h mặt
trời.
Anh rất
hài lòng nhưng lại có chút tiếc nuối.
Niềm
vui trong cuộc sống của anh vốn không nhiều. Những năm qua, chúng lại lần lượt
mất đi từng chút từng chút một. Phía sau chỉ còn lại sự mệt mỏi.
Nhưng
Ngô Tuệ không như vậy. Anh nhanh chóng phát hiện ra rằng, người con gái này có
thể đem đến cho anh niềm vui và còn hơn thế nữa.
Ngô Tuệ
là người có tính cách tuyệt đối không thỏa hiệp, làm chuyện gì cũng muốn đạt
được kết quả, không hề so đo, muốn dùng mọi cách để đạt được mục đích. Thế mà
trước đây, anh không phát hiện ra rằng cô là một người có tính nóng như lửa.
Khi gặp phải thất bại có thể một mình chạy lên nóc tòa nhà vừa la hét vừa chửi
rủa. Khả năng kìm nén trước đây chỉ là giả dối.
Lần đầu
tiên anh nghe thấy cô một mình chửi rủa chỉ là sự trùng hợp. Văn phòng ở Hồng
Kông của anh nằm ở tầng trên cùng của tòa nhà. Có một chiếc thang máy nhỏ thông
thẳng lên vườn hoa trên nóc tòa nhà. Thi thoảng anh cũng ra đó hít thở không
khí trong lành. Vườn hoa trên đỉnh tòa nhà khá cao, lại không có đường thông ra
ngoài, phía dưới có một cái sân, ngoài ra còn có một chiếc thang máy nhỏ. Nhưng
bình thường đều khóa, không có ai lên đây.
Thế nên
hôm đó khi nghe thấy những lời chửi rủa đó, anh còn tưởng mình bị ảo giác.
Nhưng
sau đó, anh cúi xuống nhìn thấy Ngô Tuệ đứng một mình ở sân thì mỉm cười.
Cô vẫn
mặc bộ đồ đó, hai tay vịn vào lan can ngoài cùng và hét rất lớn, dùng những từ
ngữ mà hầu như anh chưa từng nghe bao giờ. Cô vung nắm tay mạnh mẽ, nét mặt vô
cùng sống động giống như thể là một con người hoàn toàn khác vậy.
Hai
ngày nay, cô đang cùng hai trợ lý khác hoàn thành một dự toán kinh phí dự án.
Bên khách hàng cực kỳ khó tính. Tuy chưa bao giờ quản lý quá trình hoàn thành
nhưng thi thoảng anh thấy vẻ mặt bình tĩnh của cô có dấu hiệu bị phá vỡ thì cảm
thấy cô cùng thú vị.
Lòng
kiên nhẫn của cô trong quá khứ vẫn phát huy tác dụng. Dù dưới bất kỳ hoàn cảnh
nào, Ngô Tuệ cũng rất giỏi khống chế bản thân nhưng điều khiến anh hoàn toàn
bất ngờ là đằng sau vẻ kiên nhẫn khi ở trước mặt người khác, cô lại có cách xả
giận rất quyết liệt. Cách giải thoát này cũng hết sức đặc biệt. Quả là cô đã
không phụ sự kỳ vọng của anh.
Sau
này, Ngô Tuệ phát hiện ra rằng, càng ngày Đỗ Khải Văn càng đưa cô theo nhiều
hơn. Cô chẳng hề để ý, tất cả đều là công việc mà thôi. Hơn nữa, đi theo Đỗ
Khải Văn, cô học hỏi được rất nhiều thứ nhưng dần dần lại có một cảm giác rằng
mình luôn bị theo dõi, lúc xa, lúc gần, có lúc cô nhạy cảm ngoái đầu lại thì
thấy Đỗ Khải Văn trong đám đông vây quanh. Anh bận rộn đến mức chẳng có thời
gian ngẩng đầu lên thì làm gì có thời gian để ý đến cô.
7
Sau
mười bốn tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, cuối cùng chiếc máy bay cũng đáp
xuống sân bay quốc tế phố Đông. Không có ai ra đón Ngô Tuệ. Cô tự mình về nước.
Trước khi đi, cô chỉ gửi một bức thư điện tử cho công ty nói cô có việc gấp
phải về trước giải quyết.
Sau khi
Lý Lập – trợ lý đặc biệt của Đỗ Khải Văn nhận được điện thoại của Ngô Tuệ, anh
ta lập tức báo cảnh sát. Trước khi lên máy bay, cô còn nhận được tin bên cảnh
sát đã bắt đầu điều tra. Bên cảnh sát rất cần sự giúp đỡ của cô. Cô cảm thấy Đỗ
Khải Văn sẽ không vui khi quan hệ của họ bị đưa ra trước công chúng nhưng đến
lúc này, cô không còn lựa chọn nào khác.
Lý Lập
nói không có ai gọi điện tống tiền, cũng không có bất cứ lời cảnh cáo uy hiếp
nào. Đỗ Khải Văn biến mất như bọt sóng giữa đại dương bao lao.
Cho dù
là đại dương thì cô cũng không tin Đỗ Khải Văn lại có thể biến mất được.
Dường
như người đàn ông này có một sức lực vô biên. Cô đã từng cùng anh vượt biển.
Mùa đông năm năm trước, anh đưa cô đến gặp một khách hàng người Thái Lan. Đỗ
Khải Văn là một người có địa vị và quyền thế. Mỗi lần ra ngoài đều có ít nhất
hai trợ lý đi theo. Mặc dù mỗi người đều đem theo một tập tài liệu dày nhưng
khi cô lên thuyền thì tim vẫn đập mạnh. Ở đâu gặp mặt mà chẳng được. Chẳng lẽ
cứ phải bơi thuyền ra giữa biển mới được sao? Rốt cuộc là họ buôn bán gì vậy?
Ma túy ư?
Khách
hàng là người của chính phủ Thái Lam, bình thường lo lắng nhiều việc nên rất
thích đi biển. Chiếc du thuyền sang trọng rời bến, có vài vị khách còn ngồi ca
nô đến rồi lên thuyền. Ngô Tuệ cảm thấy mấy vị khách này khá quen. Ai nấy đều
hồ hởi, vui vẻ.
Nhưng
Đỗ Khải Văn lại luôn ủ rũ. Lúc đầu cô cho rằng anh không hài lòng về giá cả
nhưng đến người ngoài ngành cũng biết con số trên hợp đồng đúng là cái giá vừa
bán vừa tặng. Cô đang lẩm bẩm cái gì gọi là “rắn nuốt voi” thì Đỗ Khải Văn đứng
dậy nói:
- Cô đi
theo tôi. Chúng ta đi dạo một lát.
Nhận
lương của ông chủ đương nhiên cô phải nghe lời của anh rồi. Cô vốn cho rằng đi
dạo chỉ là đi một vòng trên sàn tàu nhưng không ngờ anh lại nhảy xuống một
chiếc ca nô và còn quay người nhìn cô.
Ngô Tuệ
sinh ra ở vùng núi nên hơi sợ nước. Lần đầu tiên cô thấy biển thật sự là khi cô
tốt nghiệp đại học. Đến giờ cô vẫn sợ nước. Bể bơi cũng có thể làm cô phát
khiếp nữa là biển cả bao la thế này.
Đỗ Khải
Văn không ch