hỗ cậu cả làm gì? Nếu như bị cậu cả phát hiện
thì làm thế nào?
- Thật ạ! - Duy Nhất trừng lớn mắt, không thể tin được là có chuyện tốt như vậy.
- Ừ. Thật.
- Con cám ơn ạ. - Duy Nhất nở một cười ngọt ngào với dì Trương, dì có giọng nói nhỏ nhẹ và dáng vẻ rất giống như mẹ bé nha.
- Không cần cám ơn, về sau có chuyện gì tới tìm dì là được rồi, nếu dì
Trương có thể làm được, sẽ không từ chối giúp đỡ cháu. – Dì Trương khẽ
mỉm cười, dắt tay bé đi.
Cho đến trời sắp tối, Minh Dạ Tuyệt bước ra khỏi phòng của anh.
- Ai. . . . . . – Anh vốn là muốn gọi tên cô bé kia, nhưng lại đột nhiên phát hiện ra anh còn chưa biết tên của bé.
- Ai. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt đứng trước cửa phòng của bé gọi một
tiếng, một lát sau, không nghe thấy ai trả lời. Anh chần chờ mở cửa
phòng ra, cô bé đang làm gì thế? Coi lời nói của anh như gió bên tai
sao?
Minh Dạ Tuyệt nhìn quanh phòng không thấy có bóng người, cho là bé vẫn còn ở dưới lầu, lập tức xoay người xuống lầu.
Nhưng không nghĩ, dưới lầu cũng vô cùng yên tĩnh, nơi này căn bản cũng không có bóng của bé.
Minh Dạ Tuyệt nhìn ra phía bầu trời đêm, cười nhạo một tiếng.
Không thấy? Tự nhiên chẳng thấy đâu.
Một đứa bé nhỏ như vậy, cũng biết gạt người rồi, đi tới nơi này, chẳng lẽ còn muốn chạy trốn sao? Quả thực là mơ tưởng mà. Minh Dạ Tuyệt ngồi ở
trên ghế salon, chờ cái người chẳng biết phân biệt được tốt xấu kia trở
lại. Nhưng là, đợi cho đến hơn nửa đêm cũng không thấy bóng dáng của bé
đâu. Điều này làm cho anh không khỏi có chút bận tâm, tuy nói trong rừng này không xuất hiện thú dữ, nhưng vẫn phải có một số loại động vật nhỏ. Một đứa bé ở một mình trong rừng đến hơn nửa đêm không sợ sao? Nếu như
bé có thể kiên trì ở đó qua một đêm, vậy thì anh sẽ thay đổi cách nhìn
đối với bé.
Nghĩ tới đây, anh không hề đợi nữa, xoay người đi lên lầu.
Rời đi là sự lựa chọn của bé, anh sẽ tôn trọng, chết sống không nằm phạm vi anh có thể khống chế.
Lần nữa tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau, Minh Dạ Tuyệt nhìn ra ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ, đứng dậy, lấy từ trong ra tủ ra một bộ quần áo,
mặc nó lên người, sau đó rời khỏi phòng. Đi tới trước cửa phòng của Duy
Nhất, liền dừng lại, nhìn một chút, xem bé có thật sự là cả đêm chưa về
hay không. Khóe miệng không khỏi tự nhiên nở một nụ cười, thật là một
đứa bé kiên cường, anh đã xem thường bé rồi.
Có lẽ cần đi tìm bé
một chút, rừng rậm lớn như vậy, người lớn còn phải dùng xe hơi thay cho
đi bộ, vậy mà cũng phải đi cả hai ngày mới hết nơi đây, chớ nói chi là
một đứa bé. Nếu như thực sự bị lạc trong rừng, chết ở đâu đó chắc cũng
chẳng ai biết.
Mới vừa xuống lầu, đột nhiên anh nghĩ đến một vấn
đề lớn, rừng cây lớn như vậy, cô gái nhỏ kia đang ở nơi nào? Nếu gọi
người đi khắp nơi tìm bé thật đúng là lãng phí công sức. Mặc kệ, trước
nên tìm bé thôi. Nghĩ tới đây anh không trì hoãn nữa, vội vã đi ra
ngoài.
Anh mới vừa đi ra khỏi cửa được mấy bước, liền nghe một
giọng nói trong trẻo truyền đến bên tai, dừng lại, nhìn về nơi phát ra
âm thanh kia, liền nhìn thấy cô bé khiến anh phải đợi đến nửa đêm qua,
bé đang ngồi chồm hổm, lảm nhảm cái gì đó một mình .
Duy Nhất lặng lẽ nhìn con thỏ nhỏ không hề nhúc nhích.
Hôm nay vừa trở về, định vào nhà liền thấy con thỏ nhỏ cô đơn trên thảm cỏ, nó là con thỏ vô cùng đáng yêu. Cặp mắt vô tội đang nhìn về phía Duy
Nhất, trong mắt chứa đầy hoảng sợ.
- Con thỏ nhỏ, có phải là em
không tìm thấy mẹ mình hay không? Không cần phải sợ, chị đây sẽ giúp đỡ
em. Về sau hãy cùng chị làm bạn có được không? Mẹ chị cũng không cần chị nữa rồi, mẹ đã bỏ chị đến một chỗ rất xa, không có để ý đến chị, chị
rất nhớ mẹ, em có phải cũng như vậy không? - Duy Nhất ôm lấy con thỏ
nhỏ, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, nhẹ nhàng nói.
Bé chỉ lo lẩm bẩm cùng động vật nhỏ, nên không biết nguy hiểm đang đến gần mình.
Đang lúc bé cùng con thỏ nhỏ nói ra những chuyện uất ức và đau lòng, đột
nhiên cảm thấy con thỏ biến mất khỏi tay mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn
về phía con thỏ chạy đi, liền nhìn thấy một đôi mắt tức giận, khiến bé
bị sợ đến lập tức đứng lên.
- Anh. . . . . . Anh ơi - Duy Nhất
nhẹ nhàng kêu lên, khiếp sợ nhìn chằm chằm con thỏ nhỏ đang ở trong tay
anh, trong mắt ngập tràn sự lo lắng. Anh không phải là muốn đem con thỏ
kia đi chứ?
- Tối ngày hôm qua cô đi đâu vậy hả? - Minh Dạ Tuyệt
không thèm quan tâm đến gương mặt hoảng sợ của bé, anh chỉ có cảm giác
như mình vừa bị gạt mà thôi.
Làm cả buổi tối anh lo lắng không
biết bé ở đâu, còn muốn phái người đi tìm bé, bây giờ nhìn bé đang sống
rất tốt, quần áo trên người cũng thay đổi. Cô bé bây giờ với cô bé ngày
hôm qua theo anh đi về rất khác nhau, cũng liền hiểu được tối qua bé rất vui vẻ.
- Dì Trương dẫn em đi ăn cơm. - Duy nhất khiếp sợ nói.
- Cơm nước xong sao không trở về? Tôi nói cái gì rồi? Tôi nói muốn cô
luôn phải nghe lời tôi, cô đem lời nói của tôi cho vào quên lãng luôn à? - Minh Dạ Tuyệt mang theo cả người tức giận, đi lại cạnh bé.
-
Em. . . . . . em không có. . . - Chính bởi vì bé không như vậy, cho nên
vừa m
