nh nữa, sao không vui vẻ đồng ý
chuyện ly hôn? Trong lòng cô đang nghĩ điều gì? Chẳng lẽ những việc này, chỉ là biểu hiện trái ngược hoàn toàn? Chỉ vì muốn hấp dẫn sự chú ý của anh? Nếu như vậy, anh không phủ nhận mình đã bị hấp dẫn bởi cô, anh đã
vì chuyện cô không quan tâm đến mình mà nóng lòng. Tâm cơ người phụ nữ
này thật sâu.
- Anh muốn tôi làm sao? Mới có thể buông tôi ra? -
Duy Nhất dùng sức cắn răng nhắm mắt hỏi anh, trái tim đau như muốn xé
nát cơ thể cô ra.
Cô không thể quá ích kỷ, cô nên vì Nhu Nhi mà
suy nghĩ, không thể khiến nó khổ sở, không thể khiến cho Nhu Nhi mất đi
nụ cười luôn hiện hữu trên mặt nó. Không thể được.
- Thế nào?
Không muốn ly hôn? Tôi vô cùng hiếu kỳ, rốt cuộc vì sao cô không chịu ly hôn hả? Nếu như ghét tôi như vậy thì theo lý mà nói…. Tại sao cô không
sảng khoái đồng ý đi chứ? Hay là, đây chính là quỷ kế cô dùng để hấp
dẫn tôi hả? Hả? - Minh Dạ Tuyệt từ từ buông bả vai của cô, xem xét kỹ
lưỡng gương mặt cô. Muốn biết đến tốt cùng cô là loại phụ nữ như thế
nào.
- Hừ. - Duy Nhất chợt cười nhạo một tiếng, quay đầu không
nhìn anh. Anh cũng quá coi trong cô rồi. Hấp dẫn anh? Cô điên rồi mới
làm như thế.
- Không đúng sao ? Vậy tại sao không ly hôn? Vì
tiền? -Ngược lại Minh Dạ Tuyệt còn nói thêm, nhìn cô cười như vậy, vẻ
mặt anh sa sầm, theo bản năng không muốn tin cô vì lý do này mà không
chịu ly hôn với anh, anh tình nguyện tin cô vì hấp dẫn anh mới làm như
vậy.
- Anh nói thẳng đi, muốn tôi làm thế nào? Về phần những
chuyện khác, anh cho là thế nào thì nó là như vậy. - Duy Nhất lạnh lùng
lên tiếng, không muốn nói nhảm với anh.
Lòng nghi ngờ của anh luôn nhiều như thế, luôn hoài nghi cô có mục đích gì khác, đủ rồi, thật đủ rồi.
- Cô. . . . . . - Nghe được giọng nói thờ ơ của cô, trong lòng anh đột
nhiên dâng lên một nổi tức giận, rồi lại đè nén nó xuống nói với cô -
Tôi muốn giống như trước đây, trước kia cô đối với tôi như thế nào, bắt
đầu từ bây giờ, cô cũng phải làm như vậy. Không cho cô lại dùng cái bộ
mặt thối ấy đối diện với tôi, cũng không cho cô nói chuyện với tôi như
vậy, hiểu chưa?.
Anh trách móc cô, anh chỉ nghĩ cô cứ quan tâm
đến anh như trước đây, cùng anh cười nói, cho dù anh không trả lời,
không để ý tới cô, cô cũng nói chuyện với anh. Mặc kệ cô ở lại bên anh
với mục đích như thế nào, anh chỉ cần cô trở lại trước đây là được. Anh
có thói quen thấy cô nói đùa rồi cưới chào anh, anh không có thói quen
thấy cô xa cách như vậy.
- Được rồi, tôi hiểu. Nếu như không có
chuyện khác, vậy tôi có thể tìm Nhu Nhi rồi chứ? - Duy Nhất hít sâu một hơi, sau đó tận lực dùng giọng nói bình thản hỏi anh.
Nếu chỉ là như vậy, cô sẽ nhịn, nhịn đến ngày Nhu Nhi có thể hiểu mọi chuyện.
- Cô. . . . . . . - Nghe được lời của cô..., đôi mắt Minh Dạ Tuyệt dán
chặt lên người cô một lát, chợt tóm lấy người cô xô cô ra khỏi cửa, dùng tay mở cửa ra.
- Cút.
Vốn muốn được nghe giọng nói của
cô. Nhưng anh không nghĩ, mặc dù cô đã nói chuyện nhưng lời nói vẫn lạnh nhạt thờ ơ như cũ. Nếu cô không biết điều như vậy, vậy anh cần gì phải
lấy mặt nóng của mình tiếp đãi mông lạnh của cô chứ.
Bị anh đẩy ra khiến Duy Nhất lảo đảo mấy bước, quay đầu lại xem người đang tức giận nhìn cô, cau mày nghi hoặc đi ra khỏi phòng.
Cô biết, anh đang đè nén lửa giận của mình, nhưng đến tột cùng tại sao anh ta lại làm như vậy? Tại sao không giống như trước kia bộc phát tới cũng đi? Chẳng lẽ anh ta vẫn còn chút quan tâm đến cô sao?
Nghĩ tới
đây, cô chợt lắc đầu, làm sao anh có thể như thế chứ? Nếu như trong lời
nói có sự quan tâm, ngay từ lúc ban đầu đã không đối xử với cô và Nhu
Nhi như thế rồi.
Không biết, không phải đâu..
Vừa mới bước ra khỏi phòng, lại bị người đang đứng trước cửa làm hết hồn.
Chẳng biết từ lúc nào Nhu Nhi đã đứng trước cửa, cái miệng nho nhỏ mím chặt,
trong đôi mắt không còn nụ cười trong trẻo của ban nãy, mà là những giọt nước mắt.
- Nhu Nhi. . . . . . - Duy Nhất nhẹ nhàng gọi tên bé, giọng nói run rẩy. Bé đã nghe được chuyện gì rồi? Những lời nói vừa nãy, Nhu Nhi đã nghe thấy chưa?
Cơ thể Duy Nhất run rẩy nhìn con gái mình, không thể thốt nên lời nào.
- Mẹ. . . . . . - Nhu Nhi giương mắt nhìn Duy Nhất, trên khuôn mặt nhỏ
nhắn đã thấm ướt nước mắt, đôi mắt sáng bây giờ đã trở thành một mảng
mông lung, bên trong chứa đựng sự sợ hãi không biết phải làm sao.
- Cục cưng, sao con không tìm dì Trương hả? Tại sao lại chạy về đây? -
Duy Nhất cố gắng mỉm cười ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt bé nhỏ của con
mà trái tim không ngừng run rẩy.
- Mẹ, ba không thích mẹ hả? Không cần mẹ nữa sao? - Nhu Nhi nghẹn ngào hỏi mẹ, trong lòng ngập tràn nỗi sợ hãi.
Mới vừa nãy, lúc bé chạy đến vườn hoa, chuẩn bị chào dì Trương, lại thấy mẹ đứng ở trước ban công, dáng vẻ của ba giống như đang tức giận vậy, nắm
chặt tay mẹ không thả ra, vì vậy bé vội vàng quay vào trong nhà, không
ngờ vừa mới chạy đến cửa, đã nghe thấy ba nói cái gì mà ‘ly hôn’. Bé đã
từng nghe từ ‘ly hôn’ này trong TV, bé biết ‘ly hôn’ có nghĩa là ba mẹ
sẽ không ở cùng nhau nữa. Ba không t