Ring ring
Thiết Ấn Kỳ Môn

Thiết Ấn Kỳ Môn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322962

Bình chọn: 10.00/10/296 lượt.

nhìn rất giống cậu…Như là cha con vậy!

Cha con? Nếu không phải dang dở, có lẽ nó cũng đã lớn đến chừng này…

Phó Huyết Phong xốc nó trên vai:

-Ôm chặt thúc thúc…Thúc đưa cháu đi tìm mẹ…

Phía xa vang vọng lại giọng ai lanh lảnh:

-Con tiện tỳ này…Bắt nó đi..

-Dám cắn ông à? Người đâu…

Nghe tiếng la, Tiểu Phong mếu máo:

-Thúc thúc ơi! Mẹ cháu…

-Ừ…Yên đi Tiểu Phong Phong…Không sao đâu…

…Lam Thanh lùi từng bước…Bọn chúng, đều là những tráng đinh khỏe mạnh.Thoáng chốc đã ép nàng vào trong góc:

-Tuy là không được đẹp như cô nương kia…Nhưng cũng xinh đẹp, mơn mởn…đáng cho bổn đại gi

Lam Thanh bặm chặt môi. tay vung mạnh một nắm Độc huyết trâm, nhưng lần này bọn chúng đều có phòng bị:

-ngươi biết dùng ám khí…Cô nương kia nói không

sai…Cô ta cũng gửi lời tới ngươi. Hảo hảo mà hưởng thụ nhé, chắc lâu rồi không nếm mùi đàn ông hả?

Lam Thanh sợ đến nhũn người…Nhưng nàng không thể bị nhục nhã nơi này…Làm sao còn mặt mũi đi gặp Phong huynh?

-Đừng hòng tự tử..-Một gã chộp lại vai nàng- Dù

nàng có chết, bọn ta cũng sẽ làm nhục nàng…Làm với người thì làm nhiều,

làm với xác chết ta chưa thử bao giờ…

Những tràng cười khả ố…Lam Thanh căm hận nhìn bọn hắn. Dù thế nào, chết vẫn là tốt hơn…

Phong ca:

-Ngoan nào…Ta

Một vòi máu phụt ra…Lam Thanh mặt tái nhợt, trủy

thủ đã kề trên cổ bị gạt phắt đi…Có ai đó đang ôm nàng vào ngực…Nhanh

đến nỗi khi Lam Thanh vùng vẫy thì đã xiết chặt lắm rồi…

-Thanh Thanh!

Âm thanh quen thuộc quá. 5 năm rồi mà sao vẫn…

Nàng ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình…Một thân vóc dù có phần gầy đi nhưng gương mặt đó, những đường nét đó…Mãi không quên!

-Phong huynh…Là huynh sao?

-Thanh Thanh!

Hai đôi mắt chạm nhau, mừng rỡ lẫn thương nhớ đong đầy…Cứ như một giấc mơ.

Sau phút kinh hoàng vì đồng bọn bị giết, bọn cướp nhanh chóng ùa lên. Chỉ có 1 gã thư sinh trói gà không chặt:

-Thanh Thanh…Ôm chặt lấy cổ huynh…

Lam Thanh vịn vào người chồng…Vùng ngực rộng ấm áp. dường như rắn chắc hơn xư

Một tay ôm nàng, một tay Phó Huyết Phong cầm thanh huyết kiếm:

-Nhắm mắt lại đi Thanh Thanh…Muội sẽ sợ đó…

Sư phụ dưới đáy hang thường bảo hắn, đôi lúc nhân nhượng kẻ xấu là một tội ác. Bọn cướp kia chỉ vì của, bọn này vì tiền,

lại còn muốn vũ nhục một cô nương không quen biết…Không lẽ bọn chúng

không hiểu, với nữ nhi trinh tiết quan trọng đến thế nào sao? Dù Huyết

Phong có không màng tới, Thanh Thanh chắc không mặt mũi nào mà nhìn mặt

hắn nữa. Tệ nhất là có thể mang cái chết ra để rửa sỉ nhục…

-A!

