Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326745

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

on muốn chạy, thì chạy đi

đâu nữa đây ạ? - Duy Nhất cười cười đi tới bên cạnh ông, khoác cánh tay

ông, trong giọng nói mang theo chút nũng nịu của một đứa bé.

Không phải là cô không cảm nhận được sự nuông chiều của ông và các anh, cô

tùy hứng, cô cố chấp, bọn họ đều tiếp nhận, chưa bao giờ trách mắng cô,

cũng như lúc này đây, nói một chút với cô, nhưng khi bọn họ mắng cô thì

cũng chính là lúc cô tự gây tổn thương cho mình, mới khiến họ chửi người khác, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ ra tay đánh cô. Cũng vì

bọn họ dung túng cho cô, bảo vệ cô, cho nên cô mới cảm thấy mình thiếu

bọn họ rất nhiều. Rất nhiều, nhiều đến nỗi chính cô cũng không thể hình

dung được.

- Vậy con đi làm gì? Chúng ta vừa mới gặp con, lúc

nào đi mua đồ chẳng được, cần gì phải đi bây giờ? - Ông cụ không bị lời

ngon tiếng ngọt của cô làm cho hồ đồ, hỏi lại cô.

- Bởi vì cô hết quần áo mặc rồi, lúc tới cũng không mang theo gì, sư phụ nhìn này, con

chỉ có một bộ đồ duy nhất nên phải đi mua chứ? - Duy Nhất tách người ra để ông nhìn bộ quần áo trên người mình, bây giờ cô muốn để moị người

tình bĩnh một chút, nói không chừng sẽ có một cuộc đấu chuẩn bị diễn ra

đấy.

- Ly hôn mà cũng không mang theo quần áo? Mẹ kiếp, thế người ta nên mặc gì đây hả? Ba con bé là thằng nào? Nói cho ba biết, ba đi

trừng trị tên đó cho con, lại còn dám ăn hiếp bảo bối của ba, còn muốn

sống nữa không đây? - Nghe được lời nói của Duy Nhất, lúc này ông cụ mới chú ý đến quần áo trên người của nó, chân mày nhíu chặt mang theo sự

tức giận. Quần áo trên người nó, kiểu dáng cũ kĩ đến không thể nhìn ra,

bây giờ làm gì có ai mặc mấy kiểu này đâu?

- Hả. . . . . . , sư

phụ, trước tiên con vẫn nên đi mua quần áo, quay về rồi con nói chuyện

với mọi người nhé? - Duy Nhất cười nịnh một tiếng, không trả lời câu hỏi của ông.

Cô biết ông nói được thì nhất định sẽ làm được. Một khi cô nói ra rồi, nhất định sẽ tạo thành một cuộc chiến lớn, mà cô thì

không muốn có gì dính dáng đến cái người tên Minh Dạ Tuyệt kia nữa, càng không muốn khiến người thân của mình thêm lo lắng và rối rắm.

-

Được, được, nhanh đi, mấy người đưa nó đi mua quần áo, mua nhiều một

chút, làm sao bảo bối của ba lại ăn mặc nghèo như vậy? - Thượng Quan lão gia nói xong thì nhìn sang Nhu Nhi đang đứng bên cạnh Duy Nhất - Đúng

rồi, cũng mua con nhóc này vài bộ. Thiệt là, cái tên khốn kia làm dám ức hiếp người của Thượng Quan chúng ta, để cho ta biết là ai thì ta sẽ làm thịt hắn. - Thượng Quan lão gia thở phì phò cắn răng nghiến lợi nói.

- Dạ. - Mấy người phía sau nghe lời của ông, chỉnh tề đáp lời, âm thanh vang dội giống như muốn làm thủng màng nhỉ.

- Hả. . . . . . , đừng, tự con cũng có thể đảm nhiệm công việc này mà.-

Vừa nghe lời của ông, Duy Nhất vội vàng nói, cô biết mấy anh luôn nghe

lời của sư phụ, nhưng nếu như cô đi mua đồ mà kèm theo cả đống người như vậy, thà giết cô còn tốt hơn.

- Ba đã nói rồi, thì phải nghe. -

Ông cụ giận dữ trợn mắt cô, chính là do nó không biết cách nói chuyện,

cũng không thích giải thích, mới có thể khiến cho người ta ức hiếp mình, nó bị ức hiếp thì cũng có nghia là ức hiếp người của Thượng Quan.

- Sư phụ. . . . . .- Duy Nhất bất đắc dĩ hét lên, làm sao mà đã vài năm không gặp thế mà tính tình ông vẫn chẳng thay đổi?

- Làm gì? Mau đi đi, ta đi vào trong nghỉ ngơi một lát, ta nhận được điện thoại thì đi nguyên cả đêm đến đây, cái bộ xương già này cũng sớm khô

chết vì con thôi.- Thượng Quan lão gia không để ý đến dáng vẻ của Duy

Nhất, đi vào trong nhà.

- Nếu như để mấy anh đi theo con, vậy con rời khỏi đây, sau này cũng đừng hòng gặp lại con. - Duy Nhất cao giọng nói với theo bóng lưng ông, đây là chuyện mà ông ấy sợ nhất, mỗi khi

cô ra chiêu này thì không ông cũng không dám có ý khiến gì nữa.

- Ừm . . . . . , tối thiểu cũng để anh Ba với anh Bốn đi với con, con lại không có xe, bọn họ mang con đi.- Thượng Quan lão gia dừng lại một

chút, sau đó nói.

- Con biết lái xe. - Duy Nhất không cam tâm mà nói. Một cô gái đi ra ngoài với hai người đàn ông thì khó chịu tới mức nào đây.

- Vậy không được, ít nhất phải có một người đi cùng con, bằng không ta đi cũng với con.- Thượng Quan lão gia lùi lại một bước, tính tình của cô

thì ông biết rõ, nhưng tính khí của cô, không hẳn là ông không có cách

trị. Nếu như, không uy hiếp cô một chút thì cô không thỏa hiệp đâu.

Duy Nhất không nói gì, chỉ nhìn ông chằm chằm ông mà không nhúc nhích, sư

phụ hơi quá rồi đấy? Lớn tuổi như vậy tôi mà lại còn ra chiêu con nít

này với cô.

Ban đầu, cô được ông nhặt về , vừa bắt đầu ông cũng

không thích cô chút nào. Cũng không biết tại sao, đột nhiên có một ngày, ông ấy lại đối xử thật tốt với cô, cũng chưa bao giờ cho phép mấy anh

lớn ăn hiếp cô, còn bảo bọn họ đảm bảo an toàn cho cô, không để cho cô

bị thương, cũng không cho cô làm mấy cái chuyện nguy hiểm. Cho nên, cho

dù cô có công phu tốt đến mấy nhưng chưa bao giở sử dụng trước mặt người khác, mà người khác cũng không biết cô là đệ tử của Thượng gia, thậm

chí cô còn lợi hại hơn mấy người anh em của mình. Ch


Teya Salat