ư vậy.
- Tiểu thư, xin hỏi cô tới đây đặt hoa ạ? - Một công nhân có làn da ngăm đen đi ra khỏi bụi hoa hỏi cô.
- Ách. . . . . . , không, tôi muốn tìm ông chủ của nơi này. - Duy Nhất nghĩ một lát rồi nói.
- Ồ. . . . . . , vậy xin hỏi cô là. . . . . .
- Tôi là em gái của người đó. - Duy Nhất cười và nói.
- A, bọn họ đang ở trong tòa nhà bên kia, cô có thể qua bên đó tìm họ -
Người công nhân làm đúng bổn phận công nhân của mình, căn bản không hoài nghi thân phận cử Duy Nhất, chỉ một nhà có hai tầng bên kia cho cô.
Công nhân ở nơi này làm việc không cách xa thị trấn ở trên kia, mà nhà ở này chỗ cũng được xây trong cánh đồng hoa này. Có địa thế đọc lập.
"Cám ơn." Duy Nhất nhìn theo hướng chỉ của ông ta rồi nhẹ giọng nói cảm ơn.
- Không cần khách sáo. - Người công nhân kia nói xong, xoay người đi gặp mấy người còn lại vào lại trong những bụi hoa
- Nhu Nhi, tới đây con. - Duy Nhất thấy Nhu Nhi vẫn còn trong bụi hoa chưa hề đi ra, vì vậy thét lớn.
- A, Dạ. - Nhu Nhi nghe được tiếng la của mẹ, lập tức từ bên trong chạy
ra ngoài, mang theo hương hoa trên người chạy đến bên cạnh Duy Nhất -
Mẹ, con còn muốn chơi, con ở lại chơi một lát có được không? - Nhu Nhi
lưu luyến nhìn những đóa hoa kia, lắc lắc cánh tay mẹ mình.
-
Ngoan, nhà của chúng ta ở chỗ này, sau này con còn rất nhiều thời gian
để chưi, chúng ta về nhà trước được không? - Duy Nhất nhẹ nhàng lấy
những cánh hoa dính lên đầu Nhu Nhi.
- Dạ. - Nhu Nhi vừa nghe nhà bé sẽ ở đây, lập tức vui mừng đồng ý.
Duy Nhất dắt Nhu Nhi đi vào trong sân, nhìn cái sân rộng đầy hoa cỏ, cô nhẹ nhàng cười, xem ra bọn họ chăm sóc tụi nó tốt nhỉ?
Cái nhà này, là vào năm mười tuổi, sau khi Nhu Nhi bị tai nạn xe hơi, cô
bắt đầu xây dựng, mặc dù khi đó cô biết sớm muộn gì cũng có một ngày cô
và Minh Dạ Tuyệt chia tay nhau, nhưng không nghĩ đến việc bọn họ lại có
thể trở thành người xa lạ nhanh đến thế.
Cái vườn hoa này, cô đã
đưa cho người anh trai không có huyết thống trông nom, biết bọn họ cũng
vội, cho nên tất cả số liệu hay đường dây hàng hóa đều do cô lo liệu,
nhưng nó đều cần chữ ký của anh mới xem như được thông qua, mỗi người
trong số bọn họ đều là một vì sao tinh tú nhưng lại vì cô mà ở lại đây
chăm sóc cho hoa, tất cả mọi thứ ở đây đều khiến cô cảm động, nếu như
không có vụ tai nạn xe hôm đó, cô đã không biết người anh trai của mình
sốt ruột đến nhường nào. Cũng sẽ không có mười năm hạnh phúc.
Trong sân có hai bé trai đang chơi đùa, vừa nhìn thấy họ đi vào lập tức chạy tới nhìn bọn họ một lượt từ trên xuống dươí.
- Mấy người là ai? Có chuyện gì sao? Nếu như không phải là chuyện quan
trọng thì qua nói với chủ quản, ông ta có thể giải quyết. - Một bé trai
trong đó quan sát Duy Nhất rồi nói thật gọn gàng với cô.
- Cô tìm ba cháu - Duy Nhất cười nhẹ, sau đó nói.
- Ba cháu không phải là người mà ai cũng có thể tìm, có chuyện gì thì cô
nói với cháu trước đi, sau đó cháu quyết định có nên nói cho cô đi gặp
ông ấy hay không. - Cậu nhóc chần chờ một lát, nhìn cô chậm rãi nói.
- Vậy thì xin cháu nói cho ba mình một tiếng, có một người tên là Lam Duy Nhất tới tìm anh ấy - Duy Nhất nhẹ nhàng cười một tiếng, gật đầu tán
thưởng một cái, không hổ danh là con anh ấy, làm việc đều đâu vào đấy.
- A, xin mời chờ một chút, Mặc Nhiên, em ở đây trông coi, anh đi nói với
ba. - Cậu bé đáp xong rồi quay sang nói với một cậu bé khác đang đứng
bên cạnh mình, quay đầu đi vào nhà.
- Cháu tên là Mặc Nhiên? - Duy Nhất nhìn cậu bé tên Mặc Nhiên rồi lên tiếng hỏi.
Thượng Quan Mặc Nhiên chỉ nhìn Duy Nhất bằng một con mắt rồi không nói gì, bé
trai đưa mắt nhìn về phía Nhu Nhi đang đứng bên cạnh Duy Nhất, trong mắt có một chút tò mò.
Duy Nhất mỉm cười nhìn cậu bé không nói với
cô một tiếng nào, để mặc thằng bé đứng đó quan sát cô, sau đó ngẩng đầu
nhìn khắp khu vườn.
- Cái gì? Lam Duy Nhất?
Đúng vào lúc
Duy Nhất đang im lặng thưởng thức cảnh vật, đột nhiên nghe một tiết hét
truyền ra từ căn phòng cách đó không xa, sau đó nghe thấy tiếng bước
chân thình thịch đi tới, chỉ chốc lát sau có một người mặc áo T-shirt
màu xanh dương lao ra khỏi cửa, người đàn ông có khuôn mặt dữ tợn và đôi mày rậm, bên cạnh còn có một gái nhỏ nhắn mặc áo đầm màu tím đi theo.
- Duy Nhất? - Người đàn ông ấy đứng trong sân nhìn cô mỉm cười, trên mặt
thoáng thoáng qua một tia mừng rỡ như điên, chợt chạy tới ôm lấy cô.
- Em đã trở lại, rốt cuộc em đã trở về rồi? Ha ha ha, anh trai như ta có
chết cũng chưa thể tưởng tượng được. - Người đàn ông ôm chầm lấy Duy
Nhất, tiếng cười sảng khoái vang lên cả bầu trời.
- Đúng vậy
ạ, anh hai, em đã trở về, sau này cũng không đi nữa. - Duy Nhất để mặc
cho anh ôm, biết sự quan tâm của anh trai dành cho cô lớn đến cỡ nào, cô đứng lẳng lặng hưởng thụ cái cảm giác được người ta quan tâm
-
Thật? Con bé chết tiệt này, rốt cuộc em có lương tâm không hả? Tự nhiên
biến mất suốt bảy năm trời, cũng không nói cho chúng em biết chỗ ở, cũng phải không phải anh không điều tra được, nhưng tin tưởng ở nơi em. –
Người đàn ông kia buông Duy Nhất ra, Thư