnh, đã thấy Cẩm Phượng Lan khép
lại tay áo ngay ngắn ngồi đó, một bộ dáng không đếm xỉa gì đến bọn họ.
"Khụ
khụ" Lạc Tử Thần cảnh cáo khụ hai tiếng, thấy hắn nhìn qua, nhân tiện nói:
"Chúng ta đến thư phòng nói chuyện đi".
"Ta
bây giờ chỉ muốn đi ăn trưa, không muốn rầy rà".Liễu Nguyệt Sanh cự tuyệt.
"Nếu
đã đến đây, liền theo ta đi thỉnh an Tổ mẫu đi".
"Cũng
tốt".
Thấy
hai người đứng dậy, Cẩm Phượng Lan đứng lên theo, nói: "Tử Thần, ta sẽ
không cùng đi với các ngươi, các ngươi đi đi".
Lạc Tử
Thần gật đầu, "Cũng được, bây giờ cũng giữa trưa rồi, nàng dùng bữa trước
đi”.
"Được".
Liễu
Nguyệt Sanh khó nén kinh ngạc nhướng mày, lấy quạt chọc chọc vào bạn tốt, sau
lại đưa mắt về phía Cẩm Phượng Lan, không tiếng động hỏi.
Lạc Tử
Thần nhẹ nhàng lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài.
Liễu
Nguyệt Sanh hiểu rõ, không nói thêm nữa, cũng chắp tay, liền đi trước đi ra
ngoài.
Lạc Tử
Thần đi đến bên người thê tử, nhẹ giọng nói: "Về sau đừng miễn cưỡng chính
mình, không muốn gặp thì đừng gặp, không muốn nói thì đừng nói, làm chính mình
tốt là được".
Cẩm
Phượng Lan cười cười.
"Nếu
gả cho ta, nàng lại phải nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, đây không phải là mục
đích ta cưới nàng”.
Cẩm
Phượng Lan t
