ẹp dịu dàng, tướng công của cô có phước mà không biết hưởng…Bỏ
đi biền biệt 2 năm trời không tin tức…Cô cũng nên…
-Đại nương…Để con vào nhà lấy mẫu ra trước…Một lát người ta tới sẽ có ngay…
Vương đại nương biết nàng muốn lảng qua chuyện
khác…2 năm nay, biết bao người để ý dọ hỏi nhưng Lam Thanh đều từ
khước…Nàng chấp nhận cuộc sống đạm bạc nuôi con, không màng gì đến cuộc
sống sung sướng người ta có thể cho nàng…
-Bà kia…Thứ đồ ta muốn có ở đâu?
- Cô nương đợi cho một lát- Vương đại nương tươi cười- Lam nha đầu là thợ thêu nổi tiếng ở trấn ta…Nhất định cô sẽ hài lòng…
Bà gọi với vào:
-Lam nha đầu ơi!
-Dạ!
Nãy giờ Tiểu Phong Phong thức dậy không thấy mẹ, khóc nhè…Lam Thanh đành dẫn con ra, tay cầm theo những mẫu thêu:
-Cô nương….đây là mẫu…
Hai gương mặt đối diện nhau…
Lam Thanh kinh hoàng nhận ra những nét thân quen….
Cô gái kia cũng kinh ngạc không kém…Nhưng sau đó là tia nhìn hiểm độc…Bờ môi cong nhếch lên:
-Là ngươi…Hôm nay Khúc Liên Hoa ta may mắn rồi!
Lam Thanh luôn nghe theo lời Hoàng Thượng Chí,
trong tay áo nàng thường mang theo một nhúm Độc Huyết Trâm…Phản ứng khi
gặp nguy, Lam Thanh vung mạnh tay
-A!
Hình như đã trúng nàng ta…Nhưng Lam Thanh không
có thời gian để xem xét kỹ…Nắm chặt tay Tiểu Phong Phong, nàng chỉ biết
bỏ chạy thật nhanh:
-Đuổi theo!
Lam Thanh nghe tiếng hô đằng sau…Nhưng nàng cũng không có thể chần chừ mà quay lại…
Tiểu Phong Phong bị kéo theo mẹ…Những viên đá bén nhọn cứa vào đôi chân nhỏ nhắn, chưa bao giờ bước chân trần:
-Mẹ ơi!
Xót xa khi con khóc tức tưởi, Lam Thanh dừng lại:
-Mẹ ơi!
-Ngoan…Tiểu Phong Phong đừng khóc- Lam Thanh run rẩy- Mẹ…
Bọn chúng đang đuổi theo…Lam Thanh biết, không
phải vì bất ngờ thì võ công nàng vốn cũng chẳng đả thương được ai, nói
gì là bảo vệ con mình.
Càng lúc chúng đến càng gần…
Ngay lúc đó….Lam Thanh nhìn thấy một cái hang nhỏ nằm nép bên bờ đá:
-Tiểu Phong Phong…Con…con nấp vào đây nhé! Mẹ…
-Mẹ ơi!- Tiểu Phong Phong mếu máo- Đừng bỏ con…
-Ngoan….Mẹ không bỏ con đâu…-Lòng Lam Thanh nóng
như lửa khi bọn chúng càng lúc càng gần. Nàng bảo con- Mẹ chỉ đi có một
chút thôi…Đám người đó hung dữ lắm, nếu họ bắt được Tiểu Phong Phong sẽ
đánh con đau lắm…Ngoan!
-Mẹ…Mẹ chỉ đi có một lát thôi nha…Con…con đợi mẹ!
-Ừ…Con ngoan không được khóc…Không được khóc nghe chưa!
Nàng chạy ra, ngay lúc bọn chúng đang đuổi
tới…Lam Thanh biết gần đây có một hốc núi nhỏ, nếu nàng được đó, đi vòng qua con đường vòng sẽ có thể thoát khỏi bọn chúng…Mà nếu có bị bắt,
Tiểu Phong Phong cũng không phải chịu sự tra tấn đó…Lam Thanh chỉ nghĩ
đến thế thôi!
