Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327333

Bình chọn: 8.5.00/10/733 lượt.

hích mẹ nữa sao? Tại sao ba hung dữ

như vậy chứ? Chẳng lẽ ba thật sự không cần mẹ nữa? Nếu ba không cần mẹ

thì bé biết làm thế nào?

- Ách. . . . . . , Nhu Nhi. - Duy Nhất

nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên mặt con, giọng nói mang chút gấp

gáp, nơi cổ họng dâng lên nỗi chua xót và khó chịu, cô không biết mình

nên giải thích với Nhu Nhi như thế nào cho phải.

- Con muốn mẹ,

con không muốn xa mẹ đâu. Nhu Nhi chỉ cần mẹ thôi. - Nhu Nhi chu cái

miệng nhỏ của mình lên, đột nhiên mở miệng khóc lớn.

- Được được, ngoan, ngoan nào, mẹ chưa nói sẽ rời khỏi con mà, đừng khóc nha. - Duy

Nhất nói xong ôm lấy bé, nhẹ nhàng vỗ lưng bé, cố gắng để cho mình không rơi nước mắt.

Cô không thể để cho bé thấy mình yếu đuối như thế.

- Nhưng. . . . . . , nhưng ba rất dữ, ba không cần mẹ nữa phải không? Nhu Nhi không muốn xa mẹ đâu. Không muốn. - Nhu Nhi thút thít ôm chặt lấy

cổ mẹ, chỉ sợ một khi bé buông tay ra, mẹ sẽ biến mất ngay lập tức.

- Không đâu, mẹ sẽ không xa Nhu Nhi đâu, không khóc nữa, không khóc nữa

nha. - Duy Nhất nói xong, từng cơn đau kéo đến trong lòng cô, nhất định

là Nhu Nhi đã nghe cuộc nói chuyện của bọn họ. Nếu không đã không khóc

đến mức này rồi.

Chỉ cần sống ở đây thêm một ngày, lấy quan hệ

của cô và Minh Dạ Tuyệt, e rằng sau này việc cãi nhau vẫn còn có thể xảy ra chứ? Không, xem ra cô không thể tiếp tục như thế này nữa rồi, cô

không thể để cho Nhu Nhi thấy tình trạng này nữa, nếu như cứ tiếp diễn,

đối với tâm hồn của bé sẽ càng tổn thương thêm. Cô nhất định phải ngăn

chặn tất cả. Cô không thể tiếp tục như thế này.

- Nhu Nhi, nếu

như mẹ muốn rời khỏi đây, con muốn đi cùng mẹ không? - Duy Nhất nhẹ

nhàng hỏi, cô muốn biết rõ suy nghĩ của Nhu Nhi.

- Con không muốn xa mẹ, mẹ đến nơi nào, Nhu nhi liền theo mẹ đến đó, con không muốn. . . . . . -Đầu Nhu Nhi dính chặt trên vai mẹ, trong mắt đầy sự hoảng sợ,

tay nhỏ dùng sức ôm chặt lấy cổ mẹ.

- Ừ, cục cưng ngoan, chúng ta sẽ không xa nhau, sẽ không bao giờ. - Duy Nhất mín chặt môi để nước mắt không rơi xuống, đưa tay vỗ nhè nhẹ để an ủi con gái, rồi ôm bé đi

xuống cầu thang.

Sau khi Duy Nhất và Nhu Nhi đi khỏi, Minh Dạ

Tuyệt từ từ đi ra khỏi phòng, nhìn bóng lưng khổ sở của cô và đôi mắt

ửng đỏ vì khóc của Nhu Nhi, trong lòng anh nặng nề, hôm nay anh làm sao

thế không biết? Thế nào lại xúc động như vậy? Nhu Nhi nghe được bọn họ

cãi nhau, bé sẽ ghét anh sao?

