tề ở đó, mà mấy người trên
xe còn đang lục đục đi xuống cùng với mấy người đứng đầy sân thương
lượng bàn chuyện gì đó.
Nhìn mấy người đang bước xuống xe, mặt Duy Nhất liền biến sắc, má ơi, mấy người này định đến đây để chinh phạt cô đấy à?
- Sư. . . . . . Sư. . . . . . - Duy Nhất lắp ba lắp bắp nói một câu cũng
không ra, người sư phụ mà bảy năm qua không gặp đã thay đổi rất nhiều,
không biết từ lúc nào trên thái dương đã xuất hiện một sợi tóc bạch kim.
- Sư cái gì sư? Nha đầu thối vừa đi là đi tận bảy năm, cũng không cho lão già ta đây biết tin tức gì cả, vậy ta nên làm thế nào đây, nhưng ngay
car sư nương của cô mà cô còn quên thì quá mức rồi đấy nhỉ? - Cái người
có sợi tóc bạch kim nơi thái dương vừa nhìn thấy Duy Nhất đã lập tức đi
lên định đánh cô một trận, nhưng trong khóe mắt rõ ràng hiện lên một
giọt nước mắt.
- Sư phụ, sư nương - Duy Nhất thấy Thương Quan lão gia thì khóe mắt ánh lên một tia sáng, cũng nhìn thấy vẻ mặt kích động
của Thương Quan phu nhân bên cạnh thì lập tức chạy tới, kích động ôm lấy hai người.
- Khụ khụ, cái nha đầu chết tiệt kia, muốn ghìm chết ông à! - Ông cụ Thượng Quan lớn tiếng
nói, nhưng trong lời nói lại chẳng có một tia trách cứ nào, giữa những
câu nói còn lộ ra sự kiêu ngạo. Vẫn là con gái tốt hơn nhiều, trong buổi họp cũng ôm lấy ông, không như mấy thằng nhóc quậy bên kia, kể cả làm
nũng cũng không chịu.
- Này, nha đầu, đừng nói chỉ thấy ông già
kia mà không thấy chúng ta đấy chứ? Dù thế nào thì bọn an cũng trẻ đẹp
hơn so với ông ta nhiều? - Một người khác vẫn đứng bên cạnh đám đàn ông, trên gương mặt hiện lên vẻ không cam lòng và giọng nói có chút ghen
tuông. Nhưng trong mắt lại hiện ra một nụ cười thoải mái.
- Ha
ha, con đâu có quên mọi người đâu chứ - Duy Nhất ngẩng đầu lên nhìn mọi
người cười một cái, nhìn mấy người con trai bên cạnh mang rất nhiều vẻ
mặt khác nhau, người lạnh lùng kẻ nở nụ cười tươi, lập tức buông hai vị
trưởng bối ra đi ôm mỗi người một cái, chỉ sợ bọn họ lại có cảm giác
không công bằng thôi. Cho đến phiên người cuối cùng, thì anh mới giãn
lông mày ra.
- Này, tại sao anh lại là người cuối cùng hả, đây là không công bằng rồi. - Nhìn từ người mình nhớ mong bảy năm trời, từng
cái ôm ấm áp họ trao mà trong lòng không biết dâng lên cảm xúc gì, giọng nói cũng trở nên ê ẩm.
- Dĩ nhiên, tại sao em có thể quên anh được chứ? - Nhìn dáng vẻ của anh, Duy Nhất mỉm cười, bước lên, dang tay ôm ấy anh.
Trước kia anh đã để lại cho cô rất nhiều thói quen, nhưng khi kết tất cả lại
nó lại tạo thành thứ làm cô đau đớn, những lúc cô ngủ say, mặc kệ là ai
gọi cô, hoặc là đẩy người cô, cô sẽ thét lớn và rồi tiếp tục ngủ. Cũng
may cô dần dần sửa được nó, thật không biết nên cảm tạ anh hay nên mắng
anh đây.
- Đi… đi… đi, lát nữa rồi nói sau, ta vẫn còn chuyện
muốn hỏi con bé. - Không đợi Duy Nhất chạm đầu vào ngực anh ta, ông
Thượng Quan nghe thấy lời Duy Nhất thì nở nụ cười rồi đẩy cô ra, để cho
cô chẳng kịp ôm Trang Nghiêm, nghiêng mình đứng bên cạnh Trang Nghiêm,
đối mặt với Duy Nhất.
- Nha đầu, hôm qua nghe đại ca con nói. . . . . Con đã kết hôn?. – Một giọng nói mang theo vẻ chần chờ, có chút không tin.
- Dạ. . . . . . - Duy Nhất ngẩng đầu nhìn người đang đặt câu hỏi. Vì câu
mà ông Thượng Quan cũng chỉ đứng lặng, cắn răng gật đầu một cái.
Không biết bọn họ bọn nghe tin cô kết hôn rồi, còn sẽ nghe luôn tin cô ly hôn thì như thế nào nhỉ? Hay giống như trước đây, càu nhau bên tai cô nửa
năm hay một năm đây? Hay đi theo phía sau lưng cô, nhìn chòng chọc cô cả ngày?
- Cái gì?
- Mẹ kiếp. . . . . .
- Nha đầu
thối. . . . . . - Vừa thấy cô gật đầu, mấy người bọn họ rống cực to
giống như đập nồi, hiện trường nhất thời trở nên vô cùng hỗn loạn.
Còn một người nghe được lời của cô..., nhưng thủy chung không lên tiếng,
sau khi thấy cô gật đầu, sắc mặt có chút tái nhợt, nụ cười trên mặt cũng chầm chậm biến mất, hai cánh tay run rẩy tạo thành quả đấm.
Cô kết hôn? Đợi cô nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chỉ mình anh đơn phương hay sao?
- Được, được, nếu như con kết hôn thì ta cũng không nhiều lời làm chi.
Chỉ là, nhiều năm như vậy tại sao con lại không trở lại đây? Tại sao
không cho anh trai con điều tra bất cứ tin tức gì về con? Còn nữa, con
đã kết hôn, bọn ta cũng không ý kiến gì, nhưng tối thiểu cũng phải mang
chồng con đến đây để bọn ta xem mặt anh ta như thế nào chứ? Là anh ta
không phải người? Hay bọn ta không xứng đáng để gặp? Làm gì con phải che giấu kỹ thế? Con cứ một mình trở lại như vậy, bọn ta sẽ cho rằng con đã bị người ta đuổi ra ngoài đấy nhé. - Ông Thương Quan càng nói càng lớn
tiếng, càng nói trong lòng càng tức giận nhiều hơn. Ông cưng chiều cô
mười năm, cô lại đột nhiên mất tích, thật sự khiến tim ông rất đau.
- Dạ. . . . . . , sư phụ, con. . . . . . - Duy Nhất nhìn gương mặt căm
tức của ông cụ, biết lần này ông nổi giận thật sự, lấy tính tình của ông ấy mà nói, nếu cô nói ra sự thật với ông, ông sẽ không ngừng hỏi, cái
cảm giác đó, từ nhỏ đến lớn cô đã trải qua rất nhiều lần, tuyệt đối
không dễ chịu gì.