ợng Quan Hạo nhẹ giọng trách cứ
cô, nhưng trong mắt chỉ chứa sự vui mừng, không có lấy một tia trách cứ.
- Ha ha, không phải em đa quay về rồi sao, đây chị dâu à? - Duy Nhất khẽ
cười rồi hỏi anh trai, nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh bọn họ, chỉ cười
mà không lên tiếng.
- Đúng. - Thượng Quan Hạo buông Duy Nhất ra,
đi tới bên cạnh người phụ nữ ấy, dịu dàng ôm lấy cơ thể cô rồi giới
thiệu với bọn họ: -Tiểu Noãn, đây chính người em gái ‘Lam Duy Nhất’ đã
bỏ anh đi suốt bảy năm trời, Duy Nhất, đây là của chị dâu của em, Phương Noãn.
- Chào chị dâu. - Duy Nhất mỉm cười chào hỏi.
- Chào em. - Noãn Nhi khẽ gật đầu một cái, dịu dàng cười, trên khuôn mặt mang theo niềm hạnh phúc.
- Đúng rồi, còn nữa. - Thượng Quan Hạo kéo cậu bé đi báo tin lúc nãy qua
và nói: - Đây là con trai của anh, Thượng Quan Kiệt Nhiên.
Lại kéo cậu bé nãy giờ không lên tiếng nói chuyện qua đây - Đây là con trai Nặc; Kiệt Nhiên, Mặc Nhiên, mau gọi cô đi.
- Cô - Hai đứa bé liếc mắt nhìn nhau sau đó ngoan ngoãn kêu lên.
- Chào mấy cháu, đây là con gái Nhu Nhi của em, Nhu Nhi, đây là cậu của
con, mợ của con. Còn có anh con. Mau chào mọi người đi con. - Duy Nhất
cúi đầu nói với Nhu Nhi.
- Con chào cậu, chào mợ, chào hai anh - Mặc dù Nhu Nhi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn chào hỏi lễ phép.
- Được, được rồi. - Nghe lời nói của Duy Nhất, lại nhìn Nhu Nhi đang đứng bên cạnh cô, sắc mặt của Thượng Quan Hạo đột nhiên biến đổi, nhưng khéo léo không để cho Nhu Nhi phát hiện, quay đầu nói với đứa con trai bên
cạnh: - Kiệt Nhiên, dẫn em gái của con qua bên kia chơi đi, chăm sóc em
ấy tốt nhé.
- Duy Nhất, chúng ta vào bên trong nói chuyện một
chút đi - Giọng nói Thượng Quan Hạo trở nên trầm thấp, giống như đang ẩn nhẫn điều gì bên trong.
- Nhu Nhi, mẹ với cậu
con đi vào trong nói chuyện chút nhé, con ngoan ngoãn ở đây chơi với hai anh - Duy Nhất cúi người nói với Nhu Nhi một tiếng, thấy Nhu Nhi gật
đầu một cái, lúc này mới yên tâm đi cùng Thượng Quan Hạo.
- Đi thôi. - Thượng Quan Hạo thấy nụ cười trên mặt cô, sắc mặt cứng đờ rồi quay đầu đi vào nhà.
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn dùng nụ cười vô tội của mình để làm cho lòng người khác yên tâm, thật không biết mình lại phạm vào ngọn gió nào, mà ai
nhìn thấy nụ cười của cô thì cũng phát hỏa.
- Dạ. - Duy Nhất làm
bộ trả lời một tiếng, lặng lẽ lè lưỡi với Phương Noãn Nhi đang đứng đối
mặt với cô, như bày tỏ là mình không hiểu chuyện gì, lại trở về là cô
gái nhỏ, như chưa từng có bảy năm trời sống bên cạnh Minh Dạ Tuyệt
Đưa tay nhẹ nhàng kéo Noãn Nhi đi vào cùng, bây giờ không phải là trước
kia, có chị dâu ở đây, cô không tin anh ấy có thể dài dòng lôi thôi
nhiều chuyện như trước kia.
- Nói, chuyện gì đã xảy ra? Em
lấy đứa trẻ kia từ đâu? - Thượng Quan Hạo vừa đi vào phòng, lập tức rống to. Cơn tức giận bùng phát mạnh mẽ giống như muốn giết chết.
Chính là đứa bé đi bên cạnh cô, mắt, lông mày giống như đúc cô của mười năm
trước, nếu như cô nói nhặt được nó ở trên đường, có đánh chết anh cũng
không tin.
- À. . . . . , đó là con gái của em. Hắc hắc he he. . . . . . , anh hai, em kết hôn rồi. - Duy Nhất nhìn anh mình, trừng mắt
lớn, trong lòng tràn đầy ấm áp.
Cũng chỉ có anh của cô mới có thể vì chuyện này mà tức giận với cô, đây mới chính là người nhà? Giống như cha mẹ vậy, sợ con của mình sai lầm, bị thiệt thòi, cho nên luôn dặn đi dặn lại, dù sao vẫn sợ đứa con của mình bị người ta ăn hiếp, cho nên
mới tức giận dạy dỗ nó, thật ra thì đây chính là biểu hiện tình yêu của
người nhà với nhau!
- Cái gì? Lập gia đình? - Quả nhiên Thượng
Quan Hạo vừa nghe thấy lời nói của cô..., lập tức búng người lên, mày
rậm đột nhiên nhướng cao, cặp mắt vốn đã to nay càng trừng to hơn.
Cô biến mất bảy năm, làm cho người trong nhà Thượng Quan thấp tha thấp
thỏm mà lo lắng, nếu không phải cô thường xuyên dùng máy tính liên lạc
với bọn họ, chắc chắn bọn họ đã tưởng cô bị bắt cóc rồi cũng nên, dĩ
nhiên cái đó có thể kê thành trường hợp hiếm gặp. Cũng nghĩ tới tình
huống cô thích đi chơi đến nỗi quên đường về nhà, chuyện gì bọn họ cũng
đều nghĩ đến, những không ngờ được cô lại đi lập gia đình.
- Ừ -
Duy Nhất mỉm cười rồi nhẹ nhàng gật đầu, tuyệt đối không cho anh rống
giận lần nữa. Bởi vì anh đối xử với cô như thế nào, cho dù có rống giận
cỡ nào cũng đều ngừng lại thôi.
- Em . . . . . , em. . . . . . , cười cái gì? Đừng cười? - Thấy nụ cười của cô thì lửa giận trong lòng Thượng Quan Hạo càng lớn hơn, nhưng anh chỉ tức giận đi tới đi lui trên mặt đất, còn Duy Nhất thì ngồi im trên ghế nhìn anh.
- Ha ha,
anh à, tài xế taxi đợi ở bên ngoài rất lâu rồi đấy, trên người em không
có tiền, nên anh ra trả tiền giùm em đi! - Duy Nhất nhìn người đàn ông
cứ đi lòng vòng trước mặt của cô, nụ cười trên môi càng thêm tươi.
- Em đã lập gia đình rồi mà không có tiền? Tại sao anh phải trả tiền giùm cho em? Bộ anh là kẻ ăn không ngồi rồi chắc? - Thượng Quan Hạo tức giận trợn mắt nhìn cô, rống thật to, nhưng bước chân thì lại đi ra khỏi cửa, đi về phía sân.
Nhìn dáng vẻ rời đi của anh