Cả buổi tối, Nhu Nhi không rời Duy

Nhất một bước, vẫn ở trong ngực Duy Nhất không chịu đi xuống, thấy Minh

Dạ Tuyệt cũng không như trước kia, bé cứ mặc kệ ba không nói tiếng nào,

không chạy đến ba nở một nụ cười ngọt ngào. Bây giờ ánh mắt bé nhìn ba

đều là vẻ phòng bị, bé gặp ba của mình lại giống như gặp quỷ, giống như

sợ ba sẽ chia lìa mẹ bé với bé.

- Cục cưng, khuya lắm rồi, nên đi ngủ rồi đấy. -Duy Nhất bất đắc dĩ dỗ dành Nhu Nhi, dịu dàng nói. Đều do cô không tốt, khiến cho con gái lo lắng như vậy.

- Con không

muốn, con muốn ở cùng với mẹ, mẹ không ngủ, con cũng không ngủ. - Nhu

Nhi vừa nghe thấy lời nói của mẹ..., tay bé lập tức ôm chặt mẹ lại,

trong mắt đầy vẻ hoảng sợ.

- Ách. . . . . . , cục cưng, nghe lời

mẹ, mẹ sẽ không đi đâu cả. Con xem dì Trương đang đợi con kìa, nhanh đi

ngủ với dì Trương được không? - Duy Nhất nhẹ nhàng nói, hôm nay bé con

nhất định rất sợ hãi rồi. Rõ ràng đã buồn ngủ nhưng cứ cố mở mắt không

chịu đi ngủ.

- Con không muốn, con không cần ngủ. - Nhu Nhi bỉu

môi, trong mắt xuất hiện một tầng nước mắt. Mặc dù mẹ đồng ý sẽ không đi đâu, nhưng biết đâu ba sẽ đuổi mẹ thì sao.

- Tối nay cô ngủ với nó đi! - Nãy giờ Minh Dạ Tuyệt vẫn ngồi trên ghế xem tài liệu đột nhiên lên tiếng.

- Hả? - Duy Nhất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, anh vẫn cúi đầu ngồi bên

kia, thấy anh cũng không nói gì nữa, trong mắt thoáng qua một tia nghi

ngờ, tại sao anh lại đồng ý? Trước kia bất luận cô nói như thế nào, anh

đều không chịu nhượng bộ, hôm nay đột nhiên đồng ý, không phải cô nghe

lầm đấy chứ?

- Vậy. . . . . .Em ôm con đi ngủ trước - Duy Nhất nhẹ nhàng hỏi, muốn xác định mình không nghe lầm.

- Ừ. - Ngay cả ngẩng đầu Minh Dạ Tuyệt cũng không thèm ngẩng đầu lên, chỉ nhàn nhàt ừ một tiếng.

- Cám ơn. - Thấy anh gật đầu, Duy Nhất mới thật sự tin tương vào tai của

mình, nhìn anh nhẹ nhàng nói câu cảm ơn, sau đó ôm lấy con gái đi lên

lầu.

Sau khi hai người bọn họ đi lên lầu, Minh Dạ Tuyệt từ từ

ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Duy Nhất đang ôm Nhu Nhi đi lên, mày anh

nhíu chặt. Vì cớ gì mà bọn họ lại trở nên xa lạ như vậy? Nhu Nhi thì

bỗng dưng thay đổi thái độ, khiến anh không biết nên làm thế nào cho

phải. Tối hôm nay, lúc Nhu nhi nhìn thấy anh lập tức hiện lên vẻ phòng

bị, điều này làm cho anh vô cùng bất lực rồi lại không biết cư xử như

thế nào?

Duy Nhất nhìn con đang ngủ trong lòng mình, tay vẫn giữ chặt bé như ban nãy, trái tim khẽ đau đớn.

Nhu Nhi lo lắng, cô hiểu. Thứ cảm giác bơ vơ không có người dựa dẫm, lại sợ bị người khác vứt bỏ, cô biết. Cô không thể để cho Nhu Nhi nếm trải nó.

Nếu ly hôn, anh có đồng ý cho cô mang Nhu Nhi đi khôn


The Soda Pop