ài mua.
Cô đương nhiên biết Minh
Nguyệt Lâu ở thành phố G, chính là oán giận tùy tiện nói, lại không bảo hắn làm
thật.
Vạn Quý Phi kéo cái đĩa
qua, cầm lấy cái nĩa bạc hung hăng đào một góc cho vào miệng, mùi dâu tây nồng
đậm, bánh ngọt ngọt mà không ngấy, hương vị thật ngon miệng làm cho cô vui
thích không thôi.
“Mẹ tôi bởi vì đau đầu,
cho nên cảm xúc không được tốt lắm.” Hắn đột nhiên thản nhiên mở miệng.
Cái này tính là giải
thích sao? Vạn Quý Phi làm bộ như không cần ngồi thẳng thân mình, động tác ăn
trì hoãn một chút.
“Bởi vì lại có mấy ngày
nghỉ, nên họ đi du lịch, nhưng trước đó cũng không cho tôi biết. Buổi sáng tôi
trước khi đi tìm cô, mới biết được họ đã đến sân bay, cho nên trước hết đi đón
họ.”
Vạn Quý Phi miệng ngậm
nĩa ăn, lơ đãng nuốt miếng bánh. Tuy rằng không nói lời nào, nhưng vẫn là đem
lời giải thích của hắn nghe vào trong lỗ tai.
Thấy cô sắc mặt có chút
hòa hoãn, Hoắc Duẫn Đình sáp lại một bộ vô lại nói: “Họ vừa thấy tôi sẽ bắt đầu
giảng, cho nên trong lòng tôi không tốt lắm, cô liền nhẫn tâm để cho tôi họa vô
đơn chí?”
Vạn Quý Phi liếc mắt nhìn
hắn, trong lòng đã muốn tha thứ hắn, nhưng trên mặt vẫn là thần sắc hờ hững,
giả bộ tức giận .
Bánh ngọt thơm ngon cùng
mùi vị dâu tây tiến vào lỗ mũi, giống như chất xúc tác, dụ hắn kìm lòng không
đậu tới gần gần chút nữa. Người trước mắt tuy rằng hai má trướng phình, nhưng
trong mắt lưu quang tràn lấp lánh, khóe miệng mỉm cười, khiến lòng hắn nhộn
nhạo. Hắn chậm rãi cúi đầu xuống, muốn hái mạt hương thơm ngon kia.
Nhìn gương mặt của hắn
dần dần phóng đại, Vạn Quý Phi tâm mạnh mẽ nhảy nhót, phản ứng tự nhiên lui lui
về phía sau này.
Hắn đột nhiên vươn tay
đến bên miệng cô.
“Dính miếng bánh ngọt.”
Sau khi nói xong lấy tay đem bánh ngọt bỏ vào trong miệng, tiện đà nhíu mày:
“Ngọt, quả nhiên chỉ thích hợp cho trẻ con ăn.”
Khóe miệng vừa kéo, Vạn
Quý Phi bên tai nhất thời nóng lên. Cô nghĩ đến… Cô nghĩ đến hắn muốn hôn cô.
Quá mất mặt đi!
Sống hai mươi mốt năm
qua, nụ hôn đầu tiên còn chưa có tống xuất đi. Đối với việc môi cùng môi trong
lúc đó tiếp xúc, Vạn Quý Phi là chờ mong . Chính là, nếu đối tượng của nụ hôn
đầu tiên lại chính là hắn…[TNN: mất lâu rồi =.,='>
Nĩa bạc cầm trong tay
‘Loảng xoảng lang’ một tiếng rơi xuống, cô kinh ngạc! Cô như thế nào lại có
loại suy nghĩ này ?
“Làm sao vậy?”
Hơi thở nhẹ nhàng khoan
khoái sáp gần lại, cô nhất thời cảm thấy cõi lòng nổi loạn, phản xạ tính ngưỡng
người ra phía sau. Nhìn thấy hắn hạ thắt lưng, đem nĩa bạc nhặt lên, mặt của cô
đã muốn đỏ thấu không khác màu của quả cà là bao.
