Nhưng nếu như không nói, ông ấy lại như cái đuôi, cô
đến nơi nào thì ông lại đến nơi đó, mùi vị đó cô không chỉ ném qua một
lần, cô sẽ nổi điên .
- Nói. . . . . . - Duy Nhất ấp a ấp úng,
làm vẻ mặt ông Thượng Quan dần dần trầm xuống, cùng lúc đó, mấy người
đàn ông đứng sau lưng cũng lần lượt lên tiếng.
Từ nhỏ đến
lớn, chuyện có thể khiến Dụy Nhất ấp a ấp úng chỉ có hai chuyện, một cái là cô bị người khác ức hiếp, không muốn nói cho bọn họ biết; còn hai là cô tự làm chuyện gì đó cho mình tổn thương, nên không dám nói cho bọn
họ biết vì sợ bị mắng.
- Con. . . . . .
- Nói.
Duy
Nhất vừa mới mở miệng, mấy người đàn ông ấylại hét lên thêm một tiếng,
âm thanh cực lớn khiến tai cô nhức ói, Duy Nhất không khỏi lùi về sau
một bước.
- Dạ. . . . . . , con đã ly hôn rồi, cho nên không thể
đưa anh ấy tới gặp mọi người được - Duy Nhất nhỏ giọng nói, nhìn họ đột
nhiên trợn to mắt, như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó, không khỏi lui về
sau một bước nữa.
Chẳng lẽ bọn họ định cùng nhau tiến lên đánh cô à? Mặc dù, theo sự hiểu biết của cô về bọn họ thì chắc chắn rằng bọn họ sẽ không làm thế, chưa bao giờ bọn họ đánh cô cả, nhưng trường hợp hôm
nay thì có khả năng sẽ xảy ra chuyện đó.
- Cái gì? Ly hôn? - Cả đội hình như chấn động, khiến cả người Duy Nhất rung lên, nó kinh động đến Nhu Nhi đang đứng ở cửa.
Duy Nhất lặng lẽ cúi đầu, trong lòng thở dài một tiếng. Cô cũng biết kết
quả sẽ như vậy mà, những người đàn ông này vĩnh viễn cũng không thể nào
hạ thấp giọng cả. Tim cô nhảy lên thình thịch, mắt không dám nhìn đến
bọn họ, cô biết rằng nếu như mình thể hiện thái độ yếu đuối, mới có thể
khiến bọn họ không truy cứu cô nữa và cũng sẽ bỏ qua cho cô.
Nhu Nhi nhìn dáng
vẻ cúi đầu của mẹ, bàn tay nhỏ nắm chặt thành đấm, hàm răng cắn chặt lấy môi, trong mắt toát ra tia lửa. Những người kia là người xấu, bọn họ
giống y như ba của bé, luôn muốn ức hiếp mẹ của bé.
- Không được ức hiếp mẹ của tôi, không được. - Nhu Nhi tức giận như một làn khói
chạy đến bên cạnh Duy Nhất, lập tức đứng trước người mẹ, lớn tiếng nói.
Căm tức nhìn mấy người cao to hơn bé rất nhiều lần.
Bé đã từng
nói sẽ bảo vệ mẹ, thì nhất định sẽ bảo vệ mẹ. Những người này giống như
người cha khốn nạn của bé, cứ ức hiệp mẹ bé, bọn họ không phải là người
tốt.
- Gì. . . . . . , mẹ? - Nghe được lời nói của Nhu Nhi, mấy
người đó không khỏi dừng bước chân, giật mình nhìn cô nhóc đang đứng
trước mặt Duy Nhất, miệng của mọi người lập tức há to.
Trời ạ, còn có chuyện gì mà bọn họ chưa biết nữa không?
- Lam Duy Nhất, con nói đi, chuyện gì đã xảy ra? - Thượng Quan lão gia
nhìn Nhu Nhi sững sờ đứng trước người Duy Nhất, chợt đi tới trước mặt cô hét lớn một tiếng.
Ngày hôm qua Thượng Quan Hạo chỉ nói cô trở lại, cũng không có nói, cô còn dẫn theo một đứa con.
Làm thế nào mà cái nha đầu này tiến bộ như vậy chứ, một mình chạy đi kết
hôn thì thôi đi, chỉ cần cô hạnh phúc, ông cũng không cần tính toán.
Nhưng côlại ly hôn, ly hôn còn chưa tính, cái tên khốn kia không biết
qúy trọng cô thì cũng chẳng là loại đàn ông tốt gì cho lắm, đạp đỗ rồi
thì vẫn tin cô lại có cuộc sống tốt hơn. Nhưng bây giờ, cô lại mang theo một đưa con, cô cho rằng ông sống lâu nữa chật đất sao? Mới cố tình
làm ra những chuyện khích thích như vậy?
- Khốn khiếp, không được ức hiếp mẹ tôi, bằng không tôi sẽ đánh người đấy. - Nhu Nhi đứng trước
mặt Duy Nhất, đưa tay dùng sức đẩy Thương Quan lão tử ra, lời nói rất có lực, không mang vẻ hèn nhát.
- Không tệ, coi như cũng có chút
can đảm. - Nghe được lời nói của bé, ông lại không tức giận, ngược lại
khẽ gật đầu với Nhu Nhi, sự tức giận trong lòng cũng giảm đi một chút.
Ông khen ngợi khí thế của bé, rất giống với tính cách của Duy Nhất.
Mấy người kia, cũng nhìn bé, trong mắt nhiều hơn một tia cười, không hổ là con của Lam Duy Nhất, rất có can đảm.
Nhưng ngoại trừ một người, anh vẫn không nói chuyện, trước kia nụ cười luôn tràn ngập trên khuôn mặt nhưng giờ thì biến mất tăm.
- Nhu Nhi, không được như vậy. - Duy Nhất buồn cười kéo tay con gái mình, nhất định bé cho rằng bọn họ đối xử không tốt với cô? Thật ra thì, đây
chỉ là cách thức sống của bọn họ mà thôi, trước giờ mấy người kia đều
nói chuyện như thế, đặc biệt là khi họ nói chuyện cô. Nhưng lời nói của
Nhu Nhi lại khiến cô rất cảm động, cô không lên tiếng thì chắc rằng con
gái sẽ đứng đó, ra sức bảo vệ cho cô.
- Tại sao lại không được
như vậy? Bọn họ là người xấu mà mẹ. - Nhu Nhi không quay đầu lại, nhìn
chằm chằm những người đó, gương mặt tỏ vẻ phòng bị. Mới vừa rồi bọn họ
ức hiếp mẹ như vậy, chẳng lẽ mẹ muốn bảo vệ bọn họ vậy ư?
- Nhu Nhi, bọn họ là. . . . . .
- Tiểu nha đầu, cháu rất can đảm đấy. Có dám đánh với ông một trận hay
không? Chỉ cần đánh thắng ông... ông sẽ không ăn hiếp mẹ cháu nữa, thấy
thế nào? - Không đợi Duy Nhất nói xong, Thượng Quan lão gia liền cắt đứt lời nói của Duy Nhất, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhu Nhi thì gợi lên
chút hứng thú.
- Có cái gì mà không dám? Nhưng mà ông nói là phải giữ lời đó nha. Còn nữa, khi nào thì bắt đầu đá