Lam Thanh vùi mặt vào ngực Huyết Phong…Cách giết người 1 gươm hạ cả vốn là công phu được học dưới đáy cốc âm u…

Huyết Phong nhanh chóng dùng khinh công bay lên…

-Thanh Thanh..Ta đưa muội đến gặp một tiểu hài tử. Ta hứa đi tìm mẹ giùm nó, nhưng nghe tiếng muội là không nhớ được gì rồi…

Nơi Phó Huyết Phong đặt Tiểu Phong là một hốc đá, được bày biện qua loa vài thế ngũ hành.Tưởng chừng đơn giản nhung ai

vào là cũng khó ra…

-Tiểu Phong Phong!

-Tiểu Phong Phong?

Lam Thanh kích động khi nhìn thấy đứa bé đang đưa đôi mắt trong veo nhìn Huyết Phong:

-Phong thúc thúc… Lúc nãy có một bà bà…

-Tiểu Phong Phong à…Đây là cô…

-Tiểu Phong Phong!

Gương mặt hồn nhiên bỗng dưng mếu máo:

-Mẹ ơi! Mẹ…..

Nó dứt khỏi bàn tay Huyết Phong nhào tới mẹ, bỏ hắn như si ngốc đứng

Mẹ? Có lẽ nào…đó là…con của hắn sao?

-Thanh Thanh! Đây là…

Tiểu Phong Phong của chúng ta…Còn 2 tháng nữa là con mình 5 tuổi rồi…

Con? Là con nên mới gặp đã là lưu luyến?

Là con nên cha con giống nhau…Hắn vốn không thích lũ trẻ ồn ào lại kiên nhẫn dỗ dành môt đứa trẻ…

Con hắn!

Vòng tay mạnh mẽ chợt xiết chặt hai thân hình thân yêu nhất trong đời. Hắn và nàng có một đứa con…

Hạnh phúc:

-Con ơi!

Cả nhà ba người mừng mừng tủi tủi tủi ôm nhau…Phó Huyết Phong cảm ơn ông trời đã không bạc đãi, cho hắn gặp lại nương tử và con:

-Phong huynh!

Lam Thanh khóc…Nước mắt ướt đẫm ngực áo Huyết Phong…Bù cho bao nhiêu đó thời gian xa cách.

-Không khóc nữa…Con cười kìa!

-Con hổng có cười đâu. Mẹ khóc hoài nên con quen rồi…

Lam Thanh có phần tiều tụy hơn xưa. Cái đẹp hồn nhiên nhường chỗ cho một vẻ sâu lắng, u hoài. Nàng đã khóc rất nhiều vì hắn.

-Từ nay không cần khóc nữa, Thanh Thanh! Có huynh đây…Muội sẽ không phải buồn nữa…

-

Hai người lại ôm nhau…Vô tình kẹp lấy Tiểu Phong ở giữa:

-Mẹ ơi! Thúc thúc ơi! Con…

-Mẹ xin lỗi …Phong Phong…Mẹ xin lỗi…

Phó Huyết Phong cúi xuống, nhìn gương mặt phụng phịu của con trai…Càng nhìn càng thấy giống. Yêu thương tràn ngập trong lòng…

-Tiểu Phong Phong…Con gọi cha đi! Cha…

-Cha? _ Đôi mắt thoáng tròn xoe _Cha có như cha của Tiểu Đào, mang Tiểu Phong Phong ra chợ bán không?

Đó là chuyện ở làng Lam Thanh đang sống. Người

cha vì thiếu tiền uống rượu, nợ cờ bạc nên đã mang con gái bán vào lầu

xanh. Ngày con bé bị bắt đi, Tiểu Phong Phong rất sợ…

-Không…Huyết Phong mỉm cười trong khi mắt cay

cay- Cha sẽ không bao giờ bỏ Tiểu Phong Phong cả. Cha sẽ làm ngựa cho

con cưỡi, yêu thương con suốt cả đời này.

-Cha…

Trẻ 5 tuổi ngây thơ, chỉ cười tít mắt, không cần biết phụ mẫu khóc vì sao.

-Mình về nhà đ