trạng của anh hôm đó cực kì tồi tệ! Rốt cuộc
Tiểu Quân muốn gì chứ? Anh biết nhưng anh càng biết bản thân mình không thể cho
cô ấy được.
Cho thế nào đây? Vì kết hôn với cô mà gây căng thẳng
với gia đình ư? Bỏ hôn ước với Văn Tâm, phá hủy những hợp đồng hợp tác giữa nhà
anh và nhà Văn Tâm ư?
Chắc chắn là cuộc hôn nhân chỉ có tiền mà không có
tình yêu sẽ không hoàn hảo nhưng cuộc hôn nhân chỉ có tình yêu mà không có tiền
thì hoàn hảo sao được? Thật nực cười!
Tuy anh không phải là kẻ chỉ biết tiêu tiền của gia
đình nhưng sự nghiệp của anh là sự nghiệp của gia tộc. không có cây đại thụ này
phía sau thì anh có thể làm được gì chứ?
Kinh doanh công nghiệp hay giải trí đều cần kiếm ra
tiền. Anh chưa từng đi làm kiểu chín giờ sáng đến năm giờ chiều mới về. Anh vốn
không thể tưởng tượng được cuộc sống đó. Chẳng trách mà Tiểu Quân lại muốn anh
giống như cô, hằng ngày sáng sớm đến công ty cùng những nhân viên bình thường
bận rộn để kiếm những đồng lương ít ỏi, tối đến mệt mỏi kiệt sức trở về căn hộ
chung cư chật hẹp như chiếc lồng chim, xem ti vi trong thời gian còn lại ư?
Cuộc sống đó, anh chỉ cần tưởng tượng cũng cảm thấy
lạnh toát mồ hôi hột rồi. Hơn nữa, nếu thật sự có ngày đó thì liệu Tiểu
Quân còn yêu anh nữa không?
Phụ nữ luôn miệng nói là vì tình yêu nhưng thứ họ yêu
là gì nhỉ? Là núi tiền của anh ư? Là chiếc ô tô sang trọng ư? Hay là cùng anh
hưởng cuộc sống giàu sang? Không có những thứ đó, anh còn là người đàn ông
trong lòng cô không?
Hoặc là Tiểu Quân khác những người khác. Cô thật sự
cho rằng hai người cùng ăn một bát mì rẻ tiền mà có tình yêu thì mới là người
phụ nữ hạnh phúc. Hai năm nay, cô hoàn toàn thờ ơ với những món quà xa xỉ mà
anh tặng. Nếu không phải là anh nhắc thì rất ít khi cô dùng đến chúng. Anh đã
vô số lần bảo cô thôi việc nhưng cô không nghe mà lại còn làm việc càng ngày
càng chăm chỉ hơn. Cô cố chấp chỉ có một chuyện. Đó là kết hôn. Cô sợ anh nghi
ngờ nên đã chủ động đề nghị anh chứng minh tài sản. Cô không cần một đồng nào
của nhà anh cả.
Nhưng bất luận cô làm thế nào thì kết cục vẫn vậy. Gia
đình anh là những người kinh doanh. Cái gì cũng đều có thể tính ra giá trị
được. Hôn ước giữa anh và Văn Tâm không những không làm thất thoát tài sản ra
ngoài mà còn làm cho thực lực gia đình tăng lên gấp bội. Mối làm ăn tốt như vậy
thì ai bỏ được chứ?
Đi một vòng rồi lại quay về đường cụt, Chí Hào đau
đầu. Anh đã làm hết sức có thể, chỉ cần cô muốn thỏa hiệp, anh có thể làm vừa
lòng cô mọi thứ. Cô còn muốn thế nào nữa chứ? Nếu đổi là một người phụ nữ khác,
anh tin rằng phản ứng của họ sẽ là ngây ngất, vui mừng đón nhận. Duy chỉ có
Tiểu Quân, cô vẫn giận như vậy.
Mấy ngày nay, Tiểu Quân từ chối liên lạc với anh. Anh
cũng biết đây là lúc cô tức giận nhất. Ban đầu, anh muốn cô có vài ngày để suy
nghĩ lại, hy vọng sau khi bình tĩnh lại thì có thể hiểu rõ hiện thực. Thật
không ngờ, lần này cô lại giận lâu như vậy. Mấy tuần liền bặt vô âm tín. Những
cuộc điện thoại và tin nhắn của anh đều như đá ném xuống biển, chẳng có tăm hơi
gì. Cuối cùng, anh không đợi được nữa nên đành phải trực tiếp đến tìm cô.
3.
Cửa xe có tiếng gõ nhẹ. Chí Hào quay đầu lại thì nhìn
thấy Tiểu Quân. Đây là nơi họ thường xuyên gặp nhau, con ngõ nhỏ rất hẹp, bình
thường ít người qua lại, hai bên đường là bóng cây rậm rạp, giữa tháng Tư mà
tưởng như trời đã tối. Ở đây vẫn có ánh mặt trời hoàng hôn màu cam đỏ. Ánh nắng
xuyên qua kẽ lá chiếu lốm đốm lên người, lên mặt cô lấp lánh.
Lúc trước định nói gì, anh hầu như quên sạch. Anh đẩy
cửa xe, nắm lấy tay cô, kéo vào xe.
Tiểu Quân đang định nói, không kịp đề phòng, đã bị anh
kéo vào xe. Vóc dáng cô nhỏ bé nhưng không quá gầy, nắm vào cổ tay cô như nắm
vào chiếc kẹo bông vậy, mềm mại, rất dễ chịu! Chí Hào bỗng phát hiện ra mình
nhớ cảm giác này biết mấy. Không kìm nén được, anh lại nắm chặt hơn.
Cô đang định nói thì bị anh chặn lại, nhẹ nhàng
nói.Tay anh nắm
chặt tay cô, cảm giác da thịt tiếp xúc làm cho tâm trạng anh khá lên rất nhiều.
Lúc này, anh chỉ nhìn cô cười:
- Em sao thế?
Cô cũng nhìn anh. Ánh sáng phản chiếu ở khoảng cách
gần. Anh cảm thấy trước mắt mình mờ đi, không nhìn rõ ánh mắt của cô, cũng
không cảm thấy gì.
Trời nóng! Tiểu Quân buộc tóc lại để lộ cái cổ trắng
ngần. Vì bị anh kéo vào nên áo cô cũng có chút xộc xệch, cổ áo sơ mi phía bên
anh gấp ngược lên, cái nốt ruồi đen ở sâu trong cổ lúc ẩn lúc hiện.
Không khí trong xe đủ mát nhưng anh bỗng cảm thấy
nóng. Không kìm được, anh cúi đầu hôn lên cổ cô. Tiểu Quân co rúm người lại.
Đương nhiên, cô đã quá quen với những động chạm của anh nhưng cô bây giờ giống
như một con nhím cuộn tròn người giương lông cứng, rụt cổ, lạnh lùng nói:
- Anh
đừng như vậy. Tôi có chuyện muốn nói.
- Em
muốn nói gì? – Anh ngẩng đầu lên cười hỏi lại cô. – Về nhà rồi nói được không?
Bên cạnh có người đi qua, cô giằng tay anh ra tỏ thái
độ nghiêm túc. Bị cô làm cho giật mình, anh từ từ ngồi ngay ngắn lại. Trước mắt
là khuôn mặt của người đàn ông quen thuộc, một người giàu c
