The Soda Pop
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327323

Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.

hanh Lịch, cho

đến khi thấy cô cúi đầu nhận lỗi, mới xoay người cầm lấy chìa khóa trên

bàn rồi vội vã đi ra ngoài.

Bây giờ anh không có thời gian ở chỗ

này, anh muốn đi xem người phụ nữ kia giở trò gì. Xem ra, hôm nay chuyện Hạ Thanh Lịch là sai lầm của anh, nhưng chuyện ly hôn, cũng là do anh

cố ý gây nên. Anh cho là cô sẽ không ký, nhưng không nghĩ tới phụ nữ kia lại cứ thế mà ký vào đơn, có thể cô cũng chỉ vì tức giận nhất thời mà

làm thế, hôm nay phải đem tờ hợp đồng kia hủy đi mới được. Mặc dù anh

không biết tại sao mình phải làm như vậy, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới

việc cô sẽ rời đi, trong lòng anh có một loại cảm giác trống rỗng, anh

không biết điều này thể hiện cho điều gì, nhưng anh chỉ biết là mình

không thể để cho cô cứ như vậy rời khỏi đây.

Hạ Thanh Lịch cắn

môi nhìn bóng lưng Minh Dạ Tuyệt đang chạy ra ngoài, một giọt nước mắt

phẫn hận từ khóe mắt rớt xuống, nhấc chân từ từ đi ra ngoài.



tính là gì? Trong lòng anh ấy rốt cuộc đang nghĩ gì? Cố gắng bên cạnh

anh nhiều năm như vậy, làm nhiều chuyện vì anh như vậy, đổi lấy chính là một câu nói nhẫn tâm của anh sao?

Không, đều là lỗi của người

phụ nữ kia, nếu cô ta không phải đem mấy chuyện kia nói cho Minh Dạ

Tuyệt thì cô không biến thành thế này.

Lam Duy Nhất, đừng khiến cho tôi tìm thấy cô, nếu không trước hết tôi sẽ làm cho cô chết không có đất chôn xác.

Nghĩ tới đây, đầu Hạ Thanh Lịch từ từ nâng lên, trong mắt thoáng qua một tia quật cường không chịu thua, hàm răng trắng noãn va vào nhau lập cập, Hạ Thanh Lịch cô không phải là người dễ trêu chọc vậy đâu, hai bạt tai

này, cô sẽ nhớ, một ngày nào đó, cô sẽ đem cả vốn lẫn lãi của hôm nay

đòi lại cho bằng được. Một ngày nào đó.... không xa đâu.

Minh Dạ

Tuyệt tăng tốc lái xe về nhà mình, dọc theo đường đi anh vừa lái xe vừa

nhìn trái nhìn phải nhìn xung quanh nhưng không thấy xe Duy Nhất đâu,

anh hỏi bảo vệ, bảo vệ nói cô có lái xe tới, nhưng dọc theo đường đi anh lại không nhìn thấy bóng dáng của cô đâu, xe của anh coi như đã chạy

rất nhanh rồi, người phụ nữ nhỏ bé kia không thể lái xe nhanh hơn anh

được. Chẳng lẽ do anh chạy quá nhanh, nên sớm đã vượt qua xe cô ấy rồi.

Khi trở lại nhà Minh Dạ Tuyệt thấy xe cô đang đậu trước cổng thì anh vô

cùng kinh ngạc, cô ấy trở về lúc nào vậy? Cô quay lại? Nhưng anh không

để ý cũng không suy nghĩ nhiều, xuống xe lập tức chạy lên trên lầu.

Duy Nhất về thì tự tay thu dọn một ít đồ, xách một cái valy đồ mà bảy năm

trước cô mang đến đây đi ra khỏi phòng ngủ, cái valy cũ kỹ này là thứ

duy nhất thuộc sở hữu của cô, trừ cái này thì cũng không còn cái gì nữa.

Cô không có cách nào để nói cho Nhu Nhi hiểu chuyện cô đã ly hôn với Minh

Dạ Tuyệt, nhưng cô cũng đã không còn lý do gì để ở lại chỗ này nữa rồi.

- Dì Trương , đây là chìa khóa nhà, chờ lúc nào cậu cả trở về thì giao

cho anh ta, con với Nhu Nhi đi trước. - Duy Nhất đem chìa khóa trong tay đưa cho Trương tẩu, sau đó đi tới chỗ Nhu Nhi, bé vẫn ngồi ở trên ghế

sa lon xem hoạt hình (animation) trên tivi.

- Nhu Nhi, chúng ta đi thôi con.

- Mẹ, chúng ta phải đi đâu à? - Nhu Nhi không hiểu chuyện gì, ngẩng mặt nhẹ nhàng hỏi cô.

- Chúng ta phải đi tới một nơi có rất nhiều, rất nhiều hoa, nơi đó hoa gì cũng óc, còn có thật là nhiều bươm bướm, con có muốn đi hay không? -

Duy Nhất cúi thấp thân thể, nhìn Nhu Nhi, không muốn cái cổ bị thương

của bé lại phải dùng sức để ngẩng đầu lên.

- Được, con muốn đi. - Nhu Nhi vừa nghe lời mẹ nói như vậy, lập tức khơi dậy lòng hiếu kỳ nho nhỏ, vui mừng nhảy lên.

- Ừ, chúng ta đi bây giờ. - Duy Nhất nhìn dáng vẻ vui mừng của bé thì từ

từ đứng lên, trong lòng không khỏi có chút mất mát, Nhu Nhi à, nếu như

con biết mẹ và ba ly dị con có trách mẹ không?

- Mợ cả, chỗ cô

muốn đi là chỗ nào? Nếu như cậu cả trở lại hỏi, thì tôi làm thế nào?

- Sắc mặt của dì Trươngkhông tốt, lo lắng trừng mắt nhìn cô.

-

Anh ta không hỏi đâu, bây giờ tôi với anh ta không còn bất cứ quan hệ

nào nữa, dì Trương, cám ơn những năm gần đây dì đã chăm sóc tôi và Nhu

Nhi. - Duy Nhất nhẹ nhàng ôm lấy dì Trương, đem mặt mình đặt lên vai bà, nhỏ giọng nói.

Những năm này, dì Trương giống như một người mẹ

không tận tụy mà chăm sóc cho cô, chưa bao giờ cô một chút lơ là, nếu

như nói cô có gì không thể bỏ qua được, thì đó chính là dì Trương, chung sống với bà nhiều năm như vậy, tình cảm của hai người không chỉ là quan hệ chủ tớ mà thôi.

- Nói nhăng gì đó, chăm sóc cô là chuyện tôi phải làm mà! - dì Trương yêu thương vỗ vỗ lưng của cô, nhẹ nhàng mà nói ra.

- Được rồi, dì Trương, con thật sự phải đi rồi, sau này có thời gian rãnh rỗi, con sẽ qua thăm dì. - Qua một lúc lâu, Duy Nhất chậm rãi rời cái

ôm ấm áp kia, đối với bà cười nhẹ một cái, sau đó xoay người nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nhu Nhi đi ra ngoài.

Nhưng vừa đi còn chưa có mấy bước, cửa đột nhiên mở ra ‘Rầm’ một tiếng, Minh Dạ Tuyệt đi vào trong,

bước chân của anh có chút gấp gáp, hô hấp không ổn, hình như mới trải

qua một cuộc chạy đua.

Minh Dạ Tuyệt vừa

mới vào cửa đã nhìn thấy Duy Nhất đang nắm tay Nhu N