Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327425

Bình chọn: 7.00/10/742 lượt.

cô đều ngồi trước máy tính; vì Nhu Nhi, cô gấp rút chuẩn bị những tài

liệu liên quan đến quyền nuôi dưỡng con sau khi ly hôn, và chuẩn bị thêm một số kinh phí cho hai mẹ con sau này. Cô chỉ muốn tận lực hết khả

năng của mình để giữ Nhu Nhi.

Tối nào cô cũng chờ đợi anh quay

trở về, nhưng không phải là thuần túy chờ anh về như đó là việc cô phải

làm, mà là cô đang tính toan bước đi sau này, cô phải đảm bảo Nhu Nhi

theo cô sẽ không cực khổ. Cho nên, cô chờ không phải là đợi, cô phải

chăm sóc tốt vườn hoa, để có thu nhập ổn định hơn.

Cô đã làm rất

nhiều việc, nhưng thỉnh thoảng cũng nghĩ đến, nếu như Minh Dạ Tuyệt sửa

lại tính tình của anh, quan tâm mẹ con cô hơn một chút, cô có thể xem

xét lại nên việc tiếp tục ở cùng anh, nhưng anh làm cho cô quá thất

vọng, anh vẫn là anh trước kia, mặc dù không có hành động nào đối với

cô, nhưng anh vẫn chưa từng nói một câu quan tâm đến mẹ con cô, nhìn anh đối xử xa cách với Nhu Nhi, trái tim Duy Nhất từ từ lạnh lẽo. Thôi, rời đi thì rời đi, nơi này không có sự yêu thương, Nhu Nhi cũng chẳng vui

vẻ.

Mặc dù cô một mực muốn ly hôn với anh, nhưng cũng chưa nghĩ

đến mọi chuyện sẽ nhanh như thế này. Chuyện phát sinh sau này sẽ khiến

bọn họ rời xa.

Một đêm, Duy Nhất ngồi trong phòng khách xử lý

công việc, ngẩng đầu lên mà cổ cứng ngắc, sau đó nhìn đồng hồ, phát hiện đã hai giờ sáng. Trễ như thế này mà anh còn chưa về, gần đây càng ngày

anh càng về trễ, có lúc thậm chí không về, để cho cô đợi chờ cả đêm.

Nhưng nếu cô không đợi, lúc anh trở về mà thấy cô đã ngủ rồi, sắc mặt

của anh sẽ rất khó coi, ánh mắt hung ác giống như muốn nuốt chửng lấy

cô. Bất đắc dĩ, cô cứ phải ngồi đợi, cô sợ bọn họ cãi nhau lại khiến Nhu Nhi tỉnh lại, Nhu Nhi sẽ càng hoảng sợ hơn. Như vậy thì cứ đợi đi, việc thức đêm dần thành thói quen của cô.

Từ từ buông tay khỏi bàn

phím máy tính, cô dùng sức vươn vai đầy mệt mỏi, nghe được âm thanh

xương cốt căng cứng khẽ vang lên, hít sâu một hơi, từ từ đứng dậy đi tới trước cửa sổ, ngơ ngác nhìn bầu trời đêm.

Nhanh thế, cô đã sắp

hoàn thành những việc mình nên làm rồi. Bây giờ chỉ cần một cơ hội nữa

là xong, cô và Nhu Nhi sẽ rời đi khỏi đây.

Nhìn ánh sao trải đầy

trên bầu trời đêm, nghĩ đi nghĩ lại, khẽ mỉm cười, lần nữa kéo căng cơ

thể, đang muốn quay đầu trở lại ghế sôpha ngồi, vừa đúng lúc nhìn thấy

một chiếc xe dừng lại dưới cửa chung cư, mà người bước từ trong xe

xuống, lại khiến cô ngẩn ra.

Đó là một cô gái xinh đẹp và quyến rũ.

Mày Duy Nhất nhíu lại, không sai, chiếc xe kia là của Minh Dạ Tuyệt, nhưng

không phải từ trước đến nay anh không để phụ nữ ngồi trên xe mình sao?

Tại sao cô gái kia có thể ngồi trên xe anh ?

Khóe miệng Duy Nhất cười như không cười, từ từ xoay người đi trở về ghế sa lon.

Thì ra đây chính là nguyên nhân khiến anh về trễ! Một mình ngồi vào ghế

salon, Duy Nhất như người vô hồn nhìn ra ngoài cửa, đột nhiên trong lòng có chút buồn man mác, một nỗi đau đang đè nén ở đáy tim mà không thể

nói ra bằng lời. Khiến cho cô không thở nổi.

Không phải cô đã

quyết định xa anh sao? Tại sao nhìn thấy người phụ nữ trên xe anh, trái

tim cô lại trở nên như vầy? Mặc dù không giống với nỗi đau trước kia,

nhưng vì cớ gì lại khiến cô muộn phiền như thế này?

Đúng lúc này lại truyền đến tiếng mở cửa, Duy Nhất giương mắt nhìn theo phía cánh cửa, nhìn cánh tay đang mở cửa, mày nhíu chặt.

Cô vốn tưởng người mở cửa sẽ là Minh Dạ Tuyệt, mặc dù cũng là Minh Dạ

Tuyệt đi vào trong, nhưng đi bên cạnh anh còn có thêm một cô gái nữa,

người phụ nữ kia chính là cô gái mà khi nãy cô nhìn thấy.

Minh Dạ Tuyệt chắc đã uống say, cả người dựa vào vai cô gái kia, hình như là

ngủ thiếp đi, mà cô gái kia đang cầm chìa khóa nhà nhìn cô, trên mặt cô

ta là nụ cười mỉa mai.

Cô đã hiểu, nguyên nhân trên xe Minh Dạ

Tuyệt lại xuất hiện một người phụ nữ khác, người đàn ông này rất bá đạo, bá đạo đến mức không cho bất kỳ ai đụng vào đồ của anh. Hôm nay có phải là do anh uống quá nhiều rượu hay không? Nếu không anh sẽ không cho

người khác đỡ mình. Kết hôn với nhau đã bảy năm rồi, ít khi gặp qua bộ

dạng say xỉn của anh. Hôm nay vì cớ gì lại khiến anh say tí bỉ như vậy?

Duy Nhất nhíu mày, sau đó vội vàng đứng lên, đi tới bên cạnh anh, muốn đưa

tay ôm lấy Minh Dạ Tuyệt từ trên vai cô ta, nhưng không ngờ người phụ nữ cứ đỡ Minh Dạ Tuyệt, và cố tỏ vẻ không nhìn thấy cô, thậm chí trong mắt thoáng qua một tia thù địch.

- Cô là vợ của Tổng giám đốc ạ?

Thật sự xin lỗi, hôm nay tổng giám đốc uống quá, tôi có bảo anh ấy đến

chỗ tôi nghỉ ngơi, dù sao lúc anh ấy cũng từng qua đêm ở chỗ tôi rồi,

nhưng tổng giám đốc nói chỗ tôi xa quá, sợ tôi chăm sóc cho anh ấy cực

khổ, cho nên mới để cho tôi đưa ảnh về nhà. - Hạ Thanh Lịch nói xong

thoáng nhìn cô, mang theo một chút khoe khoang cùng giễu cợt.

-

A, vậy thật vất vả cho cô quá, thật sự cảm ơn cô đã chăm sóc anh ấy khi

tôi vắng mặt, nhưng mà bây giờ đã về đến nhà rồi, xin cô giao anh ấy cho tôi được chứ? Anh ấy đã nói không muốn khiến cô cực khổ, vậy thì mời cô về nghỉ ngơi sớm một chút! - Du


Insane