o cô cơ hội từ chối, liền giơ tay kéo cô xuống. Cánh tay của người
đàn ông này thật rắn rỏi. Cô không kịp mở miệng thì đã bước xuống thuyền rồi.
Vì đứng không vững nên cô vội ngồi xuống, tay bám chặt vào hai bên vịn không
dám buông ra.
Tiếng
ca nô vang lên theo tiếng cười của Đỗ Khải Văn. Cô run rẩy trước những bọt sóng
bắn tung tóe, sợ hãi đến tội nghiệp. Anh ngoái đầu nhìn cô, ánh mắt lóe lên khó
hiểu. Chiếc ca nô chậm dần, chậm dần rồi như dừng hẳn lại. Anh buông một tay,
nhoài người hôn cô.
Trong
chốc lát, cô hoàn toàn mất phản ứng nhưng sau đó cơn giận dữ bỗng chốc cuộn
dâng. Cô giận phát run lên, ngón tay cũng run lẩy bẩy. Cô giận không phải vì
cái hôn bất ngờ này mà là thần tượng trong tim cô đã tan vỡ.
Thần
tượng đó chính là Đỗ Khải Văn. Anh là động lực duy nhất để cô kiên trì tồn tại
suốt mấy năm qua, là phương hướng cho mọi nỗ lực hy sinh của cô, là lý do để cô
chiến đấu, quyết không từ bỏ. Sao anh có thể tự tay phá hoại hình tượng mình
trong tim cô chứ?
Cơn
giận dữ khiến cho cô đứng phắt dậy, đẩy anh ra. Khi làm việc đó, cô hoàn toàn
quên mất là mình còn đang ở trên thuyền. Cô chỉ nghe thấy bên tai mình có tiếng
Đỗ Khải Văn rất nhẹ nhàng:
- Cẩn
thận!
Trước
mắt trời đất như xoay chuyển, cô mất thăng bằng rồi ngồi phịch xuống. Có tiếng
“ùm” dưới nước, bọt nước lạnh bắn lên mặt cô.
Hành
động ngốc nghếch sau đó của Ngô Tuệ đã khiến cô hối hận suốt đời. Sau khi sợ
hãi ngồi bên mạn thuyền và không thấy Đỗ Khải Văn đâu, cô đã nhảy ra khỏi
thuyền.
Sau này
Đỗ Khải Văn vẫn luôn châm chọc:
- Chỉ
là bị hôn một cái thôi. Việc gì em phải nhảy xuống biển?
Cô
không nói gì, không thể trách anh hiểu lầm. Bởi vì một người hoàn toàn không
biết bơi mà lại nhảy xuống biển giữa mùa đông thì chỉ có là đi tìm đến cái chết.
Nhưng lúc đó cô đã nhảy xuống.
Với
hành động của Đỗ Khải Văn lúc đó, cô không những không nên nhảy xuống biển mà
còn phải ở trên thuyền ném đá xuống.
Ngô Tuệ
được Đỗ Khải Văn kéo lên khỏi mặt nước. Rất lâu sau, anh mới giải thích. Sau
khi rơi xuống nước, mãi sau anh mới ngoi đầu lên không phải vì cố ý dọa cô mà
chỉ là bỗng nhiên phát hiện ra bánh lái thuyền có rong biển quấn vào. Sợ nó làm
hỏng bánh lái nên anh mới tiện thể gỡ ra. Không ngờ khi anh quay đầu lại thì cô
đã nhảy xuống biến. Thế nên anh phải ra sức kéo cô lên.
Hai
người đều ướt sũng. Gió biển mùa đông như dao cứa lên người họ. Anh nhìn cô rồi
cười bộ dạng đáng thương của cô, sau đó lại ôm chặt lấy cô.
Cô cảm
thấy mình thật yếu đuối. Cảm giác yếu đuối khiến cô không có bất cứ phản ứng
nào khi anh hôn lần thứ hai. Cô bị anh hoàn toàn chiếm lĩnh.
Thế thì
sao nào? Không có Đỗ Khải Văn thì không có Ngô Tuệ. Cô đã không có đường quay
lại nữa rồi. Thần tượng trong lòng đã sụp đổ, nhưng anh vẫn ở đó. Cũng vì vậy
mà cô cứ bước mãi về phía trước, đến khi không thể bước tiếp nữa thì thôi.
Bây giờ
cô biết mình sẽ cố gắng hết sức lao về phía trước, không phải là sợ chiếc roi
phía sau mà chỉ muốn theo kịp bước chân anh. Bởi vì cô yêu anh.
Trước
đây rất lâu, khi trái tim còn hoảng loạn và cô chưa có chỗ dựa thì cô đã yêu
anh mất rồi. Có thể là sớm hơn nữa, khi anh đưa cốc nước ra trước mặt cô mỉm
cười. Thậm chí, khi chưa nhìn rõ mặt anh thì đã yêu anh mất rồi.
Nhưng
trong lòng cô hiểu rõ, Đỗ Khải Văn sẽ không vui và biết sự thật này. Anh chỉ
hiếu kỳ với cô thôi. Anh muốn tìm kiếm thứ gì đó khác biệt trên con người cô.
Sau khi trở thành trợ lý đặc biệt của anh, cô đã thấy rất nhiều người phụ nữ
phát cuồng vì anh. Ai ai cũng yêu tiền của Đỗ Khải Văn. Nếu như anh biết côcũng
là một thành viên trong số họ thì tuyệt đối anh sẽ chán ngán và vứt bỏ cô ngay.
Bao năm
nay, cô đã vô số lần cảm thấy mình bị tách ra, trôi dạt trong không trung, lạnh
lùng nhìn phía dưới nhẹ nhàng xoay chuyển, thấy mình che giấu khát vọng, không
để người đàn ông đó biết được cách nghĩ thật sự của mình.
Trước
mặt anh, cô lấy việc theo đuổi sự nghiệp làm mục tiêu cả đời. Sau này, đến cả
bản thân cô cũng không rõ, rốt cuộc điều gì mới có thể khiến cô cảm thấy vui
vẻ. Là Đỗ Khải Văn hay là quyền lực? Những gì cô đã vất vả tranh đấu những năm
qua đều mất hết rồi.
Sự thật
là Đỗ Khải Văn đã mất tích.
8
Sau khi
Ngô Tuệ xuống sân bay, Lý Lập là người đầu tiên nhận được điện thoại của cô.
Trên điện thoại, anh nói bên cảnh sát đang tìm các vật chứng ở căn hộ của Đỗ
Khải Văn. Nếu được thì mời cô đến đó ngay.
Ngô Tuệ
biết căn hộ đó. Ba năm trước, cô và Đỗ Khải Văn đã từng có lần cãi nhau kịch
liệt ở đó.
Cô đã
vô số lần hồi tưởng lại ngày hôm đó. Bản thân cảm thấy đó chỉ là một giấc mơ.
Làm gì
có chuyện Đỗ Khải Văn cãi nhau với cô trên phố? Trên thương trường, anh là một
người nổi tiếng nhã nhặn, luôn giữ nụ cười trên môi. Kể cả có bị khiêu khích
đến mấy thì anh cũng không cau mày. Tuy nhiên những người quen anh đều biết có
con dao ẩn chứa sau nụ cười đó. Nhưng cãi nhau trên phố, quát tháo cô, bị cô
quát tháo, dùng những lời cay độc đều chỉ là những ảo giác mà cô gặp phải do áp
lực công việc quá lớn mà
