a ấp úng, đứng thì cứ khúm núm, nhìn thấy làm người ta chán ghét.
Hiện tại anh cũng không biết sao mình lại có thể nói chuyện cùng một cô
gái nữa.
- Ngẩng đầu lên, nghe tôi nói. - Minh Dạ Tuyệt lớn tiếng.
- Em đang nghe ạ. - Duy Nhất nghe anh nói mà cả người run lên, vội vàng
ngẩng đầu lên theo lời của anh. Bé chỉ sợ anh sẽ không hài lòng với
mình.
- Ừ. - Minh Dạ Tuyệt nghe câu trả lời dứt khoát ấy, hài lòng gật đầu một cái, sau đó đưa ngón tay chỉ về căn phòng bên cạnh.
- Đó là phòng của cô, lúc tôi không gọi thì đừng xuất hiện trước mặt tôi, nhưng lúc tôi gọi phải tới ngay nghe không?
- Nghe. - Lần này Duy Nhất không còn lắp bắp nữa, mặc kệ anh nói là cái gì, lập tức đồng ý ngay.
- Ừ, trước tiên như vậy đã, bây giờ cô về phòng mình đi! - Minh Dạ Tuyệt
nói xong cũng xoay người, đi về hướng một căn phòng khác.
- Anh ơi! . . . . . - Duy Nhất nhìn thấy anh muốn rời khỏi, vội vàng lên tiếng.
Minh Dạ Tuyệt nghe được lời của bé..., dừng bước lại, chờ nghe những lời
tiếp theo. Mãi một lát sau cũng không thấy bé mở miệng, vì vậy quay đầu
lại nhìn bé, chỉ thấy một đôi mắt trong suốt đang khiếp sợ nhìn anh,
dáng vẻ giống như có rất nhiều lời muốn nói, lại không dám mở miệng.
- Có gì cứ nói.
Nghe được giọng nói lạnh lẽo của anh, Duy Nhất bị sợ đến rụt cổ.
- Em. . . . . . Đói bụng. - Bé nhỏ giọng nói, vừa dứt lời, bụng lập tức
kêu lên một tiếng ọc ọc, như thể đang hưởng ứng với lời nói của bé,
khuôn mặt nhỏ liền đỏ bừng, chậm rãi cúi đầu. Từ hôm qua đến bây giờ bé
còn chưa có ăn cơm, nếu thật sự không phải vì quá đói, bé sẽ không mở
miệng với anh đâu.
Minh Dạ Tuyệt nghe xong lời của bé..., không
nói gì thêm, chỉ lấy điện thoại di động ra nhấn một dãy số, phân phó mấy câu với người ở bên kia, quay đầu lại tiếp tục đi về phía phòng mình.
Duy Nhất nhìn bóng dáng rời đi của anh, cúi đầu như đưa đám. Bé còn tưởng
rằng, anh sẽ lấy chút đồ ăn cho bé chứ, xem ra căn bản là anh bỏ mặc sự
sống chết của bé đây mà.
- Tôi nói đầu bếp nấu cho cô chút thức
ăn rồi, cô xuống dưới lầu đợi đi, đừng đến lầm ầm ĩ với tôi nữa. – Trong lúc Duy Nhất vô cùng thất vọng, định quay về phòng, liền nghe được câu
nói trên.
- À? cám ơn anh ạ, từ nay em đảm bảo sẽ ngoan ngoãn. -
Qua một lúc lâu Duy Nhất mới chậm chạp phản ứng, mặc kệ Minh Dạ Tuyệt có nghe thấy hay không, hướng về bóng lưng của anh nở một nụ cười sáng
lạn, sau đó bé nhảy chân sáo xuống lầu.
Minh Dạ Tuyệt xoay người
nhìn dáng vẻ xuống lầu của bé, sắc mặt không còn lạnh lẽo nữa, thậm chí
còn có chút dịu dàng. Anh không hiểu, việc này có cái gì là vui mừng kia chứ? Lắc đầu một cái, liền bước vào phòng mình, sau đó đóng cửa phòng
lại, ngăn cách mình những lời nói của bé.
Duy Nhất ngoan ngoãn
ngồi trên ghế salon, đợi người đem thức ăn đến cho bé, từ nhỏ bé đã là
một đứa trẻ ngoan, mẹ cũng nói bé là đứa bé biết nghe lời nhất. Bé vẫn
lấy đó làm kiêu ngạo.
Chỉ ít phút sau, một người phụ nữ trung
niên mang theo cái hộp cơm đi vào, khi thấy Duy Nhất ngồi ở trên ghế
salon, miệng lập tức há to, vội vàng đi mấy bước lớn tới trước mặt bé.
Duy Nhất nhìn hộp cơm trong tay dì, lập tức cười, ngồi ngay ngắn như một
đứa trẻ ngoan đang chuẩn bị ăn cơm. Anh kia đúng là không có lừa bé mà.
Nhìn người phụ nữ trung niên để hộp cơm xuống, tay Duy Nhất nhanh chóng
hướng về phía chiếc hộp ấy, nhưng dì không cho bé đụng vào, vội vàng kéo tay bé ra.
- Đứa bé này, đây không phải là nơi cháu có thể tới.
Nhanh, theo dì đi ra khỏi nơi này. - Dì Trương đi tới trước mặt Duy
Nhất, để hộp cơm xuống, kéo bé đi.
Cũng không biết là người nào lơ là để bé chạy đến nơi đây? Nếu bị cậu chủ biết xem chừng là khó sống.
- Dì ơi! cháu còn chưa ăn cơm mà. - Duy Nhất nhìn hộp cơm trên bàn mà đau lòng, liền nói với cái người đang kéo bé đi.
- Chưa ăn cơm? Ba mẹ cháu đâu? Vì sao lại đến chỗ này? – Dì Trương không
ngừng kéo bé đi ra ngoài, mặc kệ trong lời nói của bé có vài điều không
hợp lý. Dì chỉ biết, nơi này không phải là nơi một đứa bé có thể tới,
đặc biệt đứa bé còn là bé gái.
- Ba mẹ của cháu đều chết hết rồi. Ôi! Dì ơi, tay cháu thật sự là đau lắm ạ. - Duy Nhất lễ phép nói, hi
vọng dì sẽ nhẹ một chút. Cánh tay của bé thật sự rất đau.
- Ôi! Chết! – Dì Trương nghe được lời của bé..., dừng bước, giật mình nhìn bé.
- Dạ ạ - Duy Nhất gật đầu một cái, lại không dám nói thêm lời nào, chỉ sợ dì ấy sẽ giống như cái anh kia không ngừng mắng bé.
- Thật là đứa bé đáng thương, là ai dẫn cháu đến chỗ này? – Dì Trương cúi người xuống, lúc này mới thấy đầu tóc Duy Nhất rối bù, quần áo bẩn
thỉu, trên gương mặt nhỏ nước mắt đã khô khốc.
Đứa bé này thật
đáng thương, ba mẹ bé nhất định là cùng nhau sống chết, mới để lại đứa
bé một mình ở trên đời, thật là họ làm không đúng rồi!
- Là một anh trai dẫn con tới. - Duy Nhất thành thật trả lời.
- A, vậy sao? Vậy dì dẫn cháu đi ăn, có được hay không?- Dì Trương xót
thương, dùng tay xoa xoa cái tràn đầy dơ bẩn của bé, giọng dịu dàng nói.
Nhất định là cậu hai nhìn thấy bé đáng thương mới đem về đây, chỉ là tại sao có thể để bé chạy đến c