Ring ring
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327114

Bình chọn: 8.00/10/711 lượt.

hi định đi ra khỏi

cửa, sự gấp gáp trong lòng chợt tăng lên, rồi lại không cách nào mở

miệng. Cô muốn rời đi thật sao?

Duy Nhất thấy anh chỉ đứng đó

nhìn cô, cái gì cũng không nói, vì vậy nhấc chân tiếp tục đi ra cửa. Cô

đã đi đến cửa, anh vẫn đứng như cũ ở nơi đó không nhúc nhích, giống như

không chừa cho cô đường đi ra.

- Xin mời tránh qua được không?

Chúng tôi muốn đi ra. - Duy Nhất nhàn nhạt lên tiếng, hiện tại cô và anh đã không còn điều gì để nói.

- Nếu như. . . . . .bây giờ cô ký

phần hợp đồng tiếp tục cuộc hôn nhân này, thì giấy thỏa thuận ly hôn của chúng ta sẽ thành phế thải, tôi sẽ không so đo chuyện đã xảy ra ngày

hôm nay. - Lời Minh Dạ Tuyệt muốn nói là anh muốn lấy lại phần giấy ly

dị kia, nhưng lời đã đến miệng lại không thể nào nói ra.

- Không

cần, cám ơn anh đã độ lượng không so đô với tôi, xin cho tôi đi được

không? - Duy Nhất nhìn thấy Minh Dạ Tuyệt như đang bố thí cho cô, cười

lạnh nói.

- Cô. . . . . . , được, nội dung trên thỏa thuận li hôn cô nhớ chưa? Những thứ kia hình như cô không được đem đi.- Minh Dạ

Tuyệt nhịn cơn tức giận trong lòng xuống, lạnh lùng nói, anh đã nể mặt

cô mà cô không cần, vậy cũng đừng trách lòng anh độc ác.

- Tôi không lấy bất cứ thứ gìcủa anh, tôi chỉ cầm thứ thuộc về tôi. - Duy Nhất ngẩng đầu nói.

Minh Dạ Tuyệt nhìn cái valy cũ kỹ bên kia một lát, nhớ lại lúc vừa mới đến

đây anh nhìn thấy cái valy kia đã muốn ném đi, nhưng cô nói đó là đồ

trước khi kết hôn cô mang đến đây, cũng là thứ duy nhất thuộc về cô, anh cũng không kiên nhẫn nên để cô tùy ý mang nó đến đây. Valy ấy là của

cô, vậy trên người cô còn thứ gì không thuộc về cô? Cực khổ suy nghĩ thì nhìn lướt qua bộ quần áo trên người cô khiến khóe môi anh cong lên,

trên đơn ly hôn đã viết rõ ràng quần áo cô cũng không được mang theo.

- Vậy quần áo trên người cô ở đâu ra, chẳng lẽ không dùng tiền của tôi

mua sao? Mặc quần áo của tôi mà muốn đi khỏi đây thì không thể nào, nếu

không cô hãy ký phần hợp động tiếp tục kia đi, hoặc côtrần truồng mà

bước ra khỏi đây.

- Anh . . . . . - Duy Nhất liếc quần áo trên

mặc, sắc mặt trở nên trắng bệch, lúc này mới nhớ đến chuyện cô nói rằng

sẽ bỏ lại tất cả, bao gồm chiếc nhẫn trên tay, cái kẹp trên đầu, nhưng

duy chỉ có quần áo dùng tiền của anh mua thì cô lại quên đi mất.

Minh Dạ Tuyệt nhìn nét mặt tức giận của cô, nở ra nụ cười thâm sâu, muốn đấu với anh? Cô còn non chán, cũng không tin hôm nay cô có thể đi ra khỏi

nơi đây.

- Được, tôi không mặc quần áo của anh. - Duy Nhất hung

hăng liếc anh một cái, nhẹ nhàng buông tay Nhu Nhi ra, đem valy trong

tay, lập tức để giữa phòng khách, mở khóa kéo soàn soạt, lấy ra một bộ

quần áo chưa mặc bên trong chiếc valy cũ bảy năm trước, đứng lên lạnh

lùng nhìn Minh Dạ Tuyệt.

- Anh xem được chưa, đây quần áo trước

khi tôi kết hôn đã mặc, không tốn tiền của anh, tôi sẽ đi thay ngay bây

giờ. - Cô cầm quần áo trong tay, run run đến trước mặt anh, để cho anh

ta nhìn rõ ràng, sau đó còn nói - Dù cho tôi không còn tiền, tôi còn có

chí khí, còn danh dự của của tôi. Cái gì là của tôi, tôi tuyệt đối phải

cầm. Không phải của tôi, tôi cũng không cần lấy nó. Nếu như không yên

tâm, anh hãy đi kiểm tra đồ trong valy kia đi, xem qua một chút có thứ

nào của tổng giám đốc Minh hay không, nếu như có thì anh tự mình lấy ra, tiết kiệm lời nói hay xem tôi là kẻ trộm. - Duy Nhất lạnh lùng nói

xong, quay đầu đi vào phòng ngủ.

- Haizz. . . . . . - Trở lại

phòng ngủ thở ra một hơi, cô không ngờ khi ly hôn anh ta lại làm như

vậy, ngay cả một bộ quần áo cũng không để cho cô mặc, được rồi, như vậy

cũng tốt, như vậy cô sẽ chết tâm.

- Nhìn kỹ rồi chưa? Tôi đi được chưa? - Sau khi Duy Nhất thay xong đồ, đi ra vẫn thấy hành lý rơi đầy trên đất như cũ.

- Cô. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt sững sờ mà nói không ra lời, thật ra thì

trong valy này chỉ có vỏn vẹn vài món đồ, coi như không kiểm tra, anh

nhìn qua cũng có thể rõ ràng bên trong như thế nào, vài món đồ đã hết

hạn sử dụng, mấy quyển sách về hoa cỏ cây lá. Nơi đó căn bản cũng không

có một thứ nào là thuộc về anh.

- Thấy rõ ràng chưa? Tôi có thể

đi được chưa?- Duy Nhất thấy anh không lên tiếng, ngồi xổm người kéo

khóa rồi xách valy lên, trên mặt vẫn không có biểu hiện bất cứ thứ gì,

thậm chí ngay cả một chút tức giận trên mặt cũng không có.

Một người đàn ông như vậy không đáng giá để cô trao đi một chút tình cảm cho anh ta được nữa.

- Cô. . . . . . , áo lót đâu? Sẽ không mặc áo lót dùng tiền tôi mua chứ? - Minh Dạ Tuyệt không thể nào thốt ra một lời nào khác, không thể làm gì

khác hơn là hỏi như thế. Anh nhớ lúc nãy cô đi vào trong, chỉ lấy áo

quần không lấy áo lót. Không biết dùng phương pháp nào, bây giờ chính

anh không muốn cô đi ra khỏi cửa.

- Yên tâm, toàn thân tôi không còn đồ nào dùng tiền của anh đâu, áo lót tôi cũng đã để lại, nếu như

sau này bạn gái anh không để ý, tôi cũng không để ý việc anh đưa cho cô

ta đâu. Xin tránh ra được không? Chúng tôi phải đi.- Duy Nhất một tay

xách valy, một tay dắt Nhu Nhi, đi tới trước.

Nếu không có Nhu

Nhi ở