Tiểu Phong Phong nhìn mẹ bị bọn người đó đuổi theo…Môi cắn chặt để ngăn tiếng khóc….Nó nhất định ngoan…nghe lời mẹ mà…
Mẹ đã dặn phải ở lại đây mà chờ đợi…Nhất định sẽ làm được..Đợi mẹ!
-Mẹ ơi!
———————————————
Cũng trong lúc đó, Lam Thanh đã gần như kiệt sức. Hai gã đại hán sức vóc khỏe mạnh, thoáng chốc đã bắt được nàng…
-Tìm được rồi…
Bọn chúng nắm tóc Lam Thanh, giật mạnh…Một đám
người từ phía bên kia cũng kéo đến…Khúc Liên Hoa gương mặt giận dữ,
giáng tay tát thẳng vào mặt nàng:
-Đồ tiện nhân! Dám phóng Độc Huyết Trâm à…
Lượng độc trong Độc Huyết Trâm của Lam Thanh không mạnh lắm…Vốn thiện lương, nàng chỉ muốn tự vệ, không muốn giết người:
-Khúc cô nương…Van xin cô…buông tha tôi…Tôi…
-Ngươi vẫn xinh đẹp như xưa- Nàng ta bỗng phát
hỏa- Chỉ có tỷ tỷ ta vì người mà hủy hoại đi nhan sắc…Hôm nay ta phải
trả thù cho tỷ tỷ ta!
Ngày xưa, sau khi Phó Huyết Phong rơi xuống vực
sâu..Khúc Hương Linh điên cuồng đau đớn, đã bế quan luyện tập một môn tà công là Biến thi trảo, thề sẽ dùng đôi tay đó hủy đi Lam Thanh, khiến
nàng có xuống âm phủ cũng không có mặt mũi gặp Phó Huyết Phong…
-Người đâu…Trước khi thanh toàn cho cô nương
ta….Ta cũng nên khao thưởng công lao của các ngươi một chút..Để Lam cô
nương xuống suối vàng, mang theo chút tư vị đàn ông…
Những ánh nhìn đầy dục vọng…Sự tàn nhẫn của cô
gái ấy…Lam Thanh bỗng chốc hiểu ra…Mình không đủ sức chống chọi cùng lũ
cầm thú này…
Trong ống tay áo của nàng là một thanh trủy
thủ…Phong ca- muội sẽ đến gặp huynh nơi chín suối…Con của chúng ta, trên trời muội và huynh sẽ cùng che chở cho con…Tiểu Phong Phong ơi! Mẹ xin
lỗi…Vì mẹ không thể nào mang tấm thân nhục nhã đi gặp cha con…Mẹ xin lỗi con…
-Lũ ồn ào…
Bất giác, một giọng nói âm trầm cất lên…
Tiếng nói rất nhỏ nhưng ai cũng đều nghe thấy…
- Thành Lang…Thật là khốn kiếp…nguyên đám người
này mà hiếp đáp một cô nương chân yếu tay mềm…Muội ghét nhất là bọn hèn
hạ, định làm nhục người ta để tìm vui nữa…Huynh giết hết cho muội đi!
-Được rồi…bảo bảo…Nàng muốn sao thì cứ như vậy đi!
Lam Thanh rùng mình khi những gã đại hán xung
quanh nàng đột nhiên ngã xuống…Không thấy máu…Nhưng ngực người nào cũng
có một vết chưởng sâu hoắm ngay ngực:
-Chàng thật là…Người ta sẽ sợ đó…Không thích đổ máu mà.
-Bảo bảo này thực sự khó chiều.
Tiếng nói có vẻ miễn cưỡng nhưng đầy vẻ sủng nịnh, yêu thương…
Thêm một làn hàn khí kéo tới…Một số người lại ngã xuống…Lần này không có vết thươ