mắt không thể tưởng
tượng nổi nhìn xuống chiếc bụng nhỏ, nơi này đang chứa một sinh mệnh
sao?
- Ừ, về sau nếu như có vấn đề gì, trực tiếp tới tìm tôi là
được rồi. – Bác sĩ nhìn nét mặt mang nhiều khắc khổ của Duy Nhất, chậm
rãi nói, cô gái này xem ra giống như có rất nhiều tâm sự.
- Dạ, cám ơn ạ. -Duy nhất từ từ đi ra ngoài. Cô biết ý tứ trong lời nói của vị bác sĩ kia, chỉ là, cô nên giữ nó lại hay sao?
Trên đường về nhà, Duy Nhất nhẹ nhàng đỡ bụng mình, trên mặt dâng lên một cỗ phiền muộn.
Tuyệt, sẽ thích đứa bé này sao? Anh chẳng thích cô, có thể làm lơ mà thích đứa bé trong bụng cô hay không? Nếu như anh không thích đứa bé này, cô nên
làm thế nào đây?
- Bảo bối, mẹ thật sự có nên giữ con lại không?
Nếu như ba con không thích con thì phải làm thế nào? Mẹ không biết ba sẽ thương con không, lại không muốn con nếm mùi vị đau lòng kia. Bảo bối,
nếu như ba con không muốn con, con có thể nghĩ đến chuyện sẽ đợi một dịp khác chào đời không? - Duy nhất vuốt bụng nhẹ chiếc bụng của mình,
buông lời nỉ non, giống như đang hỏi sinh mệnh nhỏ trong bụng, cũng là
đang hỏi mình.
Nếu như mà biết rõ đứa bé này sinh ra liền không
có cha, không được người ta thương yêu, cô có thể quyết định nó tồn tại
hay không sao?
- Mợ cả, đã về nhà rồi ạ. - Tài xế cắt đứt suy nghĩ lung tung của Duy Nhất, ngẩng đầu nhìn lên, thì ra đã đến trước của nhà rồi.
Thở ra một cái, từ từ xuống xe.
- Mợ cả, ông chủ mời cô đến nhà chính một chuyến ạ. - Mới vừa đi mấy
bước, nghe được một giọng nói cung kính mang theo chút khinh miệt gọi
cô.
- Ông là . . . . . - Duy nhất quay đầu lại nhìn người trước mắt đó là một người đàn ông ước chừng bốn mươi mấy tuổi, lạ lẫm hỏi.
Cô tới nơi này hơn nửa năm chưa từng gặp ông ta lần nào, nhưng điều này
cũng không thể trách cô, bởi vì trừ nhà chính của Minh Dạ Tuyệt và rừng
cây ra, cô không lui tới nơi nào cả. Chớ nói chi là sẽ biết người nào.
- Tôi là đại tổng quản đi bên cạnh ông chủ, mời cô đi theo tôi. – Trong
giọng nói quá rõ những xem thường, chỉ là không biểu lộ ra ngoài.
- Xin hỏi có chuyện gì không? - Duy Nhất hỏi lần nữa.
Kể từ sau khi kết hôn, cô chưa từng gặp cái người đại tổng quản này, Minh
Dạ Tuyệt cũng chưa từng đề cập đến việc cô đến chào hỏi ông, hôm nay là
thế nào? Ông ta chủ động đến tìm cô, bảo cô đến gặp ông ta ư?
-
Ông chủ chỉ bảo tôi đến đây để mời cô đến đó; nhưng không nói rõ lý do.
Xin cô nhanh lên một chút có được không? - Hồ Lập cúi đầu nhàn nhạt mà
nói ra, không thèm nhìn cô nữa, trong mắt xẹt qua một tia khinh thường,
đúng là một cô gái không biết điều, lại dám hỏi ông chủ tìm cô vì chuyện gì.
Duy Nhất nhíu mày, trong lòng thoáng qua một tia nghi ngờ.
Lúc nào thì cô đã đắc tội với người này? Nghe giọng của người kia hình
như có rất nhiều bất mãn với cô.
- Xin mời mợ cả - Hồ Lập đưa tay ra làm thư thế xin mời.
Duy Nhất nhìn ông một chút không có động tác gì, nhấc chân cùng ông đi về
con đường phía trước, một người như thế liền chứng minh thái độ của chủ
nhân, người kia chắc chắn cũng chẳng yêu thích gì cô, nhưng vì sao phải
bảo người đến đón cô?
Theo Hồ Lập đi
quanh quẩy trong rừng rộng, thật vất vả mới đi tới cái nơi được gọi là
nhà chính. Càng đến gần nhà chính, trong lòng Duy Nhất trong lòng càng
không thoải mái, có lẽ là nơi này lưu lại quá nhiều điều không tốt cho
cô, nên đối với nơi này cô chỉ có chán ghét và chán ghét mà thôi.
- Mợ cả, xin mời - Hồ Lập mang cô vào đại sảnh, sau đó dừng bước ngay cửa đải sảnh mà không đi vào trong.
Duy Nhất nhìn động tác của ông, mang theo hoài nghi từ từ đi vào, đi chưa
được mấy bước liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên lười biếng
ngồi ở trên ghế sa lon, bên cạnh còn có một người phụ nữ trung niên, và
một cô gái khá xinh đẹp, đảo mắt liền thấy đôi mắt tràn đầy thù ghét của cô ta nhìn thẳng về phía cô. Giống như cô đoạt lấy thứ quý gì đó của cô ta.
- Cha. - Duy Nhất đi tới giữa đại sảnh, chào một tiếng với người đàn ông trung niên ngồi trên ghế sa-lon
Người đàn ông trung niên giống như không có nghe được lời của cô..., vẫn dán
mắt vào chiếc tivi, mắt thậm chí ngay cả liếc cũng không liếc cô một
cái.
Không có ai mở miệng nói chuyện, cũng không có ai bảo cô
ngồi xuống. Cô ngoan ngoãn đứng ở đãi sảnh chờ câu hỏi của đám người
kia. Người phụ nữ trung niên ngồi bên cạnh Minh Thiên lộ ra vẻ mặt đầy
hả hê, mà Nguyễn Kiều Nhi nhìn thấy cô cũng không nói gì đoán chừng là
cố ý.
Duy Nhất nhìn một màn trước mắt, trong lòng cười nhạt một
tiếng, làm cái gì vậy? Đang cố cho cô thấy uy quyền sao? Cho là như vậy
sẽ khiến cô sợ sao? Vậy là quá khinh thường cô rồi.
Hồi lâu, bọn
họ không nói gì, Duy Nhất cũng không lên tiếng, chỉ đứng lẳng lặng đợi
chờ, nếu so về tính nhẫn nại thì sự kiên nhận của cô không thua kém bất
cứ kẻ nào cả.
- Khụ khụ, cô đã đến rồi. - Cũng không biết trải
qua bao lâu, Duy Nhất cho là ông vĩnh viễn cũng sẽ không nói chuyện, thì Minh Thiên lại đột nhiên ho một tiếng, giống như là đột nhiên phát hiện sự tồn tại của cô, cũng giống như không biết chuyện gì xảy ra.
-