Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215214

Bình chọn: 7.00/10/1521 lượt.

n, đi ra đi vào

đều đụng phải những bộ mặt trẻ trung tự tin, tiếng cười tiếng nói vang lên không

ngớt. Bầu không khí luôn luôn tràn ngập mùi hương của son phấn. Cô đã học theo

các bạn cùng phòng cách đánh phấn trang điểm, cách trà trộn vào lớp để xem

phim.

Trốn trong góc khuất của phòng chiếu phim trong Học viện Điện ảnh, đợi ánh

sáng từ từ trải các mảnh đời khác nhau lên màn bạc, lần đầu tiên cô đã tập trung

toàn bộ sự chú ý và hòa mình vào những buồn vui hợp tan trong đó. Sau này, cô

dần dần khống chế tâm trạng để không bị cuốn theo những cảm xúc ấy, mà quan sát

và cảm nhận sự hỗn độn của tính cách mỗi nhân vật trong từng câu chuyện, sự nặng

nề của cuộc sống, sự cảnh tỉnh của tinh thần.

Mỗi một phút giây trải nghiệm, cô đều cảm thấy đau đớn.Nhưng, khi nỗi đau ấy

qua đi, cô lại được đích thân chứng kiến quá trình lành lại của tâm hồn.

Trong mấy tháng ấy, lần đầu tiên Khánh Đệ ý thức được rằng cuộc sống hơn hai

mươi năm qua của mình thật nhạt nhòa và cằn cỗi, đồng thời cũng đột nhiên nhận

ra, cô đang đứng rất gần giấc mơ của mình.

"Vậy... không định quay về nữa phải không?" Khương Phượng Anh cũng đã có tuổi

rồi, bà dần dần cảm thấy chẳng còn mặn mà với nhân thế nữa, bao nhiêu người xuất

hiện, rồi bao nhiêu người ra đi, không nằm ngoài kết cục phân ly. Nhưng nhớ

những ngày xưa, Khương Phượng Anh vẫn không tránh khỏi buồn bã: "Bọn trẻ các

con, từng đứa, từng đứa bỏ đi... Khánh Đệ, xin con hãy nghĩ lại, bản tính của

Nghiêu Nghiêu không xấu, từ nhỏ nó đã là đứa hiểu chuyện, chỉ nhất thời mê muội

mà thôi".

Tay bà Khương khẽ run rẩy, ánh mắt thể hiện rõ sự cầu khẩn, Khánh Đệ chỉ biết

nắm lấy tay bà, cắn chặt môi, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết nói: "Cô, cháu xin

lỗi".

Nhớ lần trước khi hai người gặp nhau ở bến xe đối diện với trại giam Dã Gia

Sơn, Khánh Đệ đã nói với bà Khương rằng "Cô, cháu xin lỗi, cháu không thể hứa

với cô". Cô kiên quyết không từ bỏ.

Lần này cũng vẫn câu nói ấy, Khánh Đệ kiên quyết không quay đầu.

Một thứ tình cảm bị thời gian chia cắt ở hai bờ con nước, cô hôm nay và cô

của ngày xưa đứng hai bên bờ nhìn nhau, không phải không buồn đau.

Khánh Đệ đi dạo quanh Vấn Sơn. Cảnh vật ở thành phố nhỏ này vẫn thế, có điều

trên đường xuất hiện nhiều loại xe của thương hiệu nổi tiếng hơn. Cô bỗng nhận

ra mình đang bước về hướng khu tập thể đường sắt, bất giác dừng chân lại. Là cảm

giác xa cách mà gia đình cậu Khương Thượng Nghiêu vừa rồi mang đến khiến cô nảy

sinh ý định đi về nơi mình đã từng rất thân thuộc ấy, hay do cảm giác nuối tiếc

vẫn chưa thể buông tay?

Nhìn khắp nơi xung quanh, Khánh Đệ đang đứng trước Cung Văn hóa Đường sắt.

Vẫn vắng vẻ như chín năm về trước, khi ấy, cũng chính nơi này, bốn người bọn họ

đã đứng đợi cô từ từ xuất hiện trong bóng tối. Hai người họ tay đan chặt vào

nhau, tình cảm ngọt ngào như chẳng quan tâm tới ánh mắt của người khác, hình ảnh

đó đã từng giày vò trái tim hèn nhát tự ti của cô không biết bao nhiêu lần, cho

tới tận khi cô và anh có được cái ôm hôn đầu tiên ở thôn Nam, ánh bình minh

chiếu sáng trái tim người con gái đang yêu, lúc ấy sự ảm đạm trong tình cảm của

cô mới dần được dỡ bỏ.

Tất cả đều đã qua rồi.

Khánh Đệ lặng lẽ cúi đầu quay lại, bất chợt nghe thấy tiếng ai đó gọi: "Nhạn

Lam". Cô cứ nghĩ mình đang hoang tưởng, nhưng khi tiếng gọi gấp gáp thứ hai vang

lên, cô kinh ngạc quay đầu.

Cung Văn hóa Đường sắt vào khoảng bảy, tám giờ tối, những đám đông loanh

quanh trước rạp chiếu phim, một người phụ nữ trung niên vừa cất tiếng gọi "Nhạn

Lam" vừa đuổi theo, rồi vội vã kéo áo cô gái phía trước lại.

Bóng dáng quen thuộc khiến Khánh Đệ dừng bước, ngay sau đó cô cũng chạy đuổi

theo.

Cô gái bị túm áo kia tóc buộc cao, mặt đỏ bừng cố giằng ra khỏi người đang

túm chặt áo mình. Người phụ nữ trung niên cố gắng níu chặt, cầu khẩn: "Nhạn Lam,

về nhà với mẹ đi. Mẹ làm nhiều món lắm. Con xem". Một tay lần tìm trong túi áo,

nhưng chẳng có gì: "Con xem, con xem, rất nhiều tiền, đều dành mua đồ ngon cho

con và Trình Trình đấy".

Tim Khánh Đệ đập thình thịch, chạy lên mấy bước, chỉ nghe thấy cô gái ấy khẽ

tiếng giải thích: "Bác nhận nhầm người". Hai người đi cùng cô gái cũng nói: "Bác

gái này, đầu óc bác có vấn đề à, giữ bừa người trên phố thế".

Mặc cho những người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, người phụ nữ trung niên vẫn

cầu khẩn không thôi, tay bà túm chặt nhất quyết chẳng buông. Có lẽ bà túm chặt

quá, cô gái kia đau tới mức chảy cả nước mắt "Cháu không quen bác".

Một người đi cùng cô ấy không thể kiên nhẫn được hơn, giơ tay ra đẩy, người

phụ nữ trung niên bị đẩy lùi về phía sau mấy bước, sững lại, miệng gào khóc gọi

tên "Nhạn Lam" rồi lao về phía trước.

Trong nháy mắt, trái tim Khánh Đệ nhói đau, liền lao đến kéo người phụ nữ

lại: "Cô Diêu".

Người đang vùng vẫy trong lòng cô lúc này chẳng phải mẹ của Nhạn Lam sao?

Có thể nhìn thấy bà được chăm sóc khá tốt, quần áo sạch sẽ, hai má đỏ hồng,

chỉ có thứ duy nhất trông khác người thường là đôi mắt. Đôi mắt với những tia

sáng hoảng loạn, nhìn chằm chằm cô gái có


Lamborghini Huracán LP 610-4 t