ới Hạ Thanh Lịch, lòng lạnh lẽo đến cùng cực, muốn thoát khỏi tay của anh, nhưng thủy chung trốn không nổi sự khống chế của anh, vì vậy lạnh lùng ngẩng đầu nhìn anh: "Yên tâm, qua hôm nay, dù anh có
mời tôi tới đây, tôi cũng không bước vào đây một bước nữa, bởi vì, nơi
này khiến tôi ghê tởm. Về phần vết thương trên mặt cô ta, chỉ có chính
cô ta mới biết chuyện gì đã xảy ra! Nếu như tôi muốn dạy dỗ cô ta, thì
tuyệt sẽ không dùng phương thức mấy của ả đàn bà chanh chua mà đánh cô
ta đâu, mà sẽ làm cho cô ta không còn sức tới nơi này mà kể lể mới
đúng."
Minh Dạ Tuyệt nhìn mặt mũi lạnh lẽo của Duy Nhất, lời nói
lạnh lẽo đến kinh hãi, sao có cảm giác hôm nay, cô đã phá vỡ bộ dáng nhu thuận trước kia của cô, giống như lúc biến thành một người khác vậy.
Duy Nhất dùng sức giãy cánh tay mình ra, lại tránh không được bàn tay của
anh, nên cũng không lãng phí sức của mình, dừng động tác lại, nhìn khuộn mặt lộ ra nụ cười hả hê của Hà Thanh Lịch. Muốn đối phó cô ta, không
nhất định không dùng cánh tay này.
- Biết không? Nếu như cô chỉ
là muốn như thế này, tôi cũng không so đo, nhưng mà cô đụng đến con gái
của tôi thì đó là chuyện khác. Trên thế giới này cô có thể đụng đến bất
cứ người nào, nhưng cô không thể đụng đến ns, biết kết quả ra sao nếu cô đụng vào nó không? -Khóe miệng Duy Nhất nâng lên nụ cười nhếch mép,
khóe mắt khẽ nheo lại, nhưng sét đánh ngang tai lấy sức vung cánh tay ra khỏi sự không chế của Minh Dạ Tuyệt, vung thật mạnh lên mặt của Hạ
Thanh Lịch “bốp”, má Hạ Thanh Lịch lập tức sung vù lênn, dấu năm ngón
tay in lên rõ ràng trên da mặt trắng noãn, đỏ đến rướm máu tươi. Có thể
thấy được Duy Nhất dùng sức mạnh đến cỡ nào.
- A. . . . . . - Hạ Thanh Lịch ôm lấy khuôn mặt bị đánh, giật mình nhìn Duy Nhất, đôi mắt
bị thương trào nước mắt, uất ức mím chặt môi, nén lệ nhìn Minh Dạ Tuyệt
giật mình đến bên cạnh, cố làm ra vẻ điềm đạm đáng yêu lại chịu uất ức.
- Cô . . . . . . - Minh Dạ Tuyệt không nghĩ đến, cô lại đột nhiên ra tay. Chỉ là. . . . . . Cô ta mới vừa nói cái gì? Hạ Thanh Lịch khiến Nhu Nhi bị thương? Chợt lần nữa nhìn về phía Hạ Thanh Lịch, trong mắt Minh Dạ
Tuyệt dâng lên một phần hoài nghi, Hạ Thanh Lịch có nói thật không? Hiện tại nghiêm túc suy nghĩ một chút, Duy Nhất cũng không phải là người
không biết nói lý, nếu người kia không chọc giận cô, cô sẽ không ra tay
mạnh như thế.
- Tổng giám đốc, tin tưởng tôi, tôi không có. - Hạ
Thanh Lịch thấy Minh Dạ Tuyệt hướng đôi mắt hoài nghi về phía mình, liên tiếp lắc đầu, nước mắt trên mặt càng không ngừng chảy xuống, nếu để cho anh biết mình làm những việc này, cô không dám tưởng tượng kết quả là
như thế nào.
Không thể, anh nhất định phải tin tưởng cô mới được!
- Không? Ha ha. - Duy Nhất cười lạnh - Vậy ai đến nhà cảnh cáo tôi, rồi lấy dao kề lên cổ Nhu Nhi, còn cho nó bị thương?
"Bốp" không đợi Minh Dạ Tuyệt và Hạ Thanh Lịch phản ứng kịp, Duy Nhất lại nâng tay đánh lên má phải của cô ta một cái nữa.
- Cái tát mới vừa rồi là trừng phạt cô, không nên khiến Nhu Nhi bị kinh
hoảng đến sợ hãi. Còn cái tát này là trừng phạt cô không nên cầm đao kề
lên cổ Nhu Nhi của tôi, khiến nó bị thương. May nhờ Nhu Nhi không có
nguy hiểm đến tính mạng, nếu không tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết. - Duy Nhất cắn răng nói xong, xoay người hất tay Minh Dạ Tuyệt ra, rời
đi.
Minh Dạ Tuyệt sững sờ nhìn Duy Nhất xoay người rời đi, nhìn
lại hai má sưng đỏ của Hạ Thanh Lịch, thoáng qua trong mắt một tia tàn
nhẫn.
Cô ấy vừa nói cái gì? Hạ Thanh Lịch đã gây nguy hiểm gì cho Nhu Nhi? Hạ Thanh Lịch thấy Duy Nhất rời đi, vốn trong lòng cô đang vì thù hận mà mắng chửi, lại không
nghĩ rằng cô ta lại đột nhiên quay đầu nhìn cô, bị sợ đến mức toàn thân
run rẩy khiến cô lui về phía sau, trong mắt đầy tia hoảng sợ, e sợ Duy
Nhất sẽ đem sẽ đánh cô, nghe lời nói của Duy Nhất, nhìn ánh mắt sắc bén
của cô ta, lòng của cô không khỏi cô rúm lại. Người phụ nữ này, rốt cuộc đang làm việc gì? Tại sao lại lợi hại đến như vậy? Đang lúc cô không
biết mình nên phản ứng ra sao thì cô ta xoay ngươi rời đi, mới vừa thở
phào nhẹ nhõm, một đôi mắt tràn đầy khí lạnh đột nhiên xuất hiện trước
mặt cô.
- Tổng. . . . . . Tổng giám đốc, xin anh tin tưởng
tôi...tôi thật không có. . . . . . - Mặt Hạ Thanh Lịch trắng bệch, hoảng sợ giải thích.
- Không có? - Minh Dạ Tuyệt trầm giọng cắt đứt lời nói lắp ba lắp bắp của cô, đi từng bước một đến gần Hạ Thanh Lịch.
- Không có. . . . . . Không có, thật. . . . . . Thật. - Hạ Thanh Lịch
nhìn tròng mắt thâm thúy của anh, nhìn theo bước chân đang từng bước một tiến về phía cô mà tự giác lui về sau, cho đến khi lui đến sát tường
thì cô không còn đường nào để trốn nữa.
- Thật? Tốt nhất là không có, nếu để cho tôi phát hiện ra cô làm chuyện đó, vậy tôi sẽ cho cô
biết cái gì gọi là sống không bằng chết. Cô phải biết, đụng đến người
nhà của tôi, thì sẽ chẳng thể tồn tại được. Biến, bắt đầu từ hôm nay,
không cho phép cô bước vào phòng làm việc của tôi một bước. - Con ngươi lạnh lùng của Minh Dạ Tuyệt nhìn sự hoảng hốt của Hạ T