Vạn Quý Phi, mày… sắc nữ
này? Thiếu nam nhân? Tư xuân ? Thế nhưng liên tiếp hiểu lầm hành vi của hắn!
Ngừng ngừng ngừng! Cô
mạnh mẽ đứng lên, âm thầm vỗ ngực, hòng muốn ngăn chận tiếng tim đập cuồng loạn
không ngừng.
Đem nĩa bạc để lại trên
bàn trà, tầm mắt chuyển dời đến tấm cửa kính hắt bóng người cô phía trước, Hoắc
Duẫn Đình đang muốn mở miệng, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân cấp tốc,
dì người làm hoang mang rối loạn khẩn trương chạy đến.
“Hoắc… Thiếu gia, Hà phu
nhân bị ói ra, Hà tiên sinh bảo cậu nhanh một chút tới đó!”
Lời nói ra thật sự rất
nhanh, thế nhưng Vạn Quý Phi vẫn là đem cách xưng hô của cô nghe được rõ ràng
tường tận. Hà phu nhân? Hà tiên sinh? Chẳng lẽ người này là con nuôi?
Mới nghĩ tới thôi, bóng
người trước mắt nhoáng lên một cái, Hoắc Duẫn Đình đã vội vàng bước đi. Đi tới
cửa, hắn lại phút chốc quay đầu: “Tôi đi xem, cô nhớ rõ đem sữa uống hết đi.”
Sững sờ gật gật đầu,
trong chớp mắt bóng dáng hắn đã tiêu thất.
Cũng không phải tiểu hài
tử, còn cố ý nhắc nhở sao? Thế nhưng cho dù trong lòng có nghĩ như vậy, Vạn Quý
Phi vẫn là ngoan ngoãn uống hết nửa chén sữa. Không bao lâu, dì người làm lại
xuất hiện.
“Thiếu gia nói nĩa ăn bị
rơi, nhờ tôi lấy cái khác lại đây. Còn có, Vạn tiểu thư đã ăn no chưa? Cần thêm
cái gì khác sao?”
“Không cần.” Vạn Quý Phi
lắc đầu, nghĩ nghĩ mới hỏi: “Bọn họ… Đã xảy ra chuyện gì?”
“Hà phu nhân đau đầu, ăn
cái gì cũng điều ói ra.”
“Thực nghiêm trọng?”
“Ân, bà có chứng đầu đau
nghiêm trọng, mỗi lần ngồi máy bay đều phát tác, tình huống ác liệt thì phải
nằm trên giường cả ngày.”
“Nga. Cái kia… Hà phu
nhân, là mẹ của thiếu gia của dì sao?”
“Ách? Đúng nha.”
Trên mặt đối phương có
biểu tình kỳ quái, giống như lời cô nói rất buồn cười. Vạn Quý Phi bị vấn đề
của mình 囧 囧, thật sâu nhận thấy được thật sự không nên hỏi han tò
mò chuyện riêng tư của người khác như vậy.
Dì người làm đi rồi, cô
đã mất đi cảm giác thèm ăn. Ảnh chụp chụp không sai biệt lắm, nhìn xem thời
gian đã là hơn 4h chiều, nên trở về nhà đi.
Thu thập mọi thứ tốt lắm,
tính đi nhờ người nói với hắn một tiếng. Xuyên qua hoa viên, đi đến đi thang
lầu nối liền với phòng chính, Vạn Quý Phi có chút do dự.
Đến đây nhiều lần như
vậy, trừ bỏ phòng chứa đồ cổ, cô cũng chưa chính thức đi vào trong nhà hắn,
hiện tại đi tới có thể thực đường đột hay không? Vẫn là gọi điện thoại thông
báo một tiếng thì tốt rồi?
Đang lúc cô kh
