y Nhất nhìn cô ta, trên mặt nở ra một nụ cười nhẹ nhàng, nói xong tay di chuyển ra phía sau lưng của Minh Dạ
Tuyệt.
Chẳng có chút tức giận nào cả, cũng không đau khổ, nếu như lúc nãy nhìn cô ta bước xuống từ trong xe của Minh Dạ Tuyệt, lòng của
cô còn có chút phiền muộn, rồi lại có chút khó chịu nói không thành lời, thì bây giờ chẳng còn gì nữa. Bởi vì, người đàn ông đan ở trước mặt cô
sẽ không bao giờ nói mấy lời như vậy, dù là người nhà của anh, anh quan
tâm người khác, anh cũng chưa bao giờ nói đến việc làm người khác cực
khổ, cô ta chủ động nói ra mọi chuyện, thể hiện rằng cô ta quá mức giả
dối, khiến cô chẳng thể tin tưởng những gì mà cô ta nói. Sống chung với
anh nhiều năm như vậy, mặc dù giữa bọn họ vẫn lạnh nhạt như nước, nhưng
cô cũng là người hiểu anh nhất, người đàn ông này sẽ không nói những lời như vậy.
- Cho tới bây giờ tôi cũng chưa thấy cực khổ gì cả, cô
cứ giao tổng giám đốc cho tôi là được rồi, cô cứ về phòng mình nghỉ đi,
không cần quan tâm đến anh ấy, tôi sẽ đưa anh ấy vào. - Hạ Thanh Lịch
lần nữa đẩy tay của Duy Nhất ra, kìm nén sự phẫn hận trong lòng, trong
mắt của cô ta ngập tràn ý cười, nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo chói tai.
Cô chờ đợi tám năm, rốt cuộc bây giờ đã trở thành thư ký bên cạnh anh,
ngày ngày ở bên anh, cùng làm việc với anh, nhưng anh chỉ coi cô là một
trở thụ đắc lực, chưa bao giờ xem cô như người phụ nữ của mình, cô đợi
không nổi, đợi tám năm, đây đã là cực hạn của cô rồi. Hơn nữa gia đình
một mực muốn cô quay trở về làm việc cho công ty gia đình, cô không còn
nhiều thời gian để đợi thêm nữa rồi.
- Xin lỗi, đây là nhà tôi,
không có lý do gì lại cho phép người ngoài vào phòng ngủ của mình. - Duy Nhất ngăn cô ta lại, Hạ Thanh Lịch không giao Minh Dạ Tuyệt ra, cô cũng không để cho cô ta vào nhà.
Coi như cô không còn yêu anh nữa,
coi như cô đã tuyệt vọng về anh, nhưng trên danh nghĩa anh vẫn là chồng
của cô, không có lý do gì cô lại cho phép một người phụ nữ vào phòng ngủ của bọn họ. Đây là sự tôn nghiêm của cô, cô không cho phép bất cứ người nào bước vào phòng ngủ của anh.
- Tôi không phải ‘người ngoài’,
tôi là thư ký kiêm bạn gái của tổng giám đốc, anh ấy đã nói chỗ ở của
anh ấy tôi có thể tự do ra vào. - Hạ Thanh Lịch đè nỗi tức giận trong
lòng, lạnh lùng nhìn cô ta nói.
- Thật sao? Nhưng. . . . . . Đây
là nhà tôi, dĩ nhiên cũng có một phần của tôi trong này, không phải là
nơi của “một mình” anh ấy, cho nên cô không thể vào đây, xin hãy đưa anh ấy cho tôi, được chứ?. - Duy Nhất nhìn người đàn ông chưa tỉnh lại bên
kia rồi thản nhiên nói, trong giọng nói chưa từng có sự nặng nề và lạnh
lẽo.
Thì ra đây là người phụ nữ của anh ta! Không trách lại phách lối như vậy. Cô chưa từng nhắc đến, nhưng, không có nghĩa là mấy người
phụ nữ của anh có thể cưỡi lên đầu cô.
- Nếu như tôi không đưa? - Sắc mặt Hạ Thanh Lịch từ từ trầm tĩnh, trong mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn, nếu như không phải cô ta một mực ở lại bên cạnh anh, cô cũng
không đến nỗi phải đợi tám năm như thế này.
- Vậy thì mời cô đi
ra ngoài, mang theo anh ta đi luôn - Duy Nhất đưa tay nhẹ nhàng chỉ vào
người đàn ông đang say đứng bên cạnh Hạ Thanh Lịch và nói, nếu như người đàn ông này không đợi nổi mà bỏ cô thì cô cũng chẳng cần lưu lại.
- Cô. . . . . . - Hạ Thanh Lịch nổi đóa mà không thể nói thành lời, cô
thật không ngờ cô ta lại nói như vậy, căm hận trong lòng dần dần dâng
trào, thật sự muốn xông đến xé xác cái người phụ nữ trước mặt này, nhưng cô không thể làm như vậy, nếu làm như vậy, sự cố gắng của cô sẽ trở
thành tờ giấy trắng.
- Nếu không muốn thì rời đi, nếu không thích thì đưa anh ấy cho tôi, mau lựa chọn đi, tôi không rãnh để ở đây nói
chuyện với cô, tôi còn đi ngủ nữa. - Duy Nhất cố ý ngáp một cái, cẩu
thả nói ra.
Hà Thanh Lịch cố gặng nhịn sự không cam lòng xuống, cắn răng đem Minh Dạ Tuyệt giao lại cho Duy Nhất, sau đó lại cố ý nói lái:
- Nếu như anh ấy nôn, cô nhớ vỗ nhè nhẹ lưng anh ấy, như vậy ảnh sẽ dễ
chịu hơn, hơn nữa dạ dày anh ấy không được tốt, sáng sớm thức dậy nhớ
làm cho anh ấy chút điểm tâm dễ tiêu hóa, còn có. . . . . .
- Tôi là vợ của anh ấy, tôi nghĩ việc chăm sóc anh ấy không cần cô lo đâu, còn nữa lúc đi ra cô nhớ đóng cửa giúp tôi!
Duy Nhất không để ý lời khích bát của Hạ Thanh Lịch, chặt đứt lời nói của cô ta rồi đưa Minh Dạ Tuyệt vào phòng ngủ.
- Cô . . . . . - Hạ Thanh Lịch âm trầm nhìn bóng lưng Duy Nhất đang dìu
Minh Dạ tuyệt rời đi, đôi tay từ từ nắm chặt, trên người ngập tràn sát
khí, người phụ nữ này dám nói với cô như vậy, thật sự quá kiêu ngạo
rồi, sớm muộn cũng có một ngày cô sẽ khiến cô ta phải trả giá đắt, sớm
muộn cũng có một ngày, cô sẽ đoạt tất cả những thứ nên thuộc về cô.
Duy Nhất vừa đỡ Minh Dạ Tuyệt trở về phòng liền nghe một tiếng “rầm” thật
lớn, giúp cô nhận ra đó là Hạ Thanh Lịch đã đi về, trong đem tối yên
tĩnh âm thanh này khiến người ta kinh người.
Nghe tiếng giày cao
gót giẫm trên nên nhà ‘cộc cộc’, Duy Nhất cười nhạt một tiếng rồi đặt cơ thể anh lên giường ngủ, giúp anh cởi giày, đưa tay kéo