ng không
biết số điện thoại này, trừ cô.
Có thể
vẫn còn một người phụ nữ nữa. Cô chưa bao giờ nghi ngờ điều này nhưng cũng chưa
bao giờ hỏi. Giờ đây, có người dùng số điện thoại này gọi cho cô mà lại không
phải là Đỗ Khải Văn.
Cô thử
nói chuyện với người ở đầu dây bên kia nhưng vẫn không thể nào hiểu được. Bên
kia lại đổi người nói chuyện, là giọng phụ nữ. Cuối cùng, cũng có người nói
tiếng phổ thông.
- Cô
ơi, ở đây có một chiếc xe trống đang chặn trước cửa nhà xe của chúng tôi. Chủ
xe đã đi đâu mất. Cô có thể gọi anh ta quay lại lái xe đi được không?
Từ New
York bay đến Thượng Hải phải mất gần mười bốn tiếng đồng hồ. Sau khi dùng bữa
và tắt đèn, hầu hết những vị khách còn lại bắt đầu chìm vào giấc ngủ, chỉ có
Ngô Tuệ là vô cùng lo lắng, mở mắt nhìn thời gian trên màn hình điện thoại thay
đổi mà không thể nào bình tĩnh được.
Bảy năm
nay, cô đã rất nhiều lần phải chịu đựng nhưng chưa bao giờ giống như lúc này.
Cả con người cô trống rỗng như thế giới này chỉ còn lại một mình vậy. Cô đã
quen sống một mình. Thời gian ở bên nhau của họ ít đến thảm hại. Bảy năm qua
luôn là như vậy.
Bảy năm
trước, Đỗ Khải Văn đã đem cô đi trước con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người
nhưng không ai đoán rằng điều anh muốn chính là con người cô. Anh không đem cô
đi vì cô là một người phụ nữ, thậm chí anh không hề có ý định giữ cô bên mình.
Nói cách khác, anh không hề có hứng thú gì với con người cô.
Trong
hai năm đầu, Ngô Tuệ cảm thấy mình giống như một con trâu bị dồn vào đường
cùng, phía sau là một chiếc roi lửa không ngừng quất vào mà tất cả những gì cô
có thể làm là chạy thục mạng về phía trước đến khi kiệt sức thì thôi.
Chiếc
roi lửa đó nằm trong tay Đỗ Khải Văn. Anh vứt cô đến những khu vực khác nhau,
những bộ phận khác nhau, giao cho những nhiệm vụ khó hoàn thành và đứng nhìn cô
chống chọi với hoàn cảnh xa lạ và vô số những sự nghiệt ngã nhưng tất cả nhũng
điều này luôn có một điểm khác với lúc đầu.
Lần
này, mọi người đều biết cô là người mà Đỗ Khải Văn nhắm tới.
Điều đó
khiến cô càng mệt mỏi hơn. Có lúc, cô tưởng như mình đã suy sụp sau khi hoàn
thành xong dự án. Cô gào khóc giữa đêm vì không biết nếu thất bại thì điều gì
sẽ chờ đợi cô. Cô là một người đang đứng trên cát lún, chẳng biết khi nào sẽ
rơi xuống vực sâu vạn
trượng.
Đỗ Khải
Văn không để Ngô Tuệ ở bên mình nhưng điều này không có nghĩa là anh không để ý
gì đến cô. Anh luôn quan sát mọi việc cô làm trong suốt hai năm đó. Sau hai năm,
trong cuộc họp thường niên, tổng giám đốc khu vực Đông Nam Á phụ trách khu vực
Trung Quốc đã đề nghị điều Ngô Tuệ đến Đông Nam Á phụ trách dự án phát triển
mới nhất này. Người phụ trách khu vực Trung Quốc có biết chút ít về Ngô Tuệ nên
chưa vội trả lời mà hướng ánh mắt của mình về phía Đỗ Khải Văn.
Đỗ Khải
Văn mỉm cười rồi lắc đầu.
Sau
cuộc họp thường niên, Ngô Tuệ nhận lệnh điều chuyển công tác. Nhưng lần này,
trên lệnh điều chuyển không viết tên bất kỳ thành phố hay công ty chi nhánh
nào.
Chức vụ
lần này của cô là trợ lý đặc biệt của Đỗ Khải Văn.
Sau khi
đến bên anh, cô mới phát hiện ra rằng, tất cả những chuyện xảy ra trong hai năm
qua mới chỉ là khúc dạo đầu mà thôi. Công việc khiến cô thật sự bị kiệt sức vừa
mới bắt đầu. Đỗ Khải Văn là người tham công tiếc việc một cách biến thái. Nếu
không phải vì anh còn giữ bản năng của con người là cần phải ngủ thì cô hoàn
toàn có lý do để tin rằng, anh sẽ yêu cầu tất cả mọi người quanh mình làm việc
liên tục hai mươi tư tiếng giống như một động cơ vĩnh cửu, không cần bất cứ sự
hỗ trợ nào.
Nhưng
cô tự nguyện phục tùng anh.
Cho dù
phải trải qua bao lâu, cho dù thay đổi đến thế nào, cô mãi luôn ghi nhớ anh đã
từng hai lần thay đổi số phận cô. Không có Đỗ Khải Văn thì có thể đến giờ cô
vẫn phải chạy đôn đáo dưới cái nắng gay gắt, vẫn bị những người xung quanh nhìn
với con mắt ghẻ lạnh, vẫn là một người không thấy tương lai phía trước, vẫn chỉ
là cây cung bám đầy bụi. Nhưng cô vẫn có chút sợ anh. Mỗi lần nhìn thấy Đỗ Khải
Văn, trong lòng cô luôn trào dâng rất nhiều cảm giác phức tạp. Cô muốn làm mọi
thứ một cách tốt nhất để anh thấy được sự thay đổi của cô, nhưng lại mơ hồ muốn
né tránh ánh mắt của anh. Sự mâu thuẫn này khiến cô thường không tìm thấy chính
mình nên cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo trước mặt anh. Trạng thái căng thẳng
tinh thần này làm cô kiệt sức.
Ngô Tuệ
không ngờ rằng, khi cô bắt đầu dùng ánh mắt hoàn toàn mới để nhìn Đỗ Khải Văn
thì anh cũng dùng ánh mắt hoàn toàn mới để nhìn cô.
Sau hai
năm, Ngô Tuệ lại trở về trước mặt anh.
Đây là kết
quả mà anh muốn thấy. Lần này, cô xuất hiện trước mặt anh trong bộ đồ được
thiết kế riêng, tóc ngắn gọn gàng, nước da trắng ngần, đặc biệt là đôi mắt có
hồn. Bóng dáng trắng bệch và gầy yếu hai năm trước đã hoàn toàn biến mất. Mọi
người đều ca ngợi những thành tích cô đã gặt hái được trên con đường của mình.
Không ai còn nhớ đến quá khứ của cô. Không có ai cười nhạo hay miệt thị cô. Bây
giờ, cô là đóa hoa nở trên khe núi, mỉm cười tự tin và rạng rỡ dưới án