m cúi đầu, trong bụng cười lạnh một
tiếng, anh cho rằng cô chỉ tức giận thôi sao? Anh ta cho nó là chuyện
như vậy, chỉ đơn giản là tức giận, tất cả đều có thể dùng thời gian để
quên đi sao hả? Anh cho là cô quá đơn giản rồi!
- Chẳng lẽ cô còn muốn tiếp tục như vậy? Nói cho cô biết, sự kiên nhẫn của tôi cũng có
giới hạn, đừng chống chọi với sự kiên nhẫn của tôi. - Minh Dạ Tuyệt nói
một tràng rồi tóm lấy cằm của cô, nâng đầu cô lên, căm tức nhìn vào đôi
mắt của cô.
- Nếu như không còn chuyện gì khác, tôi đi trước. -
Duy Nhất giơ tay lên nhẹ nhàng bắt lấy tay anh đang nắm cằm của cô, xoay người muốn rời đi.
Cô không muốn cùng anh thảo luận cái vấn đề
này, cũng không muốn dây dưa với anh. Anh và cô chỉ là người xa lạ có
quan hệ hôn nhân mà thôi.
- Rốt cuộc cô muốn như thế nào? - Minh
Dạ Tuyệt kéo thân thể cô lại, không để cho cô đi ra ngoài. Nỗi tức giận
trong lòng đang càng lớn lên, cũng khiến anh không thể khống chế chính
mình được.
- Tôi không muốn như thế nào cả, bây giờ anh làm sao
vậy hả, rốt cuộc anh muốn làm gì đây? Buông tôi ra! - Duy Nhất cắn răng
rống giận ra sức giằng co, đôi muốn đẩy những ngón tay cứng như thép của anh ra khỏi mặt cô, cô dùng hết sức lực toàn thân, cũng không thể lây
động cánh tay của anh..
- Cái người phụ nữ này, không nên quá
phận, chọc giận tôi thì hậu quả như thế nào cô phải biết chứ. Chớ đùa
giỡn với bé con như thế ở trước mặt tôi, tôi ghét phụ nữ như vậy. - Minh Dạ Tuyệt rống giận, nhất quyết không chịu buông tay. Anh chỉ là muốn có một lý do mà thôi, ngay cả một câu bình thường cô cũng không thể nói
với anh là sao?.
- Anh. . . . . . , tôi đâu có thể đùa giỡn như
thế với anh - trong lòng Duy nhất tức giận một trận, phẫn hận ra sức
nhấc chân giẫm xuống đất, vừa đúng ngay mu bàn chân của Minh Dạ Tuyệt.
- Hừ - trên chân đột nhiên truyền đến một trận đau đớn khiến Minh Dạ
Tuyệt rên lên một tiếng, tay tự giác nới lỏng ra, cô dùng cơ hội này để
trốn khỏi lồng ngực anh
Minh Dạ Tuyệt nhìn bóng lưng trốn chạy
của cô, rồi nhìn vết thương trên mu bàn chân, khiến lòng anh nổi lên một trận kích động, bước chân dịch chuyển, đi nhanh theo Duy Nhất, lúc bàn
tay cô sắp chạm vào tay nắm cửa, bàn tay to lớn của anh liền bắt được
vai cô, dùng sức lôi cô lại, cơ thể Duy Nhất càng lúc càng cách xa cánh
cửa, rồi bay vào lồng ngực anh.
- A. . . . . . - Thét
lên một tiếng, cơ thể Duy Nhất đụng ngay cạnh bàn ‘rầm’ một tiếng , bên
hông truyền tới một trận đau nhức, vì đau đớn nên cô không khỏi khom
người lại.
- Rốt cuộc anh muốn như thế nào hả? - Duy Nhất ôm eo
rống giận, nhìn người đàn ông đang đóng cửa lại rồi đi đến trước mặt cô. Lửa giận trong lòng từ từ trào dâng.
- Tôi muốn như thế nào? Là
vợ của tôi, lại nửa năm không để cho tôi chạm vào, cũng không nói chuyện với tôi, thậm chí một chút xíu quan tâm dành cho tôi cũng không có, cô
nói tôi muốn làm gì? - Minh Dạ Tuyệt một tay tóm lấy cơ thể cô, thiếu
chút nữa mặt cô đã dán lên người anh.
Anh tức giận vì cô đấu tranh, tức giận vì cô hờ hừng. Tức giận vì cô coi anh không ra gì.
Minh Dạ Tuyệt anh chưa bao giờ làm việc vì một người phụ nữ nào, nhịn cô lâu đến mức này đã là quá sức của anh rồi. Nếu như cô vẫn không biết điều
như vậy, anh cần gì phải nhịn nữa chứ. Chuyện tới ngày hôm nay tất cả
đều là cô gieo gió gặp bão, không trách được người khác.
- Anh. . . . . . . - Duy Nhất nhìn cơ thể anh ngày càng gần mình, nhìn ngọn lửa
đang cháy trong con ngươi anh, trái tim không tránh khỏi run rẩy. Chưa
bao giờ thấy vẻ mặt của anh như lúc này, chưa bao giờ cô biết anh đáng
sợ tới mức này.
- Thời gian tôi cho cô đã quá nhiều, đừng làm cho tôi mất đi kiên nhẫn với cô. - Minh Dạ Tuyệt nắm bả vai của cô, dần dần thêm sức lực, khiến Duy Nhất đau đến mức nhăn mày lại.
- Mất
kiên nhẫn thì thế nào? Tôi không muốn anh có kiên nhẫn với tôi, anh
không cần để ý đến tôi, thậm chí không cần xuất hiện trước mặt tôi, tôi
cũng không muốn cầu xin anh làm chuyện gì vì tôi, buông tôi ra. - Duy
Nhất giơ tay lên đặt lên cánh tay của anh, muốn đẩy cánh tay của anh ta
ra khỏi cơ thể mình.
- Không muốn tôi xuất hiện trước mặt cô?
shit, cái người phụ nữ này không thích uống rượu mời chỉ thích uống rượu phạt, không cần tôi để ý đến cô? Tốt, cô cho rằng tôi muốn quan tâm cô
hả? Phụ nữ trên đời này rất nhiều, tôi cũng không cần đến cô. Nếu như cô muốn tự do, tôi có thể buông tha cô, có thể ly hôn, tôi không cần thiết phải chứa cô trong nhà - Minh Dạ Tuyệt càng nói càng kích động, càng
nói tay nắm càng chặt, dần dần trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Nghe được lời anh nói, Duy Nhất sững sờ.
Ly hôn? Đây là lần thứ hai anh lại nhắc tới hai chữ “ly hôn”. Nếu như có
thể, cô thật sự ly hôn, vĩnh viễn rời khỏi anh. Nhưng nghĩ đến Nhu Nhi
cô lại do dự.
Lời nói của Nhu Nhi vẫn còn văng vẳng bên tai cô,
cô biết nó muốn một mái nhà hoàn chỉnh, nếu như bây giờ ly hôn, Nhu Nhi
sẽ như thế nào?
- Thế nào? Không muốn? -Minh Dạ Tuyệt bình tĩnh nhìn Duy Nhất, khóe môi gợi lên một nụ cười lạnh.
Nếu thật sự không muốn sống chung với a