ỉ là, bọn họ lại xem cô giống như một đứa bé không có năng lực bảo vệ bản thân mình, ngày
ngày đi bên cạnh không phải ông anh này thì hôm sau cũng có ông anh
khác. Như người nhà vậy, để cho cô luôn cảm thấy sự ấm áp, nhưng có lúc
cũng làm cho cô vô cùng nhức đầu, tỷ như tình huống ngay lúc này đây,
khiến cho cô có ý nghĩ muốn trốn ra khỏi nhà.
- Gì. . . . . . ,
sao con lại nhìn ta như vậy... ta cũng vì muốn tốt cho con mà thôi. Nha
đầu thối, con phải có lương tâm chứ.- Thượng Quan lão gia nhìn thấy ánh
mắt thẳng tắp của cô thì chuyển tầm nhìn lên, chính là do ông không yên
tâm, ai bảo nó là đứa con gái duy nhất trong sáu đưa trẻ?
- Lão
già, ông nghe theo nó đi, Duy Nhất cũng không phải là đứa con nít, ông
đừng giống như người giám thị vậy, khiến cho con bé không cảm thấy thoải mái . - Lão phu nhân nhìn Duy Nhất đứng đó im lặng không lên tiếng, lại nhìn qua nét mặt của Thượng Quan lão gia, nhẹ nhàng thở dài một tiếng
rồi kéo lấy ông.
- Không được, ít nhất phải có một người đi cùng
nó. - Ông không chịu từ bỏ, đây cùng là giới hạn cuối cùng trong sự kiên nhẫn của ông, không cho phép thỏa hiệp.
- Con đi, con đi. - Mấy
người anh nghe lời của Thượng Quan lão gia nói thì nhìn nhau một tiếng,
sau đó lại nhìn Trang Nghiêm đang đứng một bên, rồi cùng nhau lên tiếng.
- Con đi với em ấy. - Trang Nghiêm thấy ông giống như giận thật rồi, lại
thấy mấy anh lớn tranh nhau đi cùng với Duy Nhất, trong lòng chợt gấp
gáp, nhanh chóng bước tới trước mặt Duy Nhất rồi nói tiếp - Bảy năm nay
em mới quay lại đây, đối với hoàn cảnh nơi này cũng không quen thuộc là
bao, còn anh coi như người rõ mọi chuyện ở đây nhất, vậy để anh dẫn em
đi!
- Ừ.- Duy Nhất nhìn người đang đứng trước mặt mình thì gật
đầu một cái, cô biết nếu như mình kiên trì, Thượng Quan lão gia nhất
định sẽ đi theo cô, vậy thì để Trang Nghiêm đi cũng cô còn khá hơn một
chút.
- Nhu Nhi, chúng ta đi nào con. - Duy Nhất bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó dắt tay Nhu Nhi đi về phía xe của Trang Nghiêm.
- Đi, còn đứng sững ở đây làm cái gì? Vào trong nhà đi - Thượng Quan lão
gia nhìn xe của Trang Nghiêm từ từ rời khỏi tầm mắt, quay đầu nhìn thấy
mấy đứa còn lại cũng đang nhìn theo, lên tiếng nói..
Thượng Quan
lão gia không có con gái, trong năm đứa con trai của ông, cũng chỉ có
con trai cả và thằng hai là con ruột của ông, mấy đứa khác đều là cô
nhi, hoặc là ông nhận nuôi hoặc là ông nhặt được. Nhưng ông vẫn luôn có
một tiếc nuối, đó chính là ông không có một đứa con gái nào, không phải
là không có người nào chịu sinh con gái cho ông, mà bởi vì yêu cầu của
ông quá cao, nên chưa có bé gái nào ông thấy ưng thuận nhân làm con
nuôi.
Năm đó ông vô tình nhặt được Duy Nhất thì trong lòng cũng
chẳng có bao nhiêu thích thú với nó. Còn nhớ rõ, khi đó nhìn thấy nó nằm trước xe mình mặt không có một chút máu khiến ông vô cùng giật mình,
ông không đụng vào nó nhưng nó lại té trước xe của ông, trên chiếc ống
quần màu trắng của nó hiện lên vài vệt máu tươi, đôi chân trần đầy vết
thương nhỏ, máu đổ hòa với màu xe đen trở nên quỷ dị lạ thường. Lúc ấy,
ông cũng không đành lòng bỏ mặc một người đầy vết thương và đang hôn mê
nên mới đem nó về nhà.
Vừa bắt đầu, ông cũng không thích nó,
nhưng khi nhìn thấy nó không nói chuyện với người khác, thậm chí mỗi khi đến bế nó, nó cũng không lên tiếng, chỉ khiếp đảm nhìn người khác chơi
vui vẻ, trong mắt hiện lên sự hâm mộ nhưng xen lẫn sự cảnh giác thì
trong lòng ông xuất hiện một nỗi thương tiếc dành cho nó.
Sau này, nó không nói
gì, khiến cho ông, muốn đem nó đưa đi, nhưng lại có chút bận tâm, với
tình tình của nó thì không dễ dàng va chạm với người khác được.. Mặc dù, ông cũng không biết lý do vì sao nó lại không nói chuyện, nhưng ông
nhìn ra được, mỗi khi nó đứng ở cửa nhìn mấy đứa nhỏ khác chơi đùa thì
trong mắt lóe lên tia hâm mộ. Khi nó nhìn thấy ông với vợ dạy mấy đứa
khác luyện công, hoặc lúc nói chuyện cùng trời cuối đất với bọn nó,
trong mắt nó đều hiện lên khát vọng cùng ưu thương.
Thấy bộ dạng
củ nó như vậy, ông lại càng không bỏ rơi nó được, ông sợ rằng nếu đưa nó cho người khác sẽ bị ức hiếp. Sau đó ông quyết định giữ nó lại, ông sẽ
cố gắng lôi kéo nó ra chơi đùa cũng lũ trẻ, lúc luyện công với mấy nhóc, sẽ để cho nó ngồi một bên nhìn, lúc không luyện công sẽ bảo mấy đứa nói chuyện cùng với nó, mặc dù khi đó ông chắc biết nó sẽ không mở miệng
đâu, nhưng ông muốn chính mình dùng hành đồng để nói cho nó biết, bọn họ không phải là người xấu, nó có thể tin tưởng bọn họ.
Sau này, nó từ từ quen thuộc với bọn nhot, cũng bắt đầu từ từ nói chuyện cùng bọn
họ, nhưng mà khi thấy ông nó vẫn không mở miệng nói chuyện, cho đến một
ngày, khi ông đang dạy các con luyện công, nó chầm chậm bước đến gần
ông, bật thốt ra câu nói đầu tiên với ông, đó chính là, nó muốn học võ.
Khi ông hỏi vì sao lại muốn hoc, nó im lặng không giải thích với ông.
Thấy nó không nói thêm gì nữa, vì vậy ông đã nói: "Chỉ cần con nói ra lý do, ta liền dạy cho con." Khi ông nói xong câu đó, nó lại đột nhiên cúi đầu xuống,