ới tỉnh lại liền lập tức trở về, bé chính là sợ khi anh tỉnh lại
không tìm được bé sẽ tức giận. Bây giờ không ngờ anh còn tức giận hơn.
- Không có? Đêm qua cô không có trở về? - Minh Dạ Tuyệt nói, dần dần dùng sức mình siết chặt con thỏ nhỏ trong tay, có thể do nó đau đớn nên bắt
đầu kêu lên.
Anh không biết tại sao mình tức giận như thế, nhưng
nhìn bộ dạng nóng lòng giải thích của bé, mà không kìm chế được cảm xúc
của mình.
- Anh ơi! anh có thể thả con thỏ nhỏ xuống được không?
Nó đang rất đau đó ạ! - Duy Nhất nhìn con thỏ nhỏ đang hoảng sợ, trong
lòng đau nhói, bé lấy hết dũng khí nói với anh.
- Thương nó? Ha
ha ha, cô rất thích nó phải không? - Minh Dạ Tuyệt đột nhiên cười lên,
liếc mắt nhìn con thỏ đang giãy giụa trong tay, cảm thấy vô cùng căm
ghét nó.
- Em. . . . . . thấy nó rất đáng thương, nó không tìm
được mẹ của mình. - Duy Nhất cô đơn nói, con thỏ kia giống như bé, đều
là người bị người thân bỏ rơi.
- Đáng thương? Cô nói nó đáng
thương? Được, tôi liền để cho cô xem một chút cái gì là đáng thương. -
Vừa dứt lời, Minh Dạ Tuyệt liền đem con thỏ trong tay quăng đi xa, ở
giữa không trung bỗng xẹt qua một đường vòng cung, rồi rơi “bịch” xuống
phía xa.
“Chít” nơi xa truyền đến tiếng kêu thảm thiết của con
thỏ, nó khiến cho trái tim Duy Nhất liền đau đớn như người ngã xuống đất kia chính là bé.
Duy Nhất không còn để ý đến sự tức giận của anh, bé nhấc chân chạy nhanh đến nơi con thỏ bị quăng xuống.
- Nếu cô muốn cho nó chết nhanh hơn, như vậy thì cứ đi, tôi bảo đảm, nó
sẽ không sống qua ngày hôm nay. - Minh Dạ Tuyệt phủi đất trên tay xuống, ở sau lưng của bé nói, thành công bắt Duy Nhất đứng lại.
- Không muốn nó chết, cùng tôi đi vào nhà. - Minh Dạ Tuyệt xoay người, đi về
ngôi nhà của mình, giống như biết chắc rằng Duy Nhất sẽ nhanh chóng đuổi theo. Mà Duy Nhất cũng rất ngoan ngoãn liền chạy theo anh.
Duy
Nhất nơm nớp lo sợ đi vào trong nhà, sau đó ngồi lên ghế salon. Hiện
tại, đôi mắt của bé rất giống con thỏ nhỏ ban nãy, chứa đựng một sự sợ
hãi khi nhìn anh. Bé không biết kế tiếp anh sẽ làm gì. Có phải bé sẽ bị
đá văng ra ngoài giống như con thỏ hay không?
- Lại đó đứng, không có lệnh của tôi, cô không được đi đâu cả. - Minh Dạ Tuyệt chỉ vào chiếc cửa sổ bên trái, ra lệnh.
Vừa nghe được lệnh của anh, Duy Nhất vội vàng chạy đến bên cửa sổ, ngoan
ngoãn đứng ngay ngắn tại nơi đó, xoay người lại chờ anh ra lệnh. Xem ra
tối qua bé không có trở về làm cho anh vô cùng tức giận.
Nhìn
bóng dáng nhỏ đứng bên cửa sổ, dáng vẻ thấp thỏm đang nhìn về phía anh,
bộ dáng ấy thật giống với con thỏ mà anh vừa vứt đi. Từ từ khóe môi anh
nở nụ cười nhàn nhạt, mặc dù chỉ là chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến
mất, cũng là nụ cười thật lòng nhất của anh trong nhiều năm qua.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của bé, Minh Dạ Tuyệt không nói câu nào, nhẹ nhàng
nhắm hai mắt lại, cả lầu một bỗng chốc yên lặng như không có ai ở bên
trong.
Một lúc lâu sau, chân Duy Nhất trở nên mỏi nhừ, bé khẽ
nhíu mày, tự hỏi anh còn bắt bé phải đứng như thế này bao lâu nữa? Ngẩng đầu nhìn về phía người đang ngủ kia, lặng lẽ le lưỡi một cái, hướng về
phía anh làm mặt quỷ. Anh thật là xấu xa, ở trong trường học thầy giáo
cũng chưa từng phạt bé như vậy.
Lại qua một lúc lâu, Duy Nhất
thấy anh không nhúc nhích, từ từ quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, con
thỏ kia không biết còn ở đó không?, có bị thương hay không?
- Không được nhúc nhích, không cho quay đầu lại.
Khi bé mới vừa lơ lãng một tí, từ phía sau lưng giọng nói lạnh lùng của anh liền vang lên, làm bé sợ bắn người, vội vàng quay đầu lại, cúi đầu
không nói, chờ người kia khiển trách. Nhưng đợi một lúc lâu, cũng không
thấy anh lên tiếng, vì vậy lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía người nằm trên salon, ánh mắt của anh nhắm hờ, chẳng lẽ anh không mở mắt cũng có thể
quan sát được bé sao?
Lần này Duy Nhất không dám nhìn ra ngoài
cửa sổ nữa, hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào Minh Dạ Tuyệt, bắt đầu quan
sát thật kỹ anh, cho đến khi mắt mỏi nhừ, không còn có thể nhìn thấy cơ
thể anh động đẩy hay trợn mắt một với bé nữa.
Thẳng tới giữa
trưa, Minh Dạ Tuyệt vẫn là như cũ, không hề cử động, cũng không có mở
mắt. Chẳng lẽ là anh ngủ thiếp thật đi? Ngủ ở chỗ này, trên người anh
không phải bị lạnh chứ? Bé nhíu mày lại, mẹ nói ngủ không có chăn sẽ bị
cảm lạnh. Tuy rằng anh đối xử với bé không tốt cho lắm, nhưng bé cũng
không thể trơ mắt nhìn anh cảm lạnh nha.
Nghĩ tới đây, bé không
do dự nữa, di chuyển đôi chân còn đang nhức mỏi của mình, bước nhẹ nhàng giống như con mèo nhỏ đi về phía anh.
Minh Dạ Tuyệt hơi híp mắt, nhìn động tác quái dị của bé, trái tim không khỏi lo lắng.
Con bé muốn làm gì? Chẳng lẽ là muốn giết anh? Anh là lớn lên trong
giới hắc đạo, những chuyện như thế này đã trải qua nhiều rồi, cảm giác
của việc bị đả kích ngấm ngầm hay công khai đều đã cảm nhận qua, hiện
tại bản lĩnh của anh đã vượt xa những người con trai bằng tuổi, cho dù
là cùng một lúc mười tám người con trai với thân thể khỏe mạnh tuyên
chiến với anh, thì cũng không phải